Chương 34 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Sau đó tôi ngất
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng, mắt tối sầm lại. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, rồi tất cả chìm vào bóng tối. Tôi nghe tiếng Tần Doanh Chính gọi tên mình, tiếng thái y Triệu hối hả, nhưng âm thanh ngày càng xa dần, như thể tôi đang chìm sâu xuống đáy giếng. Cơ thể tôi không còn cảm giác gì nữa – chỉ còn một màn đen vô tận.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tỉnh dậy thấy thái y Triệu đang nhỏ thuốc vào miệng mình – hỏi hắn đã qua bao lâu rồi.
Tôi mở mắt, cảm giác đắng ngắt từ giọt thuốc lan trên lưỡi. Thái y Triệu đang cúi xuống, tay cầm một lọ nhỏ bằng sứ, mắt chăm chú nhìn tôi. "Tỉnh rồi à?" – hắn thở phào, đặt lọ xuống. Tôi cố gắng hỏi, giọng khản đặc: "Ta đã ngất bao lâu?" Thái y Triệu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen: "Gần một canh giờ. Trời đã tối hẳn."
BẠN ĐÃ CHỌN
Ta nên uống thêm thuốc và ăn cháo loãn
Tôi cố gắng ngồi dậy, cảm giác đói cồn cào và miệng đắng ngắt. "Ta cần uống thêm thuốc và ăn chút cháo loãng – nếu không ta sẽ không đủ sức cho đêm nay." Thái y Triệu gật đầu, quay ra hiệu cho một thị vệ. Trong lúc chờ, tôi nhìn quanh phòng – vẫn là thư phòng của Tần vương, nhưng đã được dọn sạch bàn ghế, chỉ còn một chiếc giường nhỏ kê tạm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tần vương đến thăm ta, tôi đùa rằng ngài mang cháo đến đút cho thần à, cười nhạt
Tần Doanh Chính bước vào, tay cầm một bát cháo nóng. Ngài nhìn tôi, mắt thoáng chút lo lắng nhưng vẫn giữ vẻ uy nghi. Tôi cười nhạt: "Bệ hạ mang cháo đến đút cho thần à?" Ngài khựng lại, rồi khẽ lắc đầu, khóe môi hơi nhếch: "Ngươi còn đùa được, chứng tỏ chưa chết được." Ngài đặt bát cháo lên bàn cạnh giường, giọng trầm: "Ăn đi. Đêm nay còn dài."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Hãy để tôi tự ăn. Bệ hạ nên quay về phòng ngủ – kẻ địch sẽ nghi ngờ nếu thấy ngài thức quá khuya."
Tần Doanh Chính nhìn tôi một lúc, rồi gật đầu: "Ngươi nói đúng. Trẫm sẽ về phòng, nhưng sẽ cho người canh chừng bên ngoài. Nếu có gì, gọi một tiếng là có người ngay." Ngài đứng dậy, bước ra cửa, nhưng quay lại nói nhỏ: "Nhớ ăn hết cháo – trẫm sai người nấu riêng, không qua tay ai khác."
Cánh cửa khép lại. Tôi ngồi dậy, cầm bát cháo nóng hổi, hít một hơi. Mùi gừng và thịt gà xé nhẹ thoang thoảng. Cơ thể đang đói cồn cào, nhưng tôi vẫn dừng lại, nhìn quanh căn phòng vắng.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



