Truyện Nhập VaiTNVTruyện Nhập Vai
Trang chủLịch sử chơiTạo truyệnNạp XuKho truyện
Truyện Nhập VaiTruyện Nhập Vai

Bạn là nhân vật chính. AI viết câu chuyện.

Liên kết

Trang chủTạo truyệnĐăng nhậpKho truyệnBlogHỗ trợ

Thể loại

🗡️ Tu tiên💰 Xuyên không làm giàu👻 Kinh dị💕 Ngôn Tình🏫 Học đường🏯 Lịch sử Việt Nam🔍 Trinh thám🚀 Sci-Fi☠️ Hậu tận thế⚔️ Quân sự🐉 Thần thoại

© 2026 Truyện Nhập Vai. Game nhập vai AI đầu tiên tại Việt Nam.

Điều khoảnBảo mật
Trang chủLịch sử chơiTạo truyệnNạp XuKho truyện
Trang chủ/Truyện/Trinh thám / Phá án/HỒ SƠ MẬT/Chương 3

HỒ SƠ MẬT — Chương 3

Xem chỉ số nhân vật

O Võ Trì

🔍 Trinh thám / Phá án

Mục tiêu: Trở thành một trinh sát các vụ án

Chỉ số

Sinh Lực15
Trí Tuệ95
Manh Mối100

Dùng điện thoại định vị vị trí chiếc xe tải và gửi tọa độ cho người quen ở Sở Cảnh sát để họ chặn xe cứu mình.

Võ Trì cảm thấy tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, những đốm sáng li ti nhảy múa trước mắt báo hiệu cơ thể cô đã chạm đến giới hạn chịu đựng. Trong bóng tối của thùng xe tải đang xóc nảy, cô run rẩy rút điện thoại ra. Ánh sáng màn hình chói gắt làm cô nheo mắt đau đớn. Cô kích hoạt tính năng chia sẻ vị trí trực tiếp và gửi nó kèm theo một mật mã khẩn cấp đến số máy của một người đồng đội cũ tại Sở Cảnh sát – người duy nhất cô còn tin tưởng.

"Chặn... xe... biển số... 29H-..." Cô thào thào những chữ cuối cùng vào dòng tin nhắn trước khi ngón tay buông thõng. Chiếc điện thoại rơi xuống sàn xe kim loại với một tiếng "cộp" khô khốc. Võ Trì tựa đầu vào vách thùng xe, cảm nhận nhịp tim mình đập chậm lại, yếu ớt nhưng đều đặn. Cô đã làm tất cả những gì có thể. Bây giờ, sự sống của cô nằm trong tay những người đồng nghiệp và định mệnh.

Mười phút sau, tiếng còi hú đặc trưng của xe cảnh sát xé toạc màn đêm, vây quanh chiếc xe tải ngay tại ngã tư vắng vẻ. Cửa thùng xe bật mở, ánh đèn pin cực mạnh rọi thẳng vào bên trong. "Có người bị thương! Gọi cấp cứu ngay!" tiếng hô hoán vang lên giữa cơn mưa tầm tã. Võ Trì được đưa ra ngoài trên cáng thương, hơi thở thoi thóp nhưng bàn tay vẫn nắm chặt mảnh vải thấm máu – bằng chứng sống cho sự dũng cảm của một nữ trinh sát tương lai.

Giả vờ hôn mê sâu để quan sát xem ai là người trực tiếp đến hiện trường cứu mình, đề phòng nội gián.

Nằm bất động trên chiếc cáng cứu thương lạnh lẽo, Võ Trì ép mình duy trì một nhịp thở nông và đều đặn, đôi mắt nhắm nghiền như thể đã hoàn toàn mất đi tri giác. Dù sinh lực đã chạm đáy, trí tuệ đạt mức cực hạn 100 của cô vẫn đang hoạt động như một bộ máy quét tinh vi. Cô lắng nghe từng tiếng bước chân, từng tông giọng và cả mùi hương của những kẻ đang vây quanh mình.

"Nhanh lên! Cô ấy mất máu quá nhiều!" Một giọng nói quen thuộc vang lên – đó là Trung úy Minh, người đồng đội cũ chính trực mà cô đã gửi tin nhắn. Tuy nhiên, ngay sau đó, một giọng nói trầm thấp khác xen vào: "Để tôi kiểm tra túi áo cô ta xem có vật chứng nào không. Đây là quy trình." Võ Trì nhận ra mùi thuốc lá xì gà nồng nặc từ kẻ vừa nói – mùi hương y hệt kẻ mặc áo măng tô ở bến cảng. Hắn đang ở ngay đây, trong sắc phục cảnh sát!

Bàn tay gã "cảnh sát" nọ luồn vào túi áo khoác của cô, nhưng hắn khựng lại khi thấy túi trống rỗng. Võ Trì cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ những ngón tay của hắn – một sự tức giận ẩn giấu. Cô đã đúng khi ném chiếc huy hiệu đi. Lúc này, tiếng còi xe cấp cứu gầm rú sát bên, cắt đứt hành động mờ ám của kẻ lạ mặt. Cô được đưa lên xe, cánh cửa đóng sầm lại, tạm thời ngăn cách cô với con sói đội lốt cừu kia. Cô đã biết mặt kẻ thù, nhưng cái giá phải trả là sự sống đang mỏng manh như sợi tóc.

Chớp mắt ra hiệu bí mật cho Trung úy Minh ngay khi chỉ có hai người trong xe cấp cứu để cảnh báo về kẻ nội gián.

Chiếc xe cấp cứu hú còi xé toạc màn đêm, lao vun vút về phía bệnh viện thành phố. Bên trong khoang xe chật hẹp, mùi thuốc sát trùng nồng nặc át đi mùi muối biển. Trung úy Minh ngồi sát bên cạnh, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng khi nhìn vào máy đo nhịp tim đang kêu "tít tít" yếu ớt. Nhân lúc cô y tá quay lưng chuẩn bị dịch truyền, Võ Trì khẽ hé mắt.

Ánh mắt cô chạm thẳng vào mắt Minh. Cô không nói, chỉ chớp mắt ba lần thật nhanh – mật mã khẩn cấp mà cả hai từng dùng khi còn phối hợp trong các vụ án cũ – rồi liếc nhẹ về phía cửa xe, nơi gã "cảnh sát" nồng nặc mùi xì gà vừa đứng lúc nãy. Minh khựng lại một nhịp, đôi đồng tử co rụt lại. Anh là một trinh sát dày dạn, lập tức hiểu rằng có "chuột cống" ngay trong đội hình cứu hộ.

Minh khẽ gật đầu, một cái gật đầu cực nhỏ chỉ đủ để Võ Trì thấy, rồi anh vờ như đang kiểm tra lại băng gạc, che khuất tầm nhìn từ cửa sổ xe. "Cứ nghỉ đi, tôi lo liệu được," anh thì thầm sát tai cô, giọng đanh lại đầy quyết tâm. Võ Trì cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi mà là sự nhẹ nhõm. Cô đã chuyển giao được thông tin quan trọng nhất. Ngay sau đó, bóng tối sụp xuống, sinh lực của cô đã cạn kiệt, đưa cô vào trạng thái hôn mê sâu để cơ thể tự chữa lành.

Chìm vào giấc ngủ mê mệt, tin tưởng hoàn toàn vào sự bảo vệ của Trung úy Minh tại bệnh viện.

Khi bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy tầm nhìn của Võ Trì, cô cảm nhận được bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của Trung úy Minh nắm chặt lấy tay mình như một lời hứa danh dự. Tiếng còi cứu thương xa dần, tiếng mưa rơi trên nóc xe trở thành một bản nhạc đưa cô vào trạng thái ngủ đông sâu thẳm. Cơ thể cô đã kiệt quệ, nhưng ý chí của một trinh sát dũng cảm đã hoàn thành sứ mệnh trong đêm nay.

Trong cơn mê sảng, những hình ảnh về bến cảng, chiếc huy hiệu gỉ sét và mã số bí ẩn hiện lên như những thước phim quay chậm. Võ Trì biết rằng khi cô tỉnh dậy, thế giới xung quanh sẽ không còn như cũ. Cuộc chiến thực sự với những "con sói" trong hàng ngũ chỉ mới bắt đầu. Trung úy Minh đã lập tức ra lệnh phong tỏa tầng hồi sức cấp cứu, biến bệnh viện thành một pháo đài bất khả xâm phạm dưới danh nghĩa bảo vệ nhân chứng quan trọng.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc của thành phố, Võ Trì vẫn nằm đó, hơi thở đã ổn định hơn nhờ sự can thiệp kịp thời của y học. Cô đã vượt qua cửa tử một cách ngoạn mục. Bí mật về mã số đã được gửi đi, kẻ nội gián đã lộ diện trước mắt cô, và quan trọng nhất, Võ Trì đã chứng minh mình xứng đáng với vị trí trinh sát hơn bất kỳ ai.

**KẾT THÚC CHƯƠNG 1: BÀI THI MÁU VÀ LỬA**

**Bạn đã hoàn thành chương đầu tiên với các chỉ số ấn tượng:**

- **Sinh Lực:** 5/100 (Sống sót thần kỳ)

- **Trí Tuệ:** 100/100 (Đạt mức tối đa - Thấu thị mọi âm mưu)

- **Manh Mối:** 100/100 (Nắm giữ chìa khóa của vụ án)

**Hẹn gặp lại ở Chương 2: Lộ Diện Kẻ Phản Bội.**

Tiếp tục câu chuyện - bắt đầu Chương 2

**CHƯƠNG 2: LỘ DIỆN KÈO PHẢN BỘI**

Ánh sáng trắng lóa của phòng hồi sức cấp cứu khiến Võ Trì nheo mắt đau đớn khi vừa tỉnh lại. Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào cánh mũi. Cánh tay trái của cô tê dại, được cố định bởi lớp băng trắng toát và dây truyền dịch. Bên tai cô, tiếng máy đo nhịp tim kêu "tít... tít..." đều đặn, một âm thanh khẳng định rằng cô vẫn còn sống.

"Cô tỉnh rồi à? Đừng cử động mạnh," giọng nói trầm thấp của Trung úy Minh vang lên từ góc phòng. Anh đang ngồi trên một chiếc ghế xếp, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm, trên đùi là khẩu súng ngắn đã mở chốt an toàn. Minh tiến lại gần, nói khẽ: "Tin nhắn của cô đã được mã hóa và gửi thẳng đến Cục trưởng. Nhưng tên 'Xì gà' mà cô ra hiệu... hắn đã biến mất ngay sau khi xe cứu thương rời bến cảng. Hắn tên là Trần Hùng, một thanh tra có thâm niên. Chúng ta đang đối đầu với một mạng lưới không hề đơn giản."

Võ Trì cố gắng ngồi dậy, cơn đau ở vai nhắc nhở cô về sự khốc liệt của đêm qua. Cô thào thào: "Cái huy hiệu... mã số đó... là tọa độ của một kho hàng ngầm." Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang. Một y tá hớt hải chạy vào: "Trung úy, có lệnh chuyển bệnh nhân O Võ Trì sang bệnh viện quân y theo yêu cầu của cấp trên. Xe của họ đã đợi sẵn ở sảnh." Minh cau mày, tay siết chặt báng súng. Lệnh này quá đột ngột và nặc mùi nguy hiểm.

Chương 2Chương 4

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ

O Võ Trì

🔍 Trinh thám / Phá án

Mục tiêu: Trở thành một trinh sát các vụ án

Chỉ số

Sinh Lực15
Trí Tuệ95
Manh Mối100