Truyện Nhập VaiTNVTruyện Nhập Vai
Trang chủLịch sử chơiTạo truyệnNạp XuKho truyện
Truyện Nhập VaiTruyện Nhập Vai

Bạn là nhân vật chính. AI viết câu chuyện.

Liên kết

Trang chủTạo truyệnĐăng nhậpKho truyệnBlogHỗ trợ

Thể loại

🗡️ Tu tiên💰 Xuyên không làm giàu👻 Kinh dị💕 Ngôn Tình🏫 Học đường🏯 Lịch sử Việt Nam🔍 Trinh thám🚀 Sci-Fi☠️ Hậu tận thế⚔️ Quân sự🐉 Thần thoại

© 2026 Truyện Nhập Vai. Game nhập vai AI đầu tiên tại Việt Nam.

Điều khoảnBảo mật
Trang chủLịch sử chơiTạo truyệnNạp XuKho truyện
Trang chủ/Truyện/Trinh thám / Phá án/HỒ SƠ MẬT/Chương 4

HỒ SƠ MẬT — Chương 4

Xem chỉ số nhân vật

O Võ Trì

🔍 Trinh thám / Phá án

Mục tiêu: Trở thành một trinh sát các vụ án

Chỉ số

Sinh Lực15
Trí Tuệ100
Manh Mối100

Quan hệ

Trung úy Minh — Tin tưởng tuyệt đối

Yêu cầu Trung úy Minh kiểm tra kỹ giấy tờ lệnh chuyển viện trước khi đồng ý.

Võ Trì nén cơn đau, bàn tay không truyền dịch khẽ nắm lấy tay áo của Trung úy Minh. Ánh mắt cô sắc lạnh, tỉnh táo đến mức khiến người đối diện phải rùng mình. "Đừng vội... Minh," cô thào thào, giọng khàn đặc nhưng kiên định. "Kiểm tra... con dấu... và chữ ký. Lệnh chuyển viện lúc mờ sáng... không bao giờ là điềm lành."

Minh gật đầu hiểu ý, anh đứng bật dậy, chắn ngang giữa giường bệnh và cô y tá đang bối rối. "Đưa tôi xem lệnh điều động," giọng anh đanh thép như tiếng kim loại va chạm. Cô y tá run rẩy đưa ra một tờ giấy có đóng dấu đỏ chót của Sở Cảnh sát thành phố. Minh nheo mắt soi dưới ánh đèn neon. Bằng kinh nghiệm dày dạn, anh nhận ra con dấu có phần hơi nhòe ở viền – một dấu hiệu của việc làm giả tinh vi bằng công nghệ in ấn hiện đại.

Đột nhiên, từ phía sau lưng cô y tá, hai gã đàn ông mặc thường phục, đeo kính đen và tai nghe bộ đàm xuất hiện. Chúng không đợi lệnh, một tên thò tay vào túi áo như định rút vật gì đó. Võ Trì cảm nhận được luồng sát khí quen thuộc, mùi xì gà thoang thoảng lại một lần nữa len lỏi vào phòng bệnh qua khe cửa khép hờ. Bọn chúng đã không kiên nhẫn nổi nữa, chúng muốn bắt sống hoặc thủ tiêu cô ngay tại đây để bịt đầu mối về kho hàng ngầm.

Trí Tuệ ▲ 5Sinh Lực ▼ 5

Bạn có thể thay đổi kết cục!

Tạo nhân vật của riêng bạn và viết nên câu chuyện khác

Hô hoán thật lớn để thu hút sự chú ý của các bệnh nhân và bác sĩ khác ở hành lang.

"CHÁY! CÓ CHÁY Ở PHÒNG CẤP CỨU! CỨU TÔI VỚI!" Võ Trì dồn hết chút tàn lực cuối cùng vào lồng ngực, tiếng hét của cô xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của khu nội trú. Tiếng hô hoán thất thanh của một bệnh nhân đang cận kề cái chết luôn có sức công phá khủng khiếp.

Ngay lập tức, những tiếng lao xao từ các phòng bệnh lân cận vang lên. Các bác sĩ trực đêm và điều dưỡng hớt hải chạy ra hành lang. Những bệnh nhân còn thức cũng tò mò mở cửa ngó nghiêng. Sự hỗn loạn bùng phát chỉ trong vài giây. Hai gã đàn ông mặc thường phục khựng lại, bàn tay đang thò vào túi áo cứng đờ. Chúng không ngờ một cô gái đang thoi thóp lại có thể tạo ra một cơn chấn động âm thanh lớn đến thế.

Trung úy Minh nhanh như cắt rút súng, hướng về phía hai kẻ lạ mặt: "Đứng yên! Cảnh sát đây! Tất cả giơ tay lên!" Sự chú ý của đám đông và các nhân viên y tế khiến hai gã sát thủ không thể ngang nhiên nổ súng hay dùng vũ lực bắt người. Một trong hai tên nghiến răng, ra hiệu cho đồng bọn lùi lại. "Nhầm lẫn thôi, chúng tôi là người của Ban chuyên án," hắn nói dối một cách vụng về trước sự chứng kiến của hàng chục con mắt. Tuy nhiên, Võ Trì nhận thấy tên còn lại đang lén lút bấm nút trên một thiết bị nhỏ bên hông – có vẻ hắn đang gọi chi viện hoặc kích hoạt một thứ gì đó để tạo ra sự hỗn loạn lớn hơn.

Yêu cầu Minh khóa cửa phòng bệnh lại ngay lập tức và gọi đội đặc nhiệm phản ứng nhanh.

Trung úy Minh không một giây chần chừ, anh sút tung cánh cửa rồi dùng chốt thép khóa chặt lại. Anh dồn lực đẩy một chiếc tủ thuốc bằng thép nặng nề chặn ngang cánh cửa gỗ mỏng manh. Võ Trì cảm nhận được sự rung chấn nhẹ dưới sàn nhà – có vẻ như hai kẻ bên ngoài đang cố dùng sức lực để phá cửa.

"Minh! Mã số... 44... 2... 1..." Cô thào thào mã số bí mật mà cô đã ghi nhớ được từ chiếc huy hiệu trước khi ném nó đi. Minh gật đầu, một tay anh giữ chặt báng súng hướng về phía cửa, tay kia rút điện thoại bảo mật ra. "Đội đặc nhiệm S.W.A.T? Đây là Trung úy Minh, mã số 8892. Chúng tôi đang bị tấn công tại Phòng cấp cứu số 5, Bệnh viện Thành phố. Đối tượng có vũ khí và giả mạo lệnh điều động. Cần phản ứng nhanh cấp độ 1 ngay lập tức!"

Tiếng "rầm" cực mạnh vang lên, cánh cửa gỗ bắt đầu nứt toác dưới những cú va đập từ bên ngoài. Những tiếng la hét của các y tá và bệnh nhân ở hành lang vẫn chưa dứt, tạo ra một mớ hỗn độn thính giác cực kỳ áp lực. Đột nhiên, ánh đèn trong phòng bệnh nhấp nháy rồi vụt tắt ngóm. Hệ thống điện của bệnh viện đã bị can thiệp. Trong bóng tối đặc quánh, Võ Trì chỉ còn thấy được những tia sáng đỏ từ đầu súng laser của kẻ thù đang rà quét qua khe cửa bị vỡ. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh buốt tràn vào phòng – không phải gió trời, mà là một loại khí gây mê cực mạnh đang được bơm qua hệ thống thông gió.

Tiếp tục câu chuyện

Cảm giác mát lạnh và mùi hắc nhẹ của khí gây mê bắt đầu xâm chiếm khoang mũi. Võ Trì biết rằng nếu hít phải quá nhiều, cô sẽ mất hoàn toàn khả năng phản kháng. Trong bóng tối, trí tuệ của một thám tử kỳ cựu giúp cô duy trì sự tỉnh táo cao độ. "Minh... khẩu trang... nước muối..." cô thào thào, tay quờ quạng tìm chai nước suối trên bàn cạnh giường bệnh.

Trung úy Minh nhanh chóng hiểu ý, anh xé toạc lớp vỏ chai nước, thấm đẫm vào chiếc khăn tay rồi áp chặt lên mũi Võ Trì, đồng thời tự che cho mình. "Đừng lo, đặc nhiệm sẽ đến trong 3 phút nữa," anh nghiến răng nói, mắt không rời khỏi cánh cửa đang rung lên bần bật dưới sức ép của những cú tông mạnh. Tiếng kim loại va chạm, tiếng gỗ nứt toác và tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang tạo nên một bản giao hưởng tử thần.

Đột nhiên, một tiếng nổ nhỏ vang lên ở phía cửa sổ. Một quả lựu đạn choáng (flashbang) được ném vào từ phía ngoài tòa nhà. Luồng sáng trắng lóa mắt cùng tiếng nổ chói tai vang lên ngay trong phòng bệnh hẹp. Dù đã nhắm mắt, Võ Trì vẫn cảm thấy đầu óc quay cuồng. Lợi dụng khoảnh khắc đó, cánh cửa phòng bệnh bị đạp tung, chiếc tủ thép đổ rầm xuống sàn. Những bóng đen đeo mặt nạ chống độc ùa vào, ánh đèn laser đỏ rực quét qua người Võ Trì như những con mắt của tử thần.

Nằm im giả chết để chờ đợi cơ hội tấn công bất ngờ khi chúng lại gần.

Võ Trì lập tức thả lỏng toàn bộ cơ thể, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở nén xuống mức tối thiểu giống như một người đã hoàn toàn lịm đi vì khí gas và cú nổ choáng. Trong bóng tối, trí tuệ sắc bén của cô đang đếm ngược từng giây dựa trên nhịp bước chân: *Một... hai... ba bước.*

"Mục tiêu đã ngất xỉu. Mang ả đi ngay, tên cảnh sát kia để tôi lo!" Một giọng nói khàn đặc vang lên ngay sát đỉnh đầu cô. Võ Trì cảm nhận được một bàn tay thô bạo túm lấy vai mình, đúng ngay vết thương vừa mới được băng bó. Cơn đau thấu xương như mũi khoan xoáy vào da thịt, nhưng cô không hề rên rỉ, thậm chí không để một thớ cơ nào trên mặt giật động. Sự nhẫn nại của một thợ săn đang giúp cô lừa được những kẻ săn mồi sừng sỏ nhất.

Khi gã sát thủ cúi xuống để vác cô lên vai, để lộ phần cổ và hạ bộ sơ hở, Võ Trì cảm nhận được vật cứng lạnh lẽo bên hông hắn – một khẩu súng ngắn dự phòng trong bao da chiến thuật. Trung úy Minh lúc này đang bị tên còn lại dồn vào góc tường sau đống đổ nát của chiếc tủ thép, tiếng vật lộn khô khốc vang lên. Đây là thời điểm duy nhất để lật ngược thế cờ trước khi đặc nhiệm ập đến hoặc cô bị đưa đi mất tích mãi mãi.

Sinh Lực ▲ 5
Chương 3Chương 5

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ

O Võ Trì

🔍 Trinh thám / Phá án

Mục tiêu: Trở thành một trinh sát các vụ án

Chỉ số

Sinh Lực15
Trí Tuệ100
Manh Mối100

Quan hệ

Trung úy Minh — Tin tưởng tuyệt đối