Chương 4 / 20
tương tác vượt màn hình:))) siu ngọt siu lú
Thanh · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giàu có nhất
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Mở tập tài liệu, chỉ vào điều khoản "hoạt động ngoại khóa" và hỏi: "Giải thích cho em nghe cụ thể về cái này được không?". sau khi nghe rõ các điều khoản, bạn ký hợp đồng rồi bắt tay với anh ấy. bạn cầm hợp đồng để sang một bên và nói: " em muốn hiểu về con người anh "
Bạn mở tập tài liệu, ngón tay chỉ thẳng vào dòng chữ nhỏ ở cuối trang ba. "Giải thích cho em nghe cụ thể về cái này được không?" Giọng bạn điềm tĩnh nhưng ánh mắt sắc bén. Min Ho nhấp một ngụm rượu, rồi đặt ly xuống, nhìn bạn thẳng thắn: "Đó là những sự kiện xã hội – tiệc tối, đấu giá từ thiện, họp mặt đối tác. Em sẽ đi cùng tôi, với tư cách trợ lý. Không có gì mờ ám, nhưng tôi cần người tôi tin tưởng." Anh ta nói, ánh mắt không lảng tránh. Bạn gật đầu, cầm bút ký tên vào hợp đồng, rồi đưa tay bắt. Cái bắt tay chắc chắn, hơi ấm lan tỏa.
Bạn cầm hợp đồng đặt sang một bên, nghiêng đầu nhìn anh ta với nụ cười nhẹ: "Em muốn hiểu về con người anh." Min Ho hơi ngạc nhiên, rồi cười khẽ: "Muốn biết gì về tôi?" Anh ta hỏi ngược lại, đáy mắt lấp lánh.
BẠN ĐÃ CHỌN
bạn hỏi từng câu, đợi anh ấy trả lời xong lại hỏi tiếp. các câu hỏi: "Anh định nghĩa thế nào là một công việc/sự nghiệp thành công?""Nếu được quay lại quá khứ để thay đổi một quyết định, anh sẽ thay đổi điều gì?""Ai là người có sức ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc đời anh hiện tại?"
Bạn chống tay lên bàn, ánh mắt xoáy sâu vào Min Ho, bắt đầu bằng câu hỏi đầu tiên: "Anh định nghĩa thế nào là một công việc hay sự nghiệp thành công?" Min Ho hơi ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại phong thái. Anh ta nhấp một ngụm rượu, suy nghĩ rồi đáp: "Thành công là khi em thức dậy mỗi sáng và thấy hào hứng với những gì mình sắp làm. Tiền bạc chỉ là hệ quả."
Bạn gật đầu, hỏi tiếp: "Nếu được quay lại quá khứ để thay đổi một quyết định, anh sẽ thay đổi điều gì?" Mắt Min Ho tối lại trong giây lát, ngón tay siết nhẹ thành ly rượu. "Tôi sẽ... ở bên gia đình nhiều hơn. Trước khi họ ra đi." Giọng anh ta trầm xuống, thoáng chút đau đớn.
Bạn im lặng một lúc, rồi hỏi câu cuối: "Ai là người có sức ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc đời anh hiện tại?" Min Ho nhìn bạn, ánh mắt sâu thẳm: "Mẹ tôi. Bà dạy tôi rằng vẻ đẹp không chỉ nằm ở bề ngoài, mà còn ở cách ta đối xử với người khác." Anh ta dừng lại, rồi bất ngờ hỏi ngược: "Còn em? Câu trả lời của em là gì?"
BẠN ĐÃ CHỌN
(Bạn hạ thấp giọng, ánh mắt dịu lại đầy đồng cảm. Bạn khẽ đẩy ly rượu của mình về phía anh ấy như một sự chia sẻ thầm lặng, rồi mỉm cười nhẹ nhàng):"Cảm ơn anh vì đã chia sẻ những điều sâu kín đó với em. Nghe anh nói, em càng hiểu vì sao anh lại có một phong thái vừa thẳng thắn, bản lĩnh trong công việc, nhưng lại rất ấm áp và tử tế trong cuộc sống như vậy. Em tin mẹ anh ở trên cao sẽ rất tự hào về anh.Còn câu trả lời của em ư? Nghe anh nói xong, em thấy câu trả lời của mình bỗng trở nên giản dị lắm.Với em, sự nghiệp thành công hay cuộc sống ý nghĩa không nằm ở những định nghĩa vĩ mô. Nó là khi mỗi sáng thức dậy, em biết mình đang nỗ lực vì điều gì, và được làm việc, trò chuyện cùng những người truyền cho em năng lượng tích cực.Quá khứ thì em chọn không thay đổi gì cả, vì có những vấp ngã mới có em của ngày hôm nay — một người đủ chín chắn để ngồi đây, thấu hiểu anh và bị thu hút bởi những người có chiều sâu giống như anh."
Bạn hạ thấp giọng, ánh mắt dịu lại đầy đồng cảm, khẽ đẩy ly rượu của mình về phía anh ta – một cử chỉ chia sẻ thầm lặng. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, bạn nói từng lời chân thành. Min Ho im lặng lắng nghe, ánh mắt anh ta thay đổi – từ bất ngờ sang xúc động, rồi lắng đọng. Khi bạn nói về mẹ anh ta, anh ta khẽ chớp mắt, như kìm nén điều gì đó. Đến câu cuối cùng, khi bạn nói "bị thu hút bởi những người có chiều sâu giống như anh", một tia sáng lóe lên trong mắt anh ta. Anh ta nâng ly rượu của bạn lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi đặt xuống, nhìn bạn với ánh nhìn không thể rời: "Em làm tôi ngạc nhiên đấy, Thanh. Có lẽ tôi đã tìm đúng người."
Bầu không khí giữa hai người trở nên ấm áp lạ thường. Nhà hàng vẫn sang trọng, nhưng khoảng cách giữa sếp và nhân viên dường như đã tan biến.
BẠN ĐÃ CHỌN
(Bạn nhìn thẳng vào mắt Min Ho, không né tránh ánh mắt thâm tình của anh ấy. Bạn khẽ nghiêng đầu, nụ cười trở nên rạng rỡ và có một chút nghịch ngợm để làm dịu bớt vẻ trầm buồn lúc trước):"Lời khen này của anh làm ly rượu hôm nay ngon hơn hẳn đấy ạ. Thực ra... em cũng là người rất kén chọn trong việc 'tìm đúng người' để chia sẻ những điều này. Hôm nay xem như chúng ta đều may mắn."(Bạn chủ động nâng ly rượu còn lại lên, đưa về phía anh ấy để cụng ly):"Vì một buổi tối bất ngờ, và vì những dự án sắp tới của chúng ta, anh nhé? Em rất mong chờ được thấy một Min Ho bản lĩnh ở công ty, và... một người anh ấm áp như lúc này."Bạn hãy chủ động cụng ly với anh ấy, cười nhẹ và uống một ngụm nhỏ. Sau đó, thay đổi tư thế ngồi — từ tư thế chống tay tiến về phía trước (thăm dò) sang tư thế tựa lưng nhẹ vào ghế (thư giãn).(Cười nhẹ): "Mà thôi, hôm nay em tra hỏi anh nhiều quá rồi, cứ như đi phỏng vấn sếp vậy. Mình ăn thôi anh, kẻo đồ ăn nguội mất. Ngoài công việc ra thì bình thường cuối tuần anh thích làm gì để 'sạc' lại năng lượng nhất?". hỏi xong bạn bảo:"Hôm nay em thực sự rất vui. Nhưng ngày mai anh còn có cuộc họp sớm/lịch trình dày đặc, em không dám giữ 'sếp' lại muộn hơn đâu. Mình về anh nhé, để dành những câu chuyện hay cho lần sau nữa chứ ạ."
Bạn nhìn thẳng vào mắt Min Ho, nụ cười rạng rỡ pha chút nghịch ngợm, chủ động nâng ly rượu lên cụng nhẹ vào ly anh ta. Tiếng ly va vào nhau ngân vang trong không gian tĩnh lặng. Bạn nhấp một ngụm nhỏ, rồi thả lỏng người tựa vào ghế, chuyển chủ đề một cách tự nhiên. Min Ho cười theo, trả lời câu hỏi của bạn: "Cuối tuần tôi thường chơi piano hoặc lái xe lên vùng ngoại ô. Có một quán cà phê nhỏ tôi hay ghé – yên tĩnh, ít người biết." Anh ta kể, giọng trầm ấm.
Bạn gật đầu, nhìn đồng hồ rồi khẽ nói: "Hôm nay em thực sự rất vui. Nhưng ngày mai anh còn có cuộc họp sớm, em không dám giữ 'sếp' lại muộn hơn đâu. Mình về anh nhé, để dành những câu chuyện hay cho lần sau nữa chứ ạ." Min Ho hơi ngạc nhiên trước sự tinh tế của bạn, rồi gật đầu đứng dậy, kéo ghế cho bạn.
Khi bước ra khỏi nhà hàng, ánh đèn thành phố Seoul lấp lánh xung quanh. Min Ho quay sang bạn: "Để tôi đưa em về." Giọng anh ta không phải là đề nghị, mà gần như một lời khẳng định nhẹ nhàng.
BẠN ĐÃ CHỌN
1. Khi lên xe:"Vậy em không khách sáo nữa, hôm nay đành làm phiền 'tài xế' đặc biệt này vậy. Xe anh có mùi hương dễ chịu thật đấy, giống hệt phong thái của anh — thẳng thắn nhưng bên trong lại cực kỳ tinh tế."2. Trên đường đi:"Khi nào dự án của chúng ta kết thúc thuận lợi, anh phải dẫn em đi trải nghiệm quán cà phê ngoại ô đó đấy nhé. Em rất tò mò muốn biết không gian nào có thể lọt vào 'mắt xanh' của một người biết chơi piano như anh."3. Khi xe dừng trước nhà (Cú chốt):"Cảm ơn anh vì bữa tối và chuyến đi an toàn nhé, Min Ho. Hôm nay em thực sự rất vui vì được biết một khía cạnh rất khác, rất ấm áp của anh. Anh về ngủ sớm nhé. Ngày mai ở công ty em vẫn là nhân viên nghiêm túc đấy, anh đừng vì nhớ buổi tối hôm nay mà thiên vị em trước mặt mọi người nhen!"(Chạm nhẹ vào tay anh ấy rồi bước xuống xe)
Bạn bước lên xe, hít nhẹ mùi hương gỗ tuyết tùng pha chút cam bergamot thoang thoảng trong khoang xe. "Xe anh có mùi hương dễ chịu thật đấy, giống hệt phong thái của anh — thẳng thắn nhưng bên trong lại cực kỳ tinh tế." Min Ho mỉm cười, bật máy, xe lăn bánh giữa dòng phố đêm.
Trên đường đi, bạn nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, giọng mơ màng: "Khi nào dự án của chúng ta kết thúc thuận lợi, anh phải dẫn em đi trải nghiệm quán cà phê ngoại ô đó đấy nhé. Em rất tò mò muốn biết không gian nào có thể lọt vào 'mắt xanh' của một người biết chơi piano như anh." Anh ta liếc nhìn bạn, khóe môi cong lên: "Nhất định."
Xe dừng trước cửa nhà bạn. Bạn xoay người, nhẹ nhàng chạm vào tay anh ta: "Cảm ơn anh vì bữa tối và chuyến đi an toàn nhé, Min Ho. Hôm nay em thực sự rất vui vì được biết một khía cạnh rất khác, rất ấm áp của anh. Anh về ngủ sớm nhé. Ngày mai ở công ty em vẫn là nhân viên nghiêm túc đấy, anh đừng vì nhớ buổi tối hôm nay mà thiên vị em trước mặt mọi người nhen!" Bạn cười tinh nghịch rồi mở cửa bước xuống. Trong gương chiếu hậu, bạn thấy Min Ho vẫn ngồi đó, nhìn theo bóng bạn đến khi cánh cửa căn hộ khép lại.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


