🗡️ Tu tiên / Kiếm hiệp
Mục tiêu: Tìm lại Kỳ Dã - chiến giả từng được Linh Lan cứu mạng và phải lòng. Muốn tìm được tình yêu đầu đời của mình với nhiều gian truân, cách trở giữa phàm nhân và tiên giả.
[Dốc toàn lực phá vây] Tự mình bế Linh Lan, dùng toàn bộ nội lực còn lại để mở một con đường máu, bất chấp hiểm nguy để hướng thẳng về phía rừng già.
Kỳ Dã gầm lên một tiếng như mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Hắn buông trường kiếm, dùng một tay ôm chặt lấy thân hình mảnh mai của Linh Lan vào lòng, tay kia siết chặt mảnh vỡ của thanh kiếm gãy, luồng nội lực cuối cùng bùng nổ mạnh mẽ, bao bọc cả hai trong một luồng khí đỏ rực sát khí. Hắn lao thẳng vào vòng vây, mỗi bước chân của hắn đều để lại một vệt máu đỏ trên nền đất đá. Những tên lính Hắc Ma Tộc kinh hoàng trước uy lực của vị chiến thần đang điên cuồng vì tình yêu, chúng không kịp cản bước hắn, bị khí thế của hắn hất văng sang hai bên.
Hàn Phong phía sau cũng dốc toàn lực, dùng đội quân còn lại chắn ngang chặn đường truy đuổi, tiếng gươm đao va chạm chát chúa vang lên không ngớt. Kỳ Dã không nhìn lại, hắn chỉ tập trung vào phía xa, nơi những tán lá cổ thụ của rừng già đang vẫy gọi trong màn đêm. Tuy nhiên, sức nặng của Linh Lan trong tay hắn mỗi lúc một nhẹ đi, và hơi thở của nàng càng lúc càng mong manh. Khi chỉ còn cách biên giới rừng tiên vài dặm, một bóng hình áo trắng từ trên không trung hạ xuống, chắn ngang đường đi của hắn – chính là Vân Mộng Tiên Nhân, người mà Linh Lan đã gửi chim tin cầu cứu.
"Dừng lại!" – Giọng nói của ông trầm đục nhưng uy nghiêm, mang theo luồng áp lực tiên gia khiến Kỳ Dã khựng lại. "Nàng ta đã tiêu hao tiên cốt để phong ấn lỗ hổng. Nếu ngươi tiếp tục ép nàng di chuyển bằng nội lực phàm nhân, nàng sẽ tan biến trước khi kịp chạm vào dòng suối!"
Kỳ Dã quỳ sụp xuống, đôi mắt đầy tuyệt vọng ngước nhìn vị tiên nhân, hơi thở hắn đứt quãng: "Cứu nàng... xin ngài cứu nàng!"
[Khẩn cầu cùng đi] Khẩn thiết yêu cầu được theo cùng vào trong rừng già để bảo vệ Linh Lan, dù biết rằng người phàm không được phép đặt chân vào cấm địa tiên gia.
Vân Mộng Tiên Nhân nhìn Kỳ Dã, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, khẽ thở dài một tiếng đầy trắc ẩn. Ông đưa tay, một làn sương bạc bao bọc lấy Linh Lan, nhẹ nhàng nhấc bổng nàng ra khỏi vòng tay của vị chiến giả đang kiệt sức. Cơn đau từ vết thương chiến trận và việc cưỡng ép nội lực khiến Kỳ Dã khuỵu xuống, nhưng ánh mắt hắn vẫn gắt gao khóa chặt lấy thân hình nhợt nhạt của người thương.
"Nơi này là cấm địa, phàm nhân bước vào sẽ bị tiên khí bài xích, thân xác tan rã thành cát bụi trước khi kịp nhìn thấy dòng suối," Vân Mộng Tiên Nhân nghiêm nghị nói, nhưng khi nhìn thấy sự gắn kết sinh tử giữa hai người, ông khẽ lay động. "Nhưng... nếu ngươi chấp nhận dùng một nửa sinh mệnh của mình để đổi lấy một hạt 'Tiên Hộ Ấn', ngươi có thể đi theo ta. Nhưng hãy nhớ, đó là con đường không thể quay đầu."
Kỳ Dã không chút do dự, hắn chống kiếm đứng dậy, giọng khàn đặc: "Chỉ cần nàng sống, mạng này của ta có xá gì!"
Phía xa, tiếng gào thét của quân Hắc Ma Tộc lại gần hơn, chúng vẫn không từ bỏ ý định truy sát. Hàn Phong cùng những chiến binh cuối cùng đang cầm cự trong tuyệt vọng, máu nhuộm đỏ cả một vùng biên giới. Thời gian không còn nhiều, sự sống của Linh Lan chỉ còn đếm bằng từng nhịp thở.
[Trao lại sứ mệnh] Giao Linh Lan cho Vân Mộng Tiên Nhân để nàng được cứu chữa, còn bản thân quay lại cùng Hàn Phong quyết tử với quân Hắc Ma Tộc để bảo vệ đường lui.
Kỳ Dã nhìn Linh Lan lần cuối, bàn tay chai sạn vì đao kiếm khẽ vuốt ve khuôn mặt nhợt nhạt của nàng. Hắn biết, nếu mình đi vào cấm địa, Hàn Phong và những chiến sĩ đã cùng hắn vào sinh ra tử sẽ không có đường lui trước làn sóng quân địch đang ập đến. Với sự quyết đoán của một vị hoàng tử, hắn nhẹ nhàng đặt nàng vào vòng tay của Vân Mộng Tiên Nhân.
"Xin Tiên Nhân hãy cứu lấy nàng. Mạng sống của nàng là tất cả những gì ta có," Kỳ Dã nói, giọng hắn kiên định nhưng trĩu nặng nỗi đau.
Vân Mộng Tiên Nhân khẽ gật đầu, vung tay áo, một cánh cổng ánh sáng hiện ra, nuốt chửng bóng dáng nàng và vị tiên nhân vào không gian tĩnh lặng của rừng già. Trở lại thực tại, tiếng gào thét của quân Hắc Ma Tộc đã ở ngay sát sườn. Kỳ Dã quay lại, nhặt thanh kiếm gãy dưới đất, đứng chắn trước mặt Hàn Phong. Hàn Phong nhìn hắn, chỉ nở một nụ cười đầy tử khí, cả hai cùng đứng vững như hai ngọn núi giữa cơn bão máu.
"Hàn Phong, hôm nay chúng ta chiến đấu không phải vì vương triều, mà là vì tương lai của nàng," Kỳ Dã gầm lên, lao vào giữa vòng vây kẻ địch. Máu đổ xuống như mưa, thanh kiếm của hắn bốc cháy dữ dội, thiêu rụi mọi thứ cản đường. Họ không còn đường lui, nhưng trong lòng mỗi người đều đã tìm thấy sự bình yên khi biết rằng hy vọng cuối cùng của mình đã được an toàn.
[Sử dụng tàn lực] Dùng chút sinh lực cuối cùng của bản thân để tạo ra một ảo ảnh bẫy quân địch, đánh lạc hướng chúng để Kỳ Dã có cơ hội tìm đường rút lui an toàn.
Linh Lan, dù đang trong vòng tay của Vân Mộng Tiên Nhân, vẫn cảm nhận được hơi thở đứt quãng và quyết tâm sắt đá của Kỳ Dã từ phía xa. Nàng biết nếu hắn cứ tiếp tục đối đầu với quân đoàn Hắc Ma Tộc, hắn sẽ không bao giờ sống sót trở về. Với chút tiên lực cuối cùng đang lay lắt như ngọn đèn trước gió, nàng tập trung tâm trí, vẽ nên một đường chỉ bạc trong không trung.
Một ảo ảnh đại diện cho hình bóng nàng xuất hiện ngay giữa chiến trường, tỏa ra luồng linh khí giả tạo khiến lũ Hắc Ma Tộc lầm tưởng rằng Linh Lan đang bị bỏ lại phía sau, không có sự bảo hộ của tiên nhân. Lũ quỷ dữ điên cuồng gào thét, thay đổi mục tiêu, dồn toàn bộ sức lực tấn công vào cái bóng ảo ảnh đó, tạo ra một khoảng trống chết chóc ngay giữa vòng vây.
"Kỳ Dã, đi mau!" giọng nói yếu ớt của nàng vang vọng trong tâm thức hắn.
Kỳ Dã sững sờ trong giây lát, hắn hiểu ngay đây là cơ hội duy nhất. Hắn nắm lấy cánh tay Hàn Phong, gầm lên một tiếng đau đớn rồi cùng vị tướng quân lao vào đường hầm tối tăm mà Vân Mộng Tiên Nhân đã tạo ra trước khi đóng lại. Phía sau lưng họ, vụ nổ của ảo ảnh quét sạch một góc doanh trại địch, nhưng cũng vắt kiệt giọt sinh lực cuối cùng của Linh Lan. Nàng chìm sâu vào hôn mê, trong khi thực tại bắt đầu tan biến vào những dòng chảy ánh sáng của rừng già.
[Khẩn cầu sự sống] Tự mình dùng ý chí cuối cùng để van xin Suối Nguồn Sinh Mệnh ban tặng một giọt nước thần, chấp nhận từ bỏ mọi tu vi tiên giả để đổi lấy hơi thở.
Trong cõi hư vô của rừng già, linh hồn Linh Lan đứng trước dòng Suối Nguồn Sinh Mệnh – nơi linh khí tinh khiết nhất thế gian đang cuộn trào như những dải lụa bạc. Tiên cốt trong người nàng đã nứt vỡ hoàn toàn sau trận chiến tại Huyết Nguyệt Đài, tà khí từ ma thạch vẫn đang gặm nhấm từng tế bào. Nàng quỳ xuống, đôi bàn tay run rẩy chắp lại, dâng lên lời khẩn cầu cuối cùng: từ bỏ vĩnh viễn danh phận tiên giả, từ bỏ dòng dõi trưởng tộc cao quý, chỉ xin một giọt nước thần để đổi lấy hơi thở phàm nhân, để có thể sống tiếp, dù chỉ là một người bình thường bên cạnh Kỳ Dã.
Dòng suối dường như thấu hiểu nỗi đau của nàng, mặt nước phẳng lặng bỗng nổi lên những gợn sóng tâm linh. Một giọt nước tinh khiết, lấp lánh ánh kim quang, từ từ bay lên và chạm vào linh hồn Linh Lan. Một cơn đau xé lòng ập đến khi toàn bộ tu vi tích lũy hàng trăm năm tan biến, tiên cốt hóa thành bụi mịn, nhưng thay vào đó, một nhịp đập ấm nóng bắt đầu nhen nhóm trong lồng ngực nàng. Nàng không còn là tiên y, nàng đã trở thành một phàm nhân thuần khiết.
Khi đôi mắt nàng hé mở, cảnh tượng đầu tiên nàng thấy là khuôn mặt đầy lo âu của Kỳ Dã đang ngồi bên cạnh. Hắn vẫn còn đầy những vết thương từ trận chiến quyết tử, nhưng ánh mắt hắn rực cháy tia hy vọng khi thấy nàng tỉnh lại. Tuy nhiên, cái giá của việc hồi sinh quá lớn, nàng cảm thấy cơ thể mình yếu ớt, không còn chút phép thuật nào để bảo vệ bản thân hay người mình yêu.
🗡️ Tu tiên / Kiếm hiệp
Mục tiêu: Tìm lại Kỳ Dã - chiến giả từng được Linh Lan cứu mạng và phải lòng. Muốn tìm được tình yêu đầu đời của mình với nhiều gian truân, cách trở giữa phàm nhân và tiên giả.