Chương 17 / 20
tương tác vượt màn hình:))) siu ngọt siu lú
Thanh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giàu có nhất
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
nói đi, em nghe
Bạn nhìn anh, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định, đặt tay lên tay anh: "Nói đi, em nghe." Min Ho nhìn bạn một lúc lâu, như đang cân nhắc từng chữ. Cuối cùng, anh ta hít một hơi sâu, thì thầm: "Em gái tôi... cô ấy không chết trong tai nạn đó. Cô ấy mất tích. Và tôi chưa bao giờ nói với ai. Tôi sợ nếu tôi tìm cô ấy, kẻ đứng sau sẽ hại cô ấy."
Khoang máy bay im lặng đến nghẹt thở. Bạn có thể nghe thấy tiếng động cơ rền nhẹ và tim mình đập thình thịch.
BẠN ĐÃ CHỌN
còn em thì biết cô ấy ở đâu
Bạn nhìn thẳng vào mắt Min Ho, giọng bình tĩnh đến lạnh lùng: "Còn em thì biết cô ấy ở đâu." Mắt Min Ho mở to, anh ta bật dậy khỏi ghế, tay nắm chặt thành ghế: "Cái gì? Em biết? Từ khi nào? Sao em không nói?"
Bạn rút từ túi áo khoác ra một tấm hình cũ đã nhàu – tấm hình bạn tìm thấy trong két sắt của Nguyễn Minh trước khi rời văn phòng hắn ta. Trong hình là em gái Min Ho, đứng cạnh một người phụ nữ lạ mặt, phía sau là một căn biệt thự ven biển. "Nguyễn Minh đã giấu cô ấy. Hắn dùng cô ấy như một con bài dự phòng, phòng khi hắn bị bắt. Em đã tìm thấy địa chỉ trong két sắt của hắn trước khi chúng ta rời đi."
BẠN ĐÃ CHỌN
haha và cô ấy an toàn, em đã ra tay trước mọi thứ
Bạn bật cười nhẹ, ánh mắt lấp lánh vẻ tự hào: "Haha, và cô ấy an toàn. Em đã ra tay trước mọi thứ." Min Ho sững người, nhìn bạn như nhìn một vị thần: "Em... em đã làm gì?" Bạn rút điện thoại, mở một bức ảnh mới chụp – em gái Min Ho đang ngồi trong một căn phòng ấm cúng, uống trà, mỉm cười tươi tắn. "Ngay sau khi tìm thấy địa chỉ, em đã thuê người đưa cô ấy đến nơi an toàn. Cô ấy đang ở một khách sạn nhỏ tại Busan, dưới danh tính mới. Không ai biết, kể cả Nguyễn Minh."
Min Ho im lặng hồi lâu, rồi bất ngờ kéo bạn vào lòng, ôm chặt đến nghẹt thở: "Cảm ơn em... Cảm ơn em vì tất cả."
BẠN ĐÃ CHỌN
anh à, nhưng em giấu anh một thứ
Bạn nhìn Min Ho, ánh mắt bỗng trở nên phức tạp, một tia áy náy thoáng qua. Bạn cắn nhẹ môi, giọng nhỏ hơn: "Anh à, nhưng em giấu anh một thứ." Min Ho đang ôm bạn khựng lại, từ từ buông tay, nhìn bạn với ánh mắt dò hỏi pha lẫn lo lắng: "Giấu gì? Em nói đi." Bạn rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc USB nhỏ màu đen – thứ bạn đã lấy từ két sắt của Nguyễn Minh cùng với tấm hình. "Trong két sắt của hắn, ngoài địa chỉ của em gái anh, còn có cái này. Em đã xem qua. Đây là... dữ liệu sao lưu toàn bộ hệ thống tài khoản ngân hàng bí mật của JK, bao gồm cả những giao dịch mà anh không hề biết."
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa USB cho anh, mỉm cười nhẹ: "Em đã kiểm tra. Có một tài khoản đứng tên anh, nhưng anh không hề biết. Ai đó đã lập nó từ năm năm trước. Em nghĩ anh nên xem trước khi chúng ta làm bất cứ điều gì khác."
Bạn đưa chiếc USB cho Min Ho, mỉm cười nhẹ nhưng ánh mắt vẫn sắc bén: "Em đã kiểm tra. Có một tài khoản đứng tên anh, nhưng anh không hề biết. Ai đó đã lập nó từ năm năm trước. Em nghĩ anh nên xem trước khi chúng ta làm bất cứ điều gì khác." Min Ho cầm lấy chiếc USB, xoay đi xoay lại trong tay, mặt mày trầm ngâm. Anh ta nhìn bạn, rồi cắm nó vào laptop đặt trên bàn gấp trong khoang máy bay. Màn hình sáng lên, hàng loạt file hiện ra – sao kê ngân hàng, hợp đồng, và những bức ảnh chụp từ nhiều năm trước.
Min Ho lướt qua, mặt càng lúc càng tối lại. Cuối cùng, anh ta dừng ở một file ghi âm, nhấn play. Giọng nói của Nguyễn Minh vang lên: "Tôi đã tạo tài khoản mang tên cậu ta từ năm năm trước. Mỗi tháng, tôi chuyển một khoản vào đó. Nếu cậu ta có ngày bất tuân, tôi sẽ dùng nó để tống tiền cậu ta. Tội biển thủ công quỹ – ai mà tin được giám đốc JK lại làm thế nhỉ?" Min Ho tái mặt, tay nắm chặt đến trắng bệch.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


