Chạy vào mê cung container để cắt đuôi và tìm cách liên lạc với lực lượng hỗ trợ.
Võ Trì nhanh chóng lách mình vào giữa những "hẻm nhỏ" được tạo ra bởi các khối container khổng lồ. Mê cung sắt thép này là lợi thế cho một người có tư duy chiến thuật như cô. Tiếng bước chân của hai kẻ truy sát vang dội, tạo ra những âm thanh phản xạ đánh lừa thính giác, nhưng Võ Trì vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Cô di chuyển nhẹ nhàng như một con mèo, luồn lách qua những khe hẹp mà chỉ những người có thân hình mảnh mai mới có thể lọt qua.
Dưới ánh trăng mờ ảo, cô lấy điện thoại ra, che ánh sáng màn hình bằng vạt áo. Tín hiệu ở bến cảng rất yếu, nhưng cô kịp gửi một dòng tin nhắn chứa mã số bí ẩn trên chiếc huy hiệu đến một địa chỉ email bảo mật mà cô đã thiết lập từ trước khi còn là thám tử tư. "Nếu mình không qua khỏi đêm nay, bí mật này không được phép biến mất," cô thầm nghĩ. Cơn đau ở vai lại nhói lên dữ dội, máu bắt đầu thấm qua lớp áo – có vẻ viên đạn lúc nãy đã sượt qua da thịt sâu hơn cô tưởng.
Đột nhiên, từ phía đầu dãy container, tiếng bước chân dừng lại. Một tiếng huýt sáo vang lên, theo sau là tiếng động cơ của một chiếc xe mô tô phân khối lớn đang lao tới. Bọn chúng không chỉ có hai tên, và chúng đang dùng phương tiện để bao vây các lối ra của khu vực container. Võ Trì nhận ra mình đang bị dồn vào một góc chết khi phía trước là một container bị khóa kín, và hai bên là vách thép cao vút.
Sử dụng kỹ năng leo trèo để bám vào các gờ cửa container, cố gắng leo lên nóc để thoát khỏi tầm mắt của xe mô tô.
Võ Trì cắn chặt môi để nén cơn đau buốt nhói từ bả vai đang rỉ máu. Cô biết nếu ở dưới mặt đất, chiếc mô tô sẽ sớm dồn cô vào đường cùng. Quan sát nhanh các gờ sắt và rãnh thoát nước trên vách container, cô nhún người, dùng tay lành lặn bám chặt lấy thanh khóa thép rồi đu mình lên. Từng thớ cơ căng ra, mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên trán, nhưng ý chí cầu sinh và khao khát phá án đã đẩy cô vượt qua giới hạn thể chất.
Ngay khi Võ Trì vừa lăn mình nằm rạp xuống nóc container bằng kim loại lạnh lẽo, ánh đèn pha cực mạnh từ chiếc mô tô quét sượt qua vị trí cô vừa đứng bên dưới. Tiếng động cơ gầm rú vang dội, gã lái xe dừng lại ngay sát vách thép, lầm bầm chửi thề vì mất dấu mục tiêu. Từ trên cao nhìn xuống, Võ Trì không chỉ thấy gã đi mô tô mà còn thấy một chiếc xe hơi sang trọng màu đen đang từ từ tiến vào khu vực bến cảng.
Một kẻ bước ra từ ghế sau chiếc xe hơi, khoác áo măng tô dài, dáng vẻ đĩnh đạc nhưng toát ra sát khí lạnh người. Hắn cầm một thiết bị định vị và nhìn về phía dãy container nơi cô đang nấp. Võ Trì nhận ra chiếc huy hiệu trong túi mình đang phát ra một nhịp rung nhẹ đều đặn – nó có gắn chip định vị tầm gần! Bọn chúng không cần nhìn thấy cô, chúng chỉ cần đi theo tín hiệu của "con mồi".
Ném chiếc huy hiệu vào một thùng hàng rỗng ở phía xa để đánh lạc hướng định vị của bọn chúng.
Quyết định nhanh chóng và dứt khoát, Võ Trì rút chiếc huy hiệu gỉ sét ra khỏi túi. Cô biết rằng nếu giữ nó lại, cô chẳng khác nào một ngọn hải đăng đang tự chỉ đường cho lũ thợ săn. Tận dụng lúc tiếng động cơ mô tô đang gầm rú át đi âm thanh, cô lấy đà, dùng hết sức bình sinh ném chiếc huy hiệu bay một đường vòng cung đẹp mắt, rơi gọn vào một thùng container rỗng đang mở toang ở dãy phía xa, cách đó chừng ba mươi mét.
Tiếng "keng" nhỏ xíu vang lên bị nuốt chửng bởi tiếng mưa. Ngay lập tức, gã đàn ông mặc áo măng tô nhìn vào màn hình thiết bị định vị. "Nó đang di chuyển về phía khu bến tàu số 4! Đuổi theo!" hắn ra lệnh đanh thép. Chiếc mô tô rít lốp, lao vút đi về hướng ngược lại với vị trí của Võ Trì. Chiếc xe hơi sang trọng cũng từ từ lăn bánh đuổi theo ánh đèn pha.
Võ Trì nằm áp sát mặt xuống nóc container lạnh lẽo, hơi thở dồn dập. Cô đã tạm thời an toàn, nhưng vết thương ở vai bắt đầu biểu biểu tình dữ dội, cảm giác tê dại lan dần xuống cánh tay. Máu thấm ra nhiều hơn, làm ướt đẫm một mảng áo khoác. Nếu không sơ cứu ngay lập tức, cô sẽ ngất đi vì mất máu trước khi kịp rời khỏi bến cảng này. Phía xa, ánh đèn của trạm gác cổng bến cảng vẫn sáng, nhưng đó cũng là nơi bọn chúng có thể đang canh chừng.
Xé vạt áo tự băng bó vết thương thật chặt rồi cố gắng lẻn ra cổng chính để tìm sự giúp đỡ.
Võ Trì nghiến răng, dùng hàm răng sắc nhọn xé toạc một dải vải dài từ vạt áo sơ mi bên trong. Cô quấn chặt quanh bả vai, mỗi vòng quấn là một cơn đau thấu trời mây khiến tầm mắt cô nhòe đi trong chốc lát. Cố gắng điều hòa nhịp thở, cô trườn xuống từ nóc container, đôi chân hơi lảo đảo vì mất máu nhưng ánh mắt vẫn rực cháy vẻ kiên định của một trinh sát thực thụ.
Lợi dụng bóng tối của những dãy hàng, cô di chuyển theo đường ziczac về phía cổng chính. Ánh đèn pha của chiếc xe hơi sang trọng đã đi xa, nhưng bầu không khí vẫn đặc quánh sự nguy hiểm. Khi chỉ còn cách bốt bảo vệ khoảng năm mươi mét, Võ Trì phát hiện ra một chi tiết đáng ngờ: gã bảo vệ cổng không hề ngồi trong bốt, mà đang đứng khúm núm nghe điện thoại của một ai đó, tay hắn run rẩy chỉ trỏ về phía khu vực kho số 9.
Có vẻ như mạng lưới của kẻ chủ mưu đã vươn vòi bạch tuộc đến cả lực lượng an ninh tại đây. Võ Trì đứng trước một lựa chọn sinh tử. Nếu lộ diện lúc này, cô có thể rơi thẳng vào tay kẻ phản bội. Nhưng nếu không ra ngoài ngay, vết thương đang bắt đầu nhiễm trùng và cái lạnh của cơn mưa đêm sẽ sớm đánh gục cô. Ngay phía sau bốt bảo vệ là một chiếc xe tải chở hàng đang nổ máy chờ lệnh xuất cảng.
Lén lút leo lên thùng xe tải chở hàng để vượt qua cổng chính mà không bị phát hiện.
O Võ Trì cắn chặt môi đến bật máu để giữ cho mình không ngất đi vì cơn đau thấu xương ở vai. Cô quan sát chiếc xe tải thùng kín đang nổ máy chờ lệnh xuất cảng, khói xả từ ống pô mờ mịt trong màn mưa. Tận dụng lúc gã bảo vệ đang mải mê tranh cãi qua điện thoại, Võ Trì lết mình dưới gầm xe, rồi dùng chút sức tàn cuối cùng đu người lên thanh sắt phía sau thùng xe, lách mình vào khe hở nhỏ giữa những kiện hàng hóa.
Bên trong thùng xe tối đen và nồng nặc mùi cao su, nhưng đó là thiên đường đối với cô lúc này. Chiếc xe từ từ lăn bánh, đi ngang qua bốt bảo vệ rồi tăng tốc ra đường lớn. Võ Trì thở phào nhẹ nhõm, cô tựa lưng vào một kiện hàng, cảm giác cơ thể đang dần lạnh đi vì mất máu. Cô lấy điện thoại ra, kiểm tra hộp thư đi. Tin nhắn chứa mã số bí mật đã được gửi đi thành công.
Dù sinh lực đang ở mức báo động, nhưng trí tuệ và những manh mối cô thu thập được đêm nay là vô giá. Cô đã giữ được mạng sống, và quan trọng hơn, cô đã nắm giữ chìa khóa của một âm mưu kinh khủng đang bao trùm lấy thành phố Sương Mù. Tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, có lẽ tin nhắn của cô đã bắt đầu phát huy tác dụng. Võ Trì nhắm mắt lại, mỉm cười yếu ớt khi chiếc xe tải đưa cô rời xa vùng nguy hiểm. Bài thi đầu tiên, cô đã vượt qua bằng cả máu và trí tuệ.