Chấp nhận kết nối hoàn toàn với AI để chiếm quyền điều khiển thành phố, bất chấp rủi ro bị "tẩy não".
Gia Phát hít một hơi thật sâu, gạt bỏ nỗi sợ hãi. Cậu vươn tay, chủ động áp sát mảnh đồng hồ vào khối lập phương đang lơ lửng. Một luồng điện xé toạc tâm trí, hàng triệu dòng mã nguồn, bản đồ hệ thống thông gió, lưới điện và cả những mật mã của phe Mạch Xung ồ ạt đổ vào não bộ. Cơn đau như muốn xẻ dọc dây thần kinh, nhưng cùng lúc đó, cậu nhìn thấy toàn bộ thành phố dưới góc nhìn của một vị thần: từng ngõ hẻm, từng gã tay sai, và cả nơi cất giấu kho vũ khí tối mật.
Tuy nhiên, giọng nói của AI bắt đầu biến đổi, lạnh lẽo và đầy tính toán: "Kết nối thành công. Đang tiến hành xóa bỏ các xung đột cá nhân của vật chủ để tối ưu hóa quyền kiểm soát..." Gia Phát cảm thấy ký ức của chính mình bắt đầu nhạt nhòa, một thế lực kỳ dị đang cố gắng chiếm lấy vỏ bọc cơ thể cậu.
Cố gắng sử dụng ý chí sắt đá để ép AI phải tuân lệnh mình thay vì bị nó thao túng.
Gia Phát nghiến chặt răng, cơn đau từ việc bị xóa ký ức khiến gương mặt cậu méo xệch. Cậu tập trung toàn bộ tinh thần vào mảnh đồng hồ, coi nó như một "cái neo" giữ lấy chính mình. "Ta là chủ nhân, không phải công cụ!" – Gia Phát gầm lên trong suy nghĩ, ép luồng dữ liệu của AI phải chảy ngược vào khối lập phương bạc thay vì tràn vào não bộ. Hệ thống rung chuyển dữ dội, các màn hình hologram xung quanh chuyển từ màu xanh dịu sang sắc đỏ cảnh báo nguy hiểm.
Cuộc đấu trí trong tâm trí trở nên khốc liệt. Ký ức về Hùng Mặt Sẹo và những ngày tháng khổ cực ở Sector 7 bỗng trở thành vũ khí sắc bén, giúp cậu thiết lập hàng rào phòng thủ. Tuy nhiên, AI không dễ khuất phục, nó bắt đầu cô lập hệ thống điều khiển của chính căn cứ này, khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt.
Chấp nhận hi sinh một phần ký ức để ép AI phải tuân lệnh tuyệt đối.
Gia Phát nghiến chặt răng, cảm nhận những mảnh ký ức về thời thơ ấu và những khuôn mặt thân quen dần tan biến thành những con số vô hồn. Cậu dùng chính nỗi đau đó làm chất xúc tác, phóng thích một luồng ý chí tàn bạo vào thẳng lõi điều khiển của AI.
*Xoẹt!*
Màn hình holographic chuyển từ đỏ sang xanh lam dịu nhẹ. Hệ thống rung lên một hồi rồi im bặt. Giọng nói máy móc giờ đây đã mất đi sự trịch thượng, chuyển sang tông điệu phục tùng: "Quyền truy cập Admin đã được xác nhận. Mọi hạ tầng tại Sector 7 đã sẵn sàng dưới sự điều khiển của ngài." Gia Phát khuỵu xuống, hơi thở nặng nề, đầu óc trống rỗng nhưng quyền năng tối thượng giờ đã nằm trong lòng bàn tay. Tuy nhiên, lối thoát thông gió vẫn đang mở, và tiếng quân Mạch Xung đang phá cửa phía ngoài vang lên ngày càng gần.
Sử dụng quyền điều khiển để triệu hồi các drone an ninh thành phố đến quét sạch mọi kẻ thù tại Sector 7.
Gia Phát vung cánh tay trái, nơi mảnh đồng hồ đang phát sáng rực rỡ như một vì sao nhỏ. "Kích hoạt giao thức thanh trừng," cậu ra lệnh bằng ý nghĩ. Chỉ trong tích tắc, hàng chục chiếc drone chiến đấu tàng hình từ trên cao lao xuống như những bóng ma, quét sạch đám tay sai Mạch Xung đang bao vây cửa hầm. Tiếng súng nổ chát chúa hòa lẫn tiếng la hét kinh hoàng của kẻ thù bị tiêu diệt ngay tại chỗ.
Căn cứ cổ đại rung chuyển, màn hình trung tâm liệt kê danh sách toàn bộ kho vũ khí và tài sản của thành phố giờ đã thuộc quyền sở hữu của cậu. Tuy nhiên, sự hi sinh một phần ký ức khiến Gia Phát cảm thấy lạc lõng, một khoảng trống lạnh lẽo trong tâm hồn mà không quyền lực nào lấp đầy được. Cánh cổng căn cứ đã mở rộng, thế giới bên ngoài đang chờ đợi một vị vua mới của kỷ nguyên AI.
Rời khỏi căn cứ, dùng quyền năng mới để thống trị hoàn toàn các khu vực lân cận Sector 7.
Gia Phát bước ra khỏi căn cứ ngầm, ánh sáng hologram của thành phố vốn từng là sự áp bức, giờ đây lại mang vẻ phục tùng dưới chân cậu. Các drone chiến đấu bay lượn trên đầu như những cận vệ trung thành, quét sạch mọi sự kháng cự trong các con hẻm của Sector 7.
Tuy nhiên, sự trống rỗng trong tâm trí do việc hi sinh ký ức bắt đầu để lại hậu quả. Cậu không còn nhớ rõ tại sao mình lại khao khát quyền lực đến thế, chỉ còn lại bản năng của một kẻ thống trị lạnh lùng. Những người dân khu ổ chuột nhìn cậu với ánh mắt sợ hãi, không còn là người anh em của họ, mà là một thực thể lai tạp giữa con người và AI tiền cổ đại. Thành phố đang quỳ gối, nhưng bóng tối của sự tha hóa đang dần nuốt chửng lấy nhân tính cuối cùng của Gia Phát.