🗡️ Tu tiên / Kiếm hiệp
Mục tiêu: Tìm lại Kỳ Dã - chiến giả từng được Linh Lan cứu mạng và phải lòng. Muốn tìm được tình yêu đầu đời của mình với nhiều gian truân, cách trở giữa phàm nhân và tiên giả.
[Nín thở chờ đợi] Giữ nguyên vị trí trong hầm, hy vọng mùi thảo dược sẽ đánh lừa khứu giác của lũ chó săn thuộc Hắc Ma Tộc.
Tiếng sủa của lũ chó săn Hắc Ma Tộc vang lên đứt quãng ngay bên ngoài căn nhà gỗ. Chúng dường như đang bị phân tâm bởi mùi nồng đậm, cay nồng của đám lá Hàm Hương mà Linh Lan vừa rải. Kỳ Dã siết chặt thanh đoản đao trong tay, ánh mắt hắn dán chặt vào khe hở nhỏ trên nắp hầm, sẵn sàng tung một đòn chí mạng nếu kẻ thù dám bước chân vào.
Linh Lan nín thở, đôi bàn tay phàm nhân của nàng lạnh ngắt, bám chặt lấy cánh tay săn chắc của Kỳ Dã. Nàng biết, nếu bị phát hiện, với sức lực hiện tại, cả hai khó lòng chống chọi lại một đội quân đang điên tiết vì bị đánh lừa. Một tên lính Hắc Ma Tộc bước vào trong nhà, tiếng ủng da nặng nề giẫm lên sàn gỗ ngay trên đầu họ. Hắn dừng lại, khịt khịt mũi như đang nghi ngờ điều gì đó. Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng tim đập của hai người hòa vào nhau trong bóng tối chật hẹp.
Sau một lúc lâu, tên lính càu nhàu điều gì đó rồi bước ra ngoài. Tiếng vó ngựa và tiếng chó sủa dần xa dần, nhưng dư âm của sự sợ hãi vẫn còn đọng lại. Cả hai vẫn không dám cử động, sợ rằng ngôi nhà gỗ này chỉ là nơi trú ẩn tạm thời trước khi chúng quay trở lại với quân số đông hơn.
[Rời bỏ nơi ẩn náu] Nhân lúc trời tối, nhanh chóng thu dọn chút tư trang, rời khỏi căn nhà gỗ để tìm một nơi ẩn náu mới an toàn hơn trong rừng sâu.
Trong bóng đêm đặc quánh của núi rừng, Linh Lan và Kỳ Dã lặng lẽ rời khỏi căn hầm bí mật. Căn nhà gỗ nhỏ – tổ ấm bình yên mà họ dày công gây dựng – giờ đây đã trở thành cái bẫy chết người. Linh Lan gom vội túi thảo dược khô và chút lương khô ít ỏi, bàn tay nàng phàm nhân nên dễ bị gai rừng cào xước, đau nhói. Kỳ Dã không một lời than vãn, hắn dìu nàng bước đi không tiếng động, đôi mắt hắn quét qua mọi tán cây, cảnh giác cao độ trước bất kỳ tiếng động lạ nào của lũ chó săn Hắc Ma Tộc.
Họ tiến sâu vào khu rừng nguyên sinh, nơi cây cối mọc dày đặc đến mức ánh trăng cũng khó lòng xuyên thấu. Linh Lan biết, nếu cứ chạy mãi, sức lực phàm nhân của nàng sẽ cạn kiệt trước khi tìm được nơi nương náu. Đột nhiên, phía trước mặt họ xuất hiện hai lối đi tách biệt: một con đường mòn quen thuộc dẫn đến hang động đá vôi – nơi từng là chốn tu luyện cũ của nàng (nhưng dễ bị kẻ địch lần ra), và một lối đi ngược lên vách đá cheo leo, nơi có thể ẩn nấp an toàn nhưng đòi hỏi lòng can đảm phi thường để vượt qua.
Kỳ Dã dừng lại, nhìn vợ mình với ánh mắt đầy thấu hiểu, chờ đợi quyết định từ nàng – người vốn am tường địa hình rừng già hơn hắn.
[Chọn vách đá cao] Dốc toàn lực leo lên vách đá cheo leo, tìm một hốc đá ẩn mình dưới thác nước lớn để che giấu hoàn toàn dấu vết và mùi hương.
Linh Lan run rẩy chỉ tay về phía vách đá dựng đứng, nơi tiếng thác đổ ầm ầm như sấm rền át đi mọi âm thanh của hơi thở con người. Kỳ Dã không một chút do dự, hắn cõng nàng trên lưng, đôi tay bám chặt vào những phiến đá sắc nhọn, gân xanh trên cánh tay hắn nổi lên cuồn cuộn dưới ánh trăng mờ. Phàm nhân không có tiên lực, mỗi nhát đá đều là một lần đối mặt với tử thần, nhưng với ý chí sắt đá của một chiến thần và sự dẫn lối của Linh Lan, họ dần tiến sát đến dòng thác trắng xóa.
Dòng nước đổ xuống dữ dội, lạnh buốt thấu xương như muốn cuốn phăng mọi thứ. Họ lách mình qua khe hẹp sau cột nước, một hốc đá ẩn hiện, khô ráo và kín đáo nằm sâu trong vách núi. Khi đặt chân vào trong, Linh Lan kiệt sức, ngồi phịch xuống nền đá, hơi thở nàng đứt quãng. Tiếng thác nước gào thét bên ngoài trở thành bức màn che chở hoàn hảo, xóa sạch mùi hơi người và dấu vết mà đám lính Hắc Ma Tộc có thể lần theo.
Trong hốc đá tối tăm, Kỳ Dã lấy ra chút lương khô cuối cùng, chia đôi cho cả hai. Hắn lau đi những vết trầy xước trên mặt nàng bằng bàn tay thô ráp, ánh mắt đầy xót xa. Từ bên ngoài, tiếng chó săn của Hắc Ma Tộc vẫn vẳng lại, chúng đang lùng sục ở bìa rừng phía dưới, hoàn toàn không ngờ tới việc đôi phu thê đang ẩn nấp ngay sát dòng thác cuồng nộ. Màn đêm bao trùm, nhưng cuộc trốn chạy vẫn chưa có hồi kết.
[Trò chuyện tâm tình] Dành những giây phút bình yên hiếm hoi để an ủi Kỳ Dã, cùng ôn lại kỷ niệm cũ để củng cố tinh thần trước ngày mai đầy giông bão.
Trong vách đá ẩm ướt, tiếng thác đổ ầm ầm tạo thành một bức tường âm thanh cô lập họ hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Linh Lan rúc vào lòng Kỳ Dã, hơi ấm từ lồng ngực hắn là thứ duy nhất khiến nàng cảm thấy mình vẫn đang sống trong kiếp phàm nhân này. Nàng khẽ chạm vào vết sẹo dài trên vai hắn, nơi mà thuở trước, nàng đã dùng một sợi tơ tiên để khâu lại, giờ đây nó chỉ còn là một vết sẹo chai sạn của một chiến binh.
"Chàng có hối hận không?" - Linh Lan thì thầm, giọng nàng lẫn vào tiếng nước đổ. "Nếu chàng không gặp ta, chàng vẫn là hoàng tử của Hoa Lang, vẫn là chiến thần bất bại được vạn người kính ngưỡng, chứ không phải kẻ trốn chui trốn nhủi trong hang đá thế này."
Kỳ Dã siết chặt vòng tay, cằm hắn tựa lên mái tóc mềm mại của nàng. Hắn khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi đầy sự bình thản: "Khi ta còn là hoàng tử, ta sống trong hào quang nhưng chưa bao giờ biết thế nào là hơi ấm thực sự. Từ ngày gặp nàng bên bờ suối, ta mới hiểu rằng chiến thắng vĩ đại nhất của một người đàn ông không phải là chiếm lĩnh thiên hạ, mà là bảo vệ được người mình yêu. Nếu phải chọn lại, ta vẫn sẽ chọn con đường này."
Họ cùng ôn lại những ngày đầu gặp gỡ, những lần nàng vụng về hái thuốc, và cả lần đầu hắn nhìn thấy nàng mỉm cười dưới ánh trăng rừng. Những kỷ niệm ngọt ngào như liều thuốc an thần, giúp xua tan đi nỗi sợ hãi về quân Hắc Ma Tộc đang săn đuổi ngoài kia. Tuy nhiên, khi bình minh bắt đầu ló dạng, ánh sáng nhạt nhòa lọt qua khe đá báo hiệu một ngày mới đầy gian truân sắp bắt đầu.
[Dùng kiến thức tiên y cuối cùng] Dùng những thảo dược còn sót lại trong túi để chế tạo một loại bột gây mù tạm thời, chuẩn bị cho tình huống bị phát hiện.
Linh Lan mở túi thảo dược, những ngón tay gầy guộc của nàng cẩn thận chọn lọc những lá khô cuối cùng: bột từ hoa Hắc Nhật và phấn của nhụy Hỏa Linh Chi. Đây là những thứ nàng đã kỳ công giữ lại từ rừng tiên, giờ đây nó trở thành vũ khí phòng thân duy nhất của một phàm nhân. Nàng nghiền nát chúng thành một loại bột mịn có màu đỏ rực, mùi hăng nồng tỏa ra khiến không khí trong hốc đá trở nên đặc quánh.
"Nếu chúng tìm thấy nơi này, chỉ cần ném nắm bột này vào không trung," nàng thì thầm với Kỳ Dã, giọng nói đầy sự kiên định. "Nó sẽ tạo ra một luồng hỏa quang chói mắt, khiến kẻ thù mù lòa trong ít nhất một canh giờ. Đó là cơ hội duy nhất để chúng ta rút chạy."
Kỳ Dã gật đầu, hắn nhận lấy túi bột, đặt vào vị trí dễ lấy nhất bên thắt lưng. Phía bên ngoài vách đá, tiếng hú của lũ chó săn không còn xa lạ nữa, chúng đã đánh hơi thấy dấu vết từ phía dưới dòng thác. Một bóng đen lướt qua màn nước, tên chỉ huy Hắc Ma Tộc với đôi mắt đỏ ngầu đã phát hiện ra lối vào hốc đá. Hắn rút thanh đao đen kịt, cười lớn đầy đắc thắng khi thấy hai kẻ trốn chạy ở phía sau cột nước.
"Ta đã tìm thấy các ngươi rồi, vị tiên y hết thời và tên hoàng tử mất nước!"
Tình thế đã đến mức ngàn cân treo sợi tóc. Kỳ Dã đứng chắn trước Linh Lan, thanh đoản đao trong tay hắn rung lên vì áp lực.
🗡️ Tu tiên / Kiếm hiệp
Mục tiêu: Tìm lại Kỳ Dã - chiến giả từng được Linh Lan cứu mạng và phải lòng. Muốn tìm được tình yêu đầu đời của mình với nhiều gian truân, cách trở giữa phàm nhân và tiên giả.