Chương 1 / 10
Hoàng Các Minh
Hoàng Các Minh · Cung Đấu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Thống trị thiên hạ
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hoàng Các Minh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyTrời tờ mờ sáng, sương còn vương trên mái ngói lưu ly. Hoàng Các Minh đứng bên cửa sổ Tây các, tay vuốt nhẹ chiếc ngọc bội cũ — thứ duy nhất người mẹ quá cố để lại cho hắn. Tiếng chuông đồng vọng từ chính điện, báo hiệu lâm triều sắp bắt đầu. Hôm nay là ngày đầu tiên hắn được tháp tùng cha — đại tướng quân Lý Trọng — vào chầu. Nhưng hắn không phải con chính thất, chỉ là một đứa con rơi được nhận về sau khi mẹ hắn chết trong uất ức. Trong mắt các vị huynh trưởng, hắn là một mối đe dọa cần sớm dẹp bỏ. Vừa lúc, tiểu đồng bước vào, bẩm: “Cậu hai cho gọi cậu ba qua phòng trước giờ đi.” Giọng nó lấp lửng, ánh mắt né tránh. Trong tay nó cầm một chén trà còn bốc khói — “Cậu hai nói mời cậu dùng để ấm bụng rồi cùng đi.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Đẩy nhẹ chén trà ra, bảo tiểu đồng: “Ngươi uống trước đi, ta sẽ theo sau.”
Tiểu đồng sững người, tay cầm chén trà khựng lại giữa không trung. Mắt nó chớp liên hồi, môi mấp máy như muốn nói gì đó rồi lại thôi. Hắn thấy rõ đầu ngón tay nó hơi run — một cái run nhẹ, nhưng đủ để một người từng sống trong chốn hậu cung hiểu rằng có gì đó không ổn. “Cậu ba… cậu hai bảo nhất định phải mời cậu dùng trước khi đi.” Giọng nó nhỏ dần, mắt cúi xuống nhìn mặt đất. Hoàng Các Minh không nói gì thêm, chỉ đứng yên, tay vẫn vuốt ngọc bội, mắt nhìn thẳng vào tiểu đồng. Không khí đặc quánh như mật ong. Một lúc lâu sau, tiểu đồng cúi đầu, nâng chén trà lên uống cạn. Mặt nó tái đi, nhưng không có chuyện gì xảy ra. Nó lau miệng, thì thầm: “Cậu ba… đi thôi.” Hắn gật đầu, bước theo, trong lòng biết rõ — vừa có một mạng người vì hắn mà đánh cược.
BẠN ĐÃ CHỌN
Sai người theo dõi tiểu đồng sau khi đi chầu về, xem nó gặp ai.
Buổi chầu kéo dài hơn dự tính. Hoàng Các Minh đứng sau lưng Lý Trọng, mắt dán xuống nền gạch men xanh, nhưng tai hắn nghe từng tiếng thở dài của các quan, từng lời tâu thấp thoáng bóng dáng phe phái. Nhị ca đứng bên kia hàng, thỉnh thoảng liếc sang với nụ cười nhẹ như gió thoảng — một nụ cười không chạm tới mắt. Khi tan chầu, hắn bắt gặp ánh nhìn của một tên thị vệ thân tín của mẹ cả — người đàn bà đã khiến mẹ hắn phải chết. Tên thị vệ gật nhẹ, rồi biến mất vào dòng người. Về đến Tây các, hắn gọi một lão bộc trung thành từ thuở mẹ còn sống, sai lão lén đi theo tiểu đồng. Chiều tà, lão trở về, mặt nặng như chì: “Cậu ba… thằng bé vào viện của phu nhân cả. Ra về tay không, nhưng trong tay áo có một túi thơm.” Hoàng Các Minh ngồi lặng, tay siết nhẹ ngọc bội. Một túi thơm — thứ mẹ cả vẫn dùng để “ban thưởng” cho kẻ nào vừa làm xong việc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lặng lẽ chuẩn bị một kế hoạch đối phó, không động tĩnh gì thêm.
Đêm ấy, Hoàng Các Minh không ngủ. Hắn ngồi bên ngọn đèn dầu, lấy giấy bút ra viết vài dòng rồi đốt đi, viết lại, lại đốt. Trong đầu hắn xoay vần từng mảnh thông tin: tiểu đồng đã bị mua chuộc, mẹ cả đang rình rập, nhị ca giả vờ thân thiện, và cha — Lý Trọng — chưa một lần nhìn thẳng vào mắt hắn từ ngày nhận hắn về. Hắn sai lão bộc đi mua vài thang thuốc bắc ở hiệu thuốc quen, không kê đơn mà nói từng vị riêng lẻ. Một thang bổ phổi, một thang an thần, một thang… giải độc. Hắn không dùng chúng ngay, chỉ cất kỹ trong ngăn bí mật dưới gầm giường. Sáng hôm sau, hắn sai lão bộc mang biếu mẹ cả một hộp bánh ngọt — loại bà thích nhất — nhân lúc bà đi vắng, gửi lại người giữ cửa. Kèm theo lời nhắn: “Con xin lỗi vì hôm qua chưa kịp sang thỉnh an.” Một lời nhắn vô thưởng vô phạt, nhưng đặt đúng lúc thì có thể làm người ta nghĩ nhiều. Hắn ngồi lại, mở ngọc bội ra ngắm. Ánh sáng leo lét hắt lên mặt ngọc, in bóng hắn lên tường như một cái bóng lớn hơn người thật.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lén vào thư phòng của nhị ca, tìm thư từ hoặc vật chứng có thể dùng được.
Đêm hôm sau, khi trăng đã lên cao, Hoàng Các Minh khoác áo đen, lẻn qua dãy hành lang phía tây. Thư phòng của nhị ca nằm ở góc khuất, cạnh hồ sen — nơi ít người qua lại sau canh ba. Hắn đã sai lão bộc canh chừng từ xa, hễ thấy động là báo hiệu bằng tiếng vỗ tay. Cửa thư phòng không khóa, chỉ then gài nhẹ. Hắn lách vào, lần mò trong bóng tối. Mùi mực tàu và trầm hương thoang thoảng. Trên bàn là mấy cuộn thư chưa kịp cất, bên cạnh là một chiếc hộp gỗ trắc nhỏ, có khóa. Hắn rút một cây kẹp tóc mỏng từ trong tay áo, khẽ cậy. Tiếng “cạch” nhẹ vang lên, nắp hộp bật mở. Bên trong là một xấp thư, chữ viết tay nét thanh nét đậm — không phải chữ của nhị ca. Hắn giở ra xem, mắt lướt nhanh. Đây là thư qua lại giữa nhị ca và một viên quan trong triều, bàn về việc triệt bớt thế lực của Lý Trọng. Một bằng chứng có thể làm lung lay cả nhà họ nếu rơi vào tay kẻ khác. Hắn gấp lại, định nhét vào người thì bỗng nghe tiếng bước chân ngoài hành lang.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.