Chương 15 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Bất ngờ gắp một miếng thịt trong bát mình bỏ sang bát Phong: "Vậy anh ăn miếng này của em đi."
Miếng thịt bò nóng hổi được thả nhẹ vào bát Nguyễn Phong. Anh nhìn miếng thịt, rồi nhìn Vũ Hạ, mắt thoáng chốc dịu lại như mặt hồ mùa xuân. Không nói lời nào, anh gắp miếng thịt lên, bỏ vào miệng nhai chậm rãi, mắt vẫn không rời cô. Một nụ cười rất nhẹ — chỉ đủ để Vũ Hạ thấy và đủ để Lan phải bưng mặt quay đi. Hoàng Minh ngồi bên cạnh, cắm mặt vào bát phở, lẩm bẩm: "Tao mời ăn mà thành trò tỏ tình mất rồi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay sang Lan, nháy mắt: "Mày thấy chưa? Bạn trai tao dễ thương chưa?"
Lan bụm miệng cười khúc khích, đá nhẹ vào chân Vũ Hạ dưới bàn: “Dễ thương quá mày ơi! Nhưng mà tao thấy thằng kia nó đang ghen tị kìa.” Cô nàng liếc mắt về phía Hoàng Minh đang cúi mặt ăn phở, nhưng vành tai hắn đã đỏ ửng. Nguyễn Phong vẫn điềm nhiên, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hài lòng. Hoàng Minh ngẩng lên, thấy cả bàn đang nhìn mình, hắn nhướn mày: “Sao? Tao ăn đẹp trai quá à?”
BẠN ĐÃ CHỌN
Lan nói: trông dễ thương nhiều hơn là đẹp trai
Lan vừa dứt lời, cả bàn im lặng trong một giây — rồi Vũ Hạ bật cười, ôm bụng cười đến chảy nước mắt. Nguyễn Phong cũng khẽ nhếch môi, còn Hoàng Minh thì đơ mặt ra, đũa rơi lộp bộp xuống bàn. Hắn nhìn Lan với vẻ không tin nổi: “Dễ thương? Tao á? Mày nói lại xem nào?” Lan cười tươi không sợ chết: “Thì dễ thương thật mà! Nhìn anh lúc nãy kìa, đỏ tai lên.” Hoàng Minh tặc lưỡi, nhưng vành tai hắn lại càng đỏ hơn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chọc thêm: “Anh Minh dễ thương thật mà! Anh làm hòa còn dễ thương hơn!”
Hoàng Minh bị chọc đến đỏ mặt, hắn đặt đũa xuống, nhìn Vũ Hạ với vẻ bất lực: “Nhóc có tin tao rút lại lời làm hòa không?” Nhưng giọng hắn không hề đe dọa, ngược lại còn pha chút buồn cười. Nguyễn Phong nhẹ nhàng kéo tay Vũ Hạ, kéo cô ngồi xuống ghế: “Đừng chọc nó nữa, lát nó giận thật đấy.” Lan ngồi bên cạnh cười khúc khích, tay che miệng. Bỗng nhiên, một bóng dáng quen thuộc lướt qua — thầy giám thị đội nón bảo hiểm đi ngang căng tin, nhìn vào bàn tụi nó với ánh mắt dò xét.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bình thản ngước lên, cười chào thầy: “Chào thầy ạ! Tụi em ăn sáng thôi!”
Vũ Hạ bình thản ngước lên, cười tươi chào thầy giám thị: “Chào thầy ạ! Tụi em ăn sáng thôi!” Thầy giám thị nhìn cả bàn — Vũ Hạ, Nguyễn Phong, Hoàng Minh, và Lan — bộ tứ tưởng như không thể ngồi chung, nay lại đang ăn phở vui vẻ. Thầy nhướn mày, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu rồi bước đi. Khi thầy khuất bóng, Hoàng Minh thở phào, nhìn Vũ Hạ với vẻ khó tin: “Nhóc không sợ thầy à?” Vũ Hạ nhún vai: “Có gì đâu, tụi mình có làm gì sai đâu?”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.