Chương 26 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn hắn, cười lạnh: "Lão già này có vết sẹo cổ – chính là kẻ Vương Kỳ vừa nhắc đến. Hắn biết nhiều hơn vẻ ngoài."
Thái giám già run lên, mắt hắn nhìn tôi đầy sợ hãi. Tần Doanh Chính đứng dậy, bước đến gần, giọng lạnh như băng: "Ta nhớ ngươi – kẻ đã hầu hạ từ thời tiên vương. Không ngờ ngươi lại phản bội ta." Hắn quỳ sụp xuống, môi run run: "Bệ hạ... thần... thần không dám..."
BẠN ĐÃ CHỌN
Ta có lẽ nên kiểm tra miệng hắn trước r tra khảo sau
Tôi nhanh tay bóp chặt hàm thái giám già, mở miệng hắn ra. Trong khoang miệng, dưới lưỡi, một viên nang nhỏ màu đen – thuốc độc tự sát. Tôi móc nó ra, ném xuống đất, dùng gót chân giẫm nát. Mắt hắn hoảng loạn nhìn tôi, mất đi lựa chọn cuối cùng để thoát chết.
"Ngươi định nuốt độc để khỏi khai à? Không dễ vậy đâu." – tôi cười lạnh.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi nói đùa với Tần Vương. Thời các ngài chỉ có 1 kiểu tự vẫn vậy thôi à, nói bằng giọng hài hước. Rồi tra khảo hắn.
Tôi nở một nụ cười nhạt, quay sang Tần Doanh Chính: "Bệ hạ, thời các ngài chỉ có một kiểu tự vẫn vậy thôi à? Không có thuốc độc tác dụng nhanh hơn hay thứ gì sành điệu hơn ư?" Tần vương nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên – một nụ cười hiếm hoi. "Ngươi nghĩ chết là trò đùa à?" – ngài lắc đầu, nhưng ánh mắt đã bớt căng thẳng.
Rồi tôi quay sang thái giám già, giọng trở nên lạnh lẽo: "Giờ thì nói đi – ai sai ngươi? Ngươi biết gì về 'Xà Ảnh' và kế hoạch đêm trăng tròn?"
BẠN ĐÃ CHỌN
"Nếu ngươi khai hết, ta sẽ xin bệ hạ tha mạng cho ngươi. Nếu không, ngươi sẽ chết chậm hơn viên thuốc đó gấp trăm lần."
Thái giám già run lên, mồ hôi lạnh chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo. Hắn nhìn viên thuốc độc đã bị giẫm nát dưới đất, rồi nhìn tôi, mắt đầy tuyệt vọng. "Ta... ta sẽ nói. Nhưng ngươi phải hứa giữ mạng cho ta." – giọng hắn khàn đặc, run rẩy.
Tần Doanh Chính ngồi thẳng người, mắt sắc như dao nhìn hắn. Cả thư phòng im phăng phắc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn Tần vương để xác nhận
Tôi quay sang Tần Doanh Chính, ánh mắt hỏi ý. Ngài khẽ gật đầu – một cái gật nhẹ nhưng đủ để tôi hiểu: ngài đồng ý giữ lời hứa tha mạng cho kẻ khai báo.
Tôi quay lại nhìn thái giám già: "Bệ hạ đã đồng ý. Ngươi có thể nói."
Hắn thở ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng. "Chủ nhân của ta... là một người tự xưng là 'Huyền Vũ'. Hắn luôn đeo mặt nạ đồng, không ai thấy mặt thật. Nhưng ta biết hắn có một vết sẹo dài trên cánh tay phải – ta thấy khi hắn cầm bút ký lệnh."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



