Chương 26 / 78

Yêu thầm từ rất lâu

Giang Vãn Ninh · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Giang Vãn Ninh
Chỉ số ở chương 26
Hạnh Phúc99/100
Sức Hút96/100
Danh Tiếng93/100

Mục tiêu

Sống yên bình

Quan hệ

Cố Hoài Cẩn
thân thiết, ngọt ngào
Cố Hoài Dương
thân thiết
Mẹ Giang Vãn Ninh
ủng hộ, vui mừng
Mẹ Cố Hoài Cẩn
mong chờ, ấn tượng tốt, quý mến
Bà chủ quán bánh cuốn
quen biết, thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Giang Vãn Ninh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 126

BẠN ĐÃ CHỌN

Đứng dậy theo bà, lịch sự nói: "Bác để cháu đi cùng cho vui ạ, cháu cũng muốn ngắm nhà thêm chút nữa."

Đứng dậy theo bà, Vãn Ninh lịch sự nói: "Bác để cháu đi cùng cho vui ạ, cháu cũng muốn ngắm nhà thêm chút nữa." Cô bước nhẹ nhàng bên cạnh mẹ Hoài Cẩn, tay thoáng chỉnh lại vạt váy, ánh mắt tò mò lướt qua những bức tranh treo tường dọc hành lang.

Mẹ Hoài Cẩn vui vẻ gật đầu, vừa đi vừa chỉ dẫn: "Đây là phòng khách nhỏ, bên kia là phòng sách của Hoài Cẩn hồi nhỏ. Thằng bé ngày xưa hay ngồi đọc sách ở đây lắm."

Lượt 127

BẠN ĐÃ CHỌN

Chợt dừng lại trước một bức ảnh gia đình cũ trên tường, trầm ngâm: "Đây là anh Hoài Cẩn hồi nhỏ ạ? Dễ thương quá!"

Chợt dừng lại trước một bức ảnh gia đình cũ treo trên tường hành lang, Vãn Ninh trầm ngâm ngắm nhìn. Trong khung ảnh, một cậu bé chừng bảy, tám tuổi, mặc áo sơ mi trắng, tóc hớt ngắn, đứng nghiêm trang bên cạnh bố mẹ. Cô bật cười thích thú: "Đây là anh Hoài Cẩn hồi nhỏ ạ? Dễ thương quá!"

Mẹ Hoài Cẩn gật đầu, mắt ánh lên niềm tự hào: "Ừ, hồi đó thằng bé hiền lành lắm, ai bảo gì cũng nghe. Lớn lên mới cứng đầu ra." Bà khẽ lắc đầu, nhưng nụ cười vẫn đầy yêu thương.

Lượt 128

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngắm bức ảnh thêm chút rồi quay sang bà, giọng dịu dàng: "Cháu thấy nét mặt anh ấy hồi nhỏ giống bác hơn. Đôi mắt hiền lắm."

Ngắm bức ảnh thêm chút rồi quay sang bà, Vãn Ninh nói với giọng dịu dàng: "Cháu thấy nét mặt anh ấy hồi nhỏ giống bác hơn. Đôi mắt hiền lắm." Cô nhìn bà với ánh mắt chân thành, như đang chia sẻ một khám phá thú vị.

Mẹ Hoài Cẩn bật cười, tay vuốt nhẹ khung ảnh: "Ừ, ai cũng nói vậy. Thằng bé giống bác ở đôi mắt, còn tính khí thì giống bố nó, cứng đầu không ai bằng." Bà quay sang nhìn Vãn Ninh, ánh mắt trìu mến: "Nhưng mà từ ngày quen con, bác thấy nó mềm mỏng hẳn ra. Con có bí quyết gì không?"

Lượt 129

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn về phía phòng khách nơi Hoài Cẩn đang ngồi, khẽ thì thầm: "Thật ra anh ấy cũng quan tâm cháu nhiều lắm. Cháu mới là người may mắn ạ."

Nhìn về phía phòng khách nơi Hoài Cẩn đang ngồi, Vãn Ninh khẽ thì thầm: "Thật ra anh ấy cũng quan tâm cháu nhiều lắm. Cháu mới là người may mắn ạ." Giọng cô nhẹ nhàng, chân thành, đôi mắt long lanh như chứa cả bầu trời sao.

Mẹ Hoài Cẩn nhìn cô, ánh mắt hài lòng. Bà khẽ vỗ vai cô: "Biết nghĩ cho nhau là tốt. Bác mừng vì Hoài Cẩn tìm được người như con." Bà quay người đi về phía cuối hành lang: "Vào đây, bác lấy quà cho mẹ con."

Lượt 130

BẠN ĐÃ CHỌN

Bước vào phòng, nhẹ nhàng ngắm nhìn những món đồ trang trí rồi bất chợt hỏi: "Bác ơi, bác có thích đi chợ hoa không ạ? Cháu biết một chỗ bán hoa rất đẹp, mai mốt mình cùng đi nhé?"

Bước vào phòng, Vãn Ninh nhẹ nhàng ngắm nhìn những món đồ trang trí tinh tế — từ bình gốm men xanh đến khung ảnh chạm bạc cổ điển. Cô dừng lại trước một lọ hoa khô cắm trên bàn, rồi bất chợt quay sang hỏi: "Bác ơi, bác có thích đi chợ hoa không ạ? Cháu biết một chỗ bán hoa rất đẹp, mai mốt mình cùng đi nhé?"

Mẹ Hoài Cẩn ngạc nhiên, rồi cười tươi: "Ối, bác thích chứ! Lâu rồi không đi chợ hoa, nghe con nói bác cũng muốn đi quá."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.