Chương 2 / 36

Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương

Mạc Phàm · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mạc Phàm
Chỉ số ở chương 2
Sinh Lực50/100
Kỹ Năng75/100
May Mắn58/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Mạnh Nghị
đồng minh
Lão áo bào đen
đồng minh tạm thời
Tần Doanh Chính
biết ơn, tò mò

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 6

BẠN ĐÃ CHỌN

Đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Ngài có tin vào số mệnh không? Ta đến để thay đổi nó."

Tần Doanh Chính khựng lại, đôi mắt hắn nheo lại như một con mãnh thú đang đánh giá con mồi. Không khí trong thư phòng đặc quánh căng thẳng. Hắn chậm rãi đứng dậy, bước từng bước về phía tôi, tay áo long bào khẽ lướt trên nền đá lạnh.

"Thay đổi số mệnh?" – giọng hắn trầm như tiếng vọng từ lòng đất – "Trẫm đã nghe quá nhiều kẻ nói những lời hoa mỹ như vậy. Tất cả đều kết thúc với đầu lâu treo trên cửa thành."

Hắn dừng lại cách tôi chưa đầy một thước. Từ góc phòng, một cánh cửa bí mật khe khẽ mở ra, và một bóng người len lén xuất hiện phía sau lưng Tần Doanh Chính.

Kỹ Năng 2May Mắn 2
Lượt 7

BẠN ĐÃ CHỌN

Hét to cảnh báo: "Sau lưng ngài!" và lao đến chắn đòn ám sát.

"Sau lưng ngài!" – tôi hét lên, lao người về phía Tần Doanh Chính.

Cùng lúc, bóng đen từ cánh cửa bí mật phóng ra, tay cầm một thanh chủy thủ ánh xanh – tẩm độc! Tôi đẩy mạnh Tần Doanh Chính sang bên, cánh tay tôi đỡ lấy lưỡi dao. Một nhát cắt sâu hoạch dọc cẳng tay, máu bắn ra nền đá lạnh.

Tần Doanh Chính loạng choạng, mắt hắn mở to kinh ngạc. Lão áo bào đen lao đến, kéo tôi lùi lại, trong khi tên thích khách đã biến mất sau cánh cửa bí mật vừa khép lại.

Tần Doanh Chính nhìn tôi, mắt hắn thay đổi – từ nghi ngờ sang một thứ gì đó khó gọi tên. Hắn nhìn vết máu trên tay áo tôi, rồi nhìn cánh cửa đã đóng im lìm.

"Ngươi đã cứu trẫm..." – giọng hắn khàn đi – "Nhưng tại sao?"

May Mắn +2Sinh Lực 15
Lượt 8

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn thẳng vào mắt hắn: "Vì ta cần ngài sống để thống nhất thiên hạ. Có những kẻ từ tương lai không muốn điều đó xảy ra."

Tần Doanh Chính nhìn tôi chăm chú, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn xuyên thấu tâm can. Hắn không nói gì trong vài giây, rồi khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.

"Tương lai... thú vị. Vậy ngươi biết trẫm sẽ làm gì tiếp theo không?" – hắn hỏi, giọng đầy thử thách.

Lão áo bào đen quỳ xuống: "Bệ hạ, kẻ đó chưa đi xa. Để thần truy đuổi."

Nhưng Tần Doanh Chính giơ tay ngăn lại. Hắn vẫn nhìn tôi, chờ đợi. Ngoài hành lang vọng lại tiếng bước chân dồn dập – quân lính đang đến.

Kỹ Năng +2May Mắn 2Sinh Lực 5

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 9

BẠN ĐÃ CHỌN

Đáp: "Ngài sẽ truy lùng tất cả kẻ thù, thống nhất lục quốc, và xây dựng Vạn Lý Trường Thành. Nhưng kẻ thù nguy hiểm nhất lại đang đứng trong triều."

Mắt Tần Doanh Chính lóe lên một tia sáng nguy hiểm. Hắn không hỏi thêm, cũng không tỏ ra ngạc nhiên trước lời tiên tri về Vạn Lý Trường Thành. Thay vào đó, hắn quay sang lão áo bào đen, ra hiệu bằng một cái gật đầu.

"Lui hết." – hắn phẩy tay, đám lính vừa ập vào lúng túng rút lui. Cánh cửa đá đóng lại, chỉ còn ba người trong thư phòng.

Tần Doanh Chính ngồi xuống long ỷ, tay vuốt nhẹ thành ghế đá. Hắn nhìn tôi – một kẻ xa lạ đầy vết thương, vừa cứu mạng hắn, vừa nói về tương lai như đọc một cuộn lụa đã thuộc.

"Kẻ thù nguy hiểm nhất đang đứng trong triều..." – hắn lặp lại chậm rãi, rồi ngẩng lên – "Ngươi nói xem, trẫm nên bắt đầu từ đâu?"

Lượt 10

BẠN ĐÃ CHỌN

"Hãy bắt đầu bằng cách cho ta một thân phận trong cung. Ta cần đứng gần ngài để bảo vệ ngài khỏi mọi âm mưu."

Tần Doanh Chính nhìn tôi một lúc lâu, rồi bật cười. Tiếng cười khô khốc nhưng không còn vẻ chế giễu – nó mang một sự thích thú lạnh lùng.

"Ngươi có gan. Trẫm thích điều đó." – hắn đứng dậy, bước đến giá treo binh khí, lấy một thanh kiếm ngắn đưa cho tôi – "Từ giờ, ngươi là thị vệ đặc biệt của trẫm, trực tiếp bảo vệ dưới trướng. Tên ngươi là... Mạc Phàm?"

Tôi gật đầu. Hắn quay sang lão áo bào đen: "Lão Mạnh, dẫn hắn đi thay y phục, lấy lệnh bài. Tối nay, trẫm muốn hắn đứng gác trước thư phòng."

Lão áo bào đen – giờ đã có tên là Mạnh Nghị – khẽ gật đầu, kéo tôi ra khỏi phòng. Khi cánh cửa khép lại sau lưng, hắn thì thầm: "Ngươi vừa bước vào hang cọp đấy, tiểu tử. Nhưng nếu đã sống sót qua màn này, có lẽ ngươi thực sự đến từ tương lai."

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.