__START__
Tiếng còi xe inh ỏi và ánh đèn pha chói lòa là ký ức cuối cùng của bạn tại thế giới hiện đại. Khi mở mắt ra, Trizino thấy mình đang nằm trên một tấm phản gỗ cứng nhắc, mùi nhang trầm thoang thoảng lẫn trong không khí ẩm mốc của một căn nhà lá cũ kỹ.
Bạn bàng hoàng nhận ra mình đã tái sinh vào cơ thể của chính mình năm 16 tuổi, tại một thị trấn ven biển nghèo nàn vào những năm đầu thập niên 90. Trong ký ức cũ, đây là thời điểm gia đình bạn đang nợ nần chồng chất, và bạn chỉ là một cậu thiếu niên hiền lành, có phần nhu nhược. Nhưng lần này, với kiến thức của một kẻ đã từng lăn lộn ở tương lai, đôi mắt bạn rực cháy sự tham vọng. Bạn không chỉ muốn thoát nghèo, bạn muốn trở thành kẻ đứng đầu đế chế tài chính mạnh nhất.
Cơn đau đầu từ trận ốm kéo dài khiến cơ thể bạn hơi rã rời, nhưng tiếng đập cửa rầm rầm cắt ngang dòng suy nghĩ. Tiếng của gã chủ nợ khét tiếng trong vùng – Ba Cụt – vang lên hăm dọa: *"Thằng nhóc Trizino! Mẹ mày trốn đâu rồi? Không trả nợ hôm nay thì tao dỡ cái nhà này!"*
Bạn nhìn quanh, trên bàn chỉ còn vài đồng bạc lẻ và một chiếc đồng hồ cũ – vật kỷ niệm duy nhất của cha.
Bình tĩnh ra mặt đối thoại, dùng lời lẽ khôn khéo để trì hoãn thời gian trả nợ.
Bạn hít một hơi thật sâu để nén lại sự run rẩy của cơ thể thiếu niên 16 tuổi. Thay vì trốn tránh như kiếp trước, bạn đứng dậy, chỉnh lại cổ áo rồi thong thả bước ra mở cửa. Ánh nắng gắt chiếu thẳng vào mặt khiến bạn hơi nheo mắt, đối diện là gã Ba Cụt cùng hai tên đàn em bặm trợn đang lăm lăm gậy gộc.
"Chú Ba, làm gì mà nóng nảy thế? Nhà cháu vẫn ở đây, có chạy đi đâu đâu mà chú đòi dỡ," bạn cất giọng điềm tĩnh, ánh mắt thẳng thắn nhìn vào gã. Sự tự tin đột ngột từ một đứa trẻ vốn dĩ nhút nhát khiến Ba Cụt hơi khựng lại.
Bạn tiếp tục bằng giọng điệu của một kẻ dày dạn kinh nghiệm thương trường: "Chú thừa biết mẹ cháu đi làm xa gom tiền. Chú dỡ nhà lúc này, mẹ cháu về thấy mất chỗ ở thì bà ấy bỏ đi biệt xứ luôn, khi đó chú mới là người mất trắng. Cho cháu 3 ngày, cháu sẽ lo trước một phần tiền lãi, coi như phí để chú uống trà."
Gã Ba Cụt nheo mắt nhìn bạn một hồi lâu, dường như đang cân nhắc. Uy tín của bạn trong mắt hắn tăng lên đôi chút vì sự can đảm, nhưng hắn vẫn không quên buông lời đe dọa: "Được, tao nể cái gan của mày. 3 ngày nữa không có tiền, tao chặt một ngón tay của mày thay lãi!"
Hắn bỏ đi, để lại bạn với sự mệt mỏi rã rời vì vừa phải gồng mình đối mặt với hiểm nguy. Sức khỏe của bạn có chút giảm sút do cơn ốm chưa dứt hẳn, nhưng bù lại, bạn đã mua được thời gian quý báu.
Nghỉ ngơi hồi phục sức khỏe, tranh thủ đọc lại những tờ báo cũ để nắm bắt tình hình kinh tế hiện tại.
Sau khi đám người của Ba Cụt rời đi, bạn cảm thấy lồng ngực mình vẫn còn đập thình thịch. Cơ thể 16 tuổi này thực sự quá yếu ớt để gánh vác những áp lực tâm lý cực hạn. Bạn quyết định chốt chặt cửa, uống một bát nước ấm rồi nằm xuống phản gỗ để điều hòa lại nhịp thở. Trong lúc nghỉ ngơi, bạn với tay lấy xấp báo cũ bám đầy bụi đen nằm ở góc bàn.
Lật giở từng trang báo từ vài tháng trước, bạn bắt đầu xâu chuỗi lại các sự kiện. Đây là thời điểm vàng khi các chính sách kinh tế mới đang bắt đầu nhen nhóm, và vùng biển quê hương bạn sắp được quy hoạch thành cảng vận tải lớn. Những mẩu tin về giá hồ tiêu tăng vọt hay việc khan hiếm phụ tùng máy nổ ở phía Nam đập vào mắt bạn. Với tư duy của một kẻ đến từ tương lai, bạn nhận ra những cơ hội làm giàu cực lớn đang ẩn mình dưới những con chữ thô sơ này.
Cơn đau đầu dần dịu bớt, sức khỏe của bạn phục hồi đáng kể sau giấc ngủ ngắn. Khi tỉnh dậy, tinh thần bạn minh mẫn hơn bao giờ hết. Bạn biết mình không thể chỉ ngồi đợi 3 ngày trôi qua. Trong đầu bạn đã bắt đầu hình thành một kế hoạch táo bạo để biến số vốn ít ỏi hiện có thành một khoản tiền đủ để khiến Ba Cụt phải kinh ngạc. Tuy nhiên, để thực hiện, bạn cần một chút "vốn liếng" hoặc một sự trợ giúp từ bên ngoài.
Tìm đến nhà trưởng thôn, dùng sự lễ phép và thông tin về quy hoạch cảng (giả vờ nghe lỏm được) để tạo mối quan hệ.
Bạn hiểu rằng ở thời đại này, thông tin và mối quan hệ chính là loại tài sản quý giá nhất. Bạn thay một bộ quần áo sạch sẽ nhất, chải chuốt lại mái tóc rồi tìm đến nhà ông Năm - trưởng thôn, một người có tiếng nói trọng vọng và nắm giữ nhiều tin tức trong vùng.
Thấy bạn đến với thái độ lễ phép, ông Năm ban đầu hơi ngạc nhiên nhưng vẫn mời bạn vào uống nước. Bạn không đi thẳng vào vấn đề mà bắt đầu bằng việc hỏi thăm sức khỏe, sau đó khéo léo lồng ghép: *"Cháu nghe mấy ông khách trên tỉnh ghé quán trà nói chuyện, hình như vùng mình sắp có dự án cảng lớn, đất đai sắp tới chắc nhộn nhịp lắm chú nhỉ?"*
Ông Năm khựng lại, ánh mắt nhìn bạn đầy dò xét rồi dần chuyển sang nể phục. Chuyện quy hoạch vốn là tin mật mà ông chỉ mới nghe phong phanh trên xã. Việc một cậu thiếu niên như bạn biết được khiến ông cho rằng bạn có "nguồn tin" đáng gờm hoặc cực kỳ nhạy bén. Sự ngây thơ của tuổi trẻ kết hợp với sự điềm tĩnh lạ thường khiến ông Năm bắt đầu coi trọng bạn hơn là một đứa trẻ nghèo bình thường.
*"Mày khá đấy Trizino,"* ông Năm vuốt râu cười. *"Cái tin đó không sai đâu. Nhưng muốn nhảy vào cuộc chơi này, mày cần có người dẫn dắt."* Cuộc trò chuyện giúp uy tín của bạn tăng vọt trong mắt người quyền lực nhất thôn, mở ra những cơ hội mà tiền bạc cũng khó lòng mua được.
Ngỏ ý mượn ông Năm một khoản vốn nhỏ để "đầu tư" vào một lô hàng phụ tùng máy nổ đang khan hiếm.
Bạn nhìn thẳng vào mắt ông Năm, hạ thấp giọng đầy chân thành: *"Chú Năm, cháu biết một lô phụ tùng máy nổ từ phía Nam đang kẹt ở kho cảng cũ, giá chỉ bằng một nửa thị trường vì chủ cũ đang cần tiền gấp. Nếu chú tin cháu, cho cháu mượn một ít vốn, cháu cam đoan chỉ sau một tuần sẽ gửi lại chú cả gốc lẫn một khoản 'cảm ơn' hậu hĩnh."*
Ông Năm trầm ngâm hồi lâu. Sự đánh cược vào một thiếu niên là rủi ro, nhưng những thông tin quy hoạch bạn vừa tiết lộ khiến ông tin rằng bạn không phải hạng tầm thường. Sau một hồi cân nhắc, ông đứng dậy, mở chiếc rương gỗ lấy ra một xấp tiền còn thơm mùi giấy mới. *"Đây là số tiền tao dành dụm cho con cả đi học. Tao tin cái nhìn của mày một lần, đừng làm tao thất vọng."*
Cầm số tiền trong tay, bạn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm và cả sự phấn khích. Tuy nhiên, khi vừa bước ra khỏi cổng nhà ông Năm, bạn bắt gặp ánh mắt soi mói của đám đàn em Ba Cụt đang lảng vảng gần đó. Chúng đã thấy bạn cầm tiền.