__START__
Chào mừng bạn đến với thành phố Sương Mù, nơi những ánh đèn đường lờ mờ luôn che giấu những góc khuất đen tối của tội ác.
**O Võ Trì**, một cái tên từng làm mưa làm gió trong giới thám tử tư với khả năng suy luận sắc bén, nay đang đứng trước một bước ngoặt lớn. Cô quyết định từ bỏ sự tự do của một thám tử độc lập để thi tuyển vào đội Trinh sát đặc nhiệm – nơi cô tin rằng mình có thể tiếp cận những vụ án hóc búa và quy mô hơn.
Đêm nay là một đêm mưa phùn. Võ Trì đang ngồi trong một quán cà phê nhỏ vắng vẻ thì nhận được một phong bì thư không người gửi được nhét qua khe cửa. Bên trong là một tấm ảnh chụp hiện trường vụ án tại một nhà kho bỏ hoang ở bến cảng phía Đông. Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, tay vẫn còn nắm chặt một chiếc huy hiệu cảnh sát đã bị gỉ sét.
Dưới tấm ảnh là dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: *"Bài thi đầu tiên của cô không nằm trong phòng thẩm vấn. Nó nằm ở đây. Cô có 30 phút trước khi cảnh sát phong tỏa khu vực."*
Võ Trì cảm nhận được nhịp tim mình tăng nhanh. Đây có thể là một cái bẫy, hoặc là một lời thử thách từ một người nào đó trong lực lượng trinh sát đang quan sát cô. Với bản tính dũng cảm và mưu trí, cô biết mình không thể bỏ qua manh mối này. Tuy nhiên, vết thương cũ ở vai từ vụ án trước vẫn còn hơi nhói đau khi trời chuyển lạnh, nhắc nhở cô phải cực kỳ cẩn thận.
Lập tức bắt taxi đến thẳng bến cảng phía Đông để tiếp cận hiện trường trước khi quá muộn.
Tiếng còi xe taxi xé toạc màn mưa đêm tĩnh mịch khi O Võ Trì hối thúc tài xế nhấn ga. Cô biết rằng trong giới phá án, mỗi giây trôi qua là một phân tử bằng chứng bị biến dạng hoặc biến mất. Khi chiếc xe dừng lại ở cổng bến cảng phía Đông, mùi muối biển nồng nặc quyện với mùi rỉ sét của những container cũ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.
Võ Trì khéo léo lách qua khe cửa sắt bị hỏng của nhà kho số 9. Bên trong tối tăm và ẩm thấp, chỉ có ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin nhỏ cô mang theo. Hiện trường đúng như trong ảnh: nạn nhân nằm bất động dưới sàn xi măng lạnh lẽo. Tuy nhiên, bằng con mắt trinh sát nhạy bén, cô nhận ra một chi tiết khác lạ: nạn nhân không chết vì vết thương hở, mà tư thế co quắp cho thấy dấu hiệu của một loại chất độc phát tác nhanh.
Cố gắng nén cơn đau âm ỉ ở vai, Võ Trì tiến lại gần cái xác. Đột nhiên, từ phía sau những kiện hàng gỗ, cô nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và tiếng lách cách của kim loại – âm thanh đặc trưng của việc nạp đạn. Có vẻ như kẻ gửi bức thư không chỉ muốn thử thách trí tuệ của cô, mà còn muốn đặt cô vào một tình thế ngặt nghèo. Thời gian 30 phút dường như là một lời nói dối để dụ cô vào bẫy một mình.
Nấp vào sau các thùng gỗ, tắt đèn pin và quan sát di chuyển của kẻ lạ mặt.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin vụt tắt, trả lại không gian cho sự bóng tối đặc quánh. Võ Trì nín thở, áp lưng sát vào những kiện hàng gỗ xù xì, mặc cho dăm gỗ đâm vào lớp áo mỏng. Cô ép mình phải bình tĩnh, lắng nghe từng nhịp chuyển động của đối phương. Trong bóng tối, các giác quan của một cựu thám tử trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.
Tiếng bước chân dừng lại ngay gần vị trí cái xác. "Nó đâu rồi?" – một giọng nói trầm đục vang lên, theo sau đó là luồng ánh sáng quét qua vị trí cô vừa đứng vài giây trước. Có ít nhất hai kẻ đang có mặt. Thông qua khe hở nhỏ giữa hai thùng hàng, Võ Trì quan sát thấy một tên đang cầm khẩu súng ngắn, tên còn lại đang lục lọi túi áo của nạn nhân như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó quan trọng hơn cả chiếc huy hiệu.
Cô nhận ra bọn chúng không phải cảnh sát, cũng chẳng phải người của ban tuyển trạch. Đây là những kẻ thủ tiêu bằng chứng. Một trong hai tên tiến về phía dãy thùng gỗ nơi cô đang nấp, tay hắn lăm lăm vũ khí. Võ Trì liếc nhìn xung quanh, cô thấy một sợi dây xích treo lơ lửng ngay phía trên đầu tên lính và một đống sắt vụn bên cạnh có thể dùng làm vật nghi binh. Nếu không hành động ngay, cô sẽ bị phát hiện trong vòng vài bước chân tới.
Rút chiếc còi cứu hộ mang theo, thổi một hồi dài thật lớn để gây nhiễu loạn tâm lý và tạo cơ hội phản công trong lúc bọn chúng hoảng hốt.
Tiếng còi cứu hộ vang lên chói tai, dội ngược vào những bức tường tôn của nhà kho, tạo ra một hiệu ứng âm thanh khuếch đại khủng khiếp. Trong không gian kín và tĩnh mịch, âm thanh này không khác gì một đòn tấn công trực diện vào thính giác. Hai gã đàn ông giật nảy mình, theo phản xạ tự nhiên, chúng đưa tay lên bịt tai và loạng choạng lùi lại, họng súng lệch hẳn sang một bên.
Không bỏ lỡ giây thời cơ vàng ngọc, Võ Trì lao ra từ chỗ ẩn nấp. Thay vì bỏ chạy ngay, cô dùng chân đá mạnh vào một chiếc ống tuýp sắt dưới sàn, khiến nó lăn về phía tên đang cầm súng, làm hắn mất đà ngã nhào. Cô nhanh chóng lướt qua hiện trường, tay khéo léo chộp lấy chiếc huy hiệu gỉ sét trên tay nạn nhân – thứ mà bọn chúng chưa kịp lấy đi.
Cơn đau ở vai lại nhói lên khi cô thực hiện động tác mạnh, nhưng ý chí trinh sát đã lấn át tất cả. Cô chạy vụt về phía cửa hông của nhà kho. Tuy nhiên, khi vừa chạm tay vào nắm cửa, cô khựng lại. Cánh cửa đã bị khóa trái từ bên ngoài bằng một sợi xích mới tinh. Tiếng chửi thề của hai tên kia bắt đầu vang lên phía sau, chúng đã bắt đầu định thần lại và đang điên cuồng tìm kiếm cô. Ánh đèn pin của chúng quét loạn xạ trên các vách tường.
Dùng chiếc ống tuýp sắt nhặt được lúc nãy để phá xích cửa hông bằng đòn bẩy.
Võ Trì nghiến răng, luồn chiếc ống tuýp sắt vào giữa vòng xích khóa cửa. Cô lấy điểm tựa từ khung cửa thép, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và sức mạnh vào cánh tay lành lặn để tạo lực đòn bẩy. Tiếng kim loại nghiến vào nhau ken két khô khốc trong khi phía sau, tiếng bước chân của hai tên sát thủ đang đến gần hơn bao giờ hết. "Nó kia rồi! Giết nó!" một tên gào lên khi ánh đèn pin vừa kịp bắt được bóng lưng của cô.
Đúng lúc một tiếng súng nổ vang dội, viên đạn găm ngay sát cạnh đầu Võ Trì làm tung tóe những mảng sơn cũ, thì sợi xích cũng không chịu nổi lực ép mà đứt tung với một tiếng "cạch" khô khốc. Cánh cửa bật mở, luồng gió biển lạnh buốt ùa vào. Võ Trì lộn nhào ra ngoài ngay khi viên đạn thứ hai sượt qua vạt áo.
Cô không chạy ra đường lớn vì biết chúng sẽ dễ dàng đuổi kịp bằng xe. Võ Trì nhìn nhanh xung quanh: bên trái là khu vực bốc dỡ với hàng chục container xếp chồng như mê cung, bên phải là cầu cảng nơi một con tàu chở hàng cũ đang chuẩn bị rời bến. Trên tay cô, chiếc huy hiệu gỉ sét dường như đang nóng rực lên. Khi nhìn kỹ dưới ánh trăng mờ, cô phát hiện một dòng mã số siêu nhỏ được khắc phía sau huy hiệu – đây không phải huy hiệu cảnh sát bình thường, nó là một chiếc chìa khóa mã hóa.