Chương 13 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
"thì tôi tưởng ân oán đã giải quyết xong từ hôm qua rồi"
Vũ Hạ nói xong, không khí giữa ba người bỗng chùng xuống. Hoàng Minh nhìn cô một lúc, rồi bật cười — một nụ cười khác hẳn, không đểu giả, không khiêu khích, mà là một nụ cười nhẹ nhõm. “Ừ, giải quyết xong rồi.” Hắn xoa gáy, nhìn xuống đất. “Tao xin lỗi vì vụ ảnh. Sẽ bảo thằng đệ xóa hết.” Hắn ngước lên, nhìn thẳng vào Nguyễn Phong: “Mày có chấp nhận lời xin lỗi của tao không?” Nguyễn Phong im lặng một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu. “Được. Nhưng đừng có lần sau.” Hoàng Minh thở phào, cười tươi như chưa từng có thù oán.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn hai người đàn ông trước mặt, lắc đầu cười: “Không hiểu sao tụi anh có thể ghét nhau lâu thế.”
Vũ Hạ lắc đầu cười, câu nói của cô như xua tan bầu không khí căng thẳng cuối cùng. Hoàng Minh nhìn cô, rồi quay sang Nguyễn Phong, bỗng nhiên cười khẩy: "Tại thằng này lúc nào cũng ra vẻ ta đây thôi." Nguyễn Phong liếc hắn, giọng lạnh tanh: "Còn hơn cái loại suốt ngày gây sự vô cớ." Cả hai nhìn nhau, nhưng lần này không có lửa đạn — chỉ là thói quen đá xưa. Rồi bất ngờ, Hoàng Minh đưa nắm đấm về phía Nguyễn Phong. Một khoảng lặng. Nguyễn Phong nhìn nắm đấm, rồi khẽ chạm vào nó bằng nắm tay mình — một cú đấm nhẹ, tượng trưng. Hòa giải chính thức.
BẠN ĐÃ CHỌN
Khoác tay phong: 'Em đói quá"
Vũ Hạ khoác tay Nguyễn Phong, mặt nhăn nhó: “Em đói quá…” Nguyễn Phong nhìn cô, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy. “Đi ăn sáng đi. Em muốn ăn gì?” Hoàng Minh đứng bên cạnh, nhướn mày: “Ê, tao cũng đói đây. Mới làm hòa xong, không mời tao một bát phở à?” Hắn cười nửa miệng, nhưng lần này không có vẻ khiêu khích — chỉ là trêu đùa thuần túy.
BẠN ĐÃ CHỌN
"thế để em ăn hết thịt bò hộ anh nhé anh minh"
Vũ Hạ cười tinh nghịch, câu nói vừa pha trò vừa gỡ lại chuyện cũ. Hoàng Minh nhướn mày, bật cười ha hả: "Nhóc gan ghê. Được, hôm nay mày ăn hết thịt bò của tao cũng được, coi như quà làm hòa." Hắn vỗ vai Nguyễn Phong: "Thằng này giữ bạn gái kỹ không thì tao dụ mất bây giờ." Nguyễn Phong liếc hắn, giọng lạnh: "Mày thử đi." Nhưng khóe môi anh khẽ nhếch — một nụ cười hiếm hoi.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Gớm, để xem có dụ được không"
Hoàng Minh cười khẩy, mắt nheo lại đầy ẩn ý: “Gớm, để xem có dụ được không.” Nguyễn Phong lặng lẽ bước lên một bước, kéo Vũ Hạ ra sau lưng mình, tay vẫn nắm chặt tay cô. Anh nhìn Hoàng Minh, giọng điềm tĩnh nhưng sắc lẻm: “Mày cứ thử đi. Tao sẽ cho mày biết thế nào là hối hận.” Không khí vừa hòa hoãn lại căng lên như dây đàn. Vũ Hạ đứng giữa hai người, tim đập thình thịch.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.