Chương 2 / 10

Hoàng Các Minh

Hoàng Các Minh · Cung Đấu

Xem chỉ số nhân vật
Hoàng Các Minh
Chỉ số ở chương 2
Sinh Lực70/100
Ân Sủng65/100
Thế Lực63/100

Mục tiêu

Thống trị thiên hạ

Quan hệ

Nhị ca
nghi ngờ
Mẹ cả
thù địch
Lý Trọng
xa lạ
Tô Văn Kỳ
bí ẩn
Tiểu đồng
phản bội

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Hoàng Các Minh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 6

BẠN ĐÃ CHỌN

Lấy một bức thư, chép nhanh nội dung vào trí nhớ rồi để lại nguyên vị trí.

Tim hắn đập dồn trong lồng ngực khi tiếng bước chân ngoài hành lang ngày một gần. Hoàng Các Minh không hoảng, mắt vẫn lướt nhanh trên từng con chữ — họ tên, ngày tháng, một câu nói lấp lửng về “việc lớn sắp thành”. Hắn đọc đi đọc lại ba lần, cố khắc từng chi tiết vào trí nhớ như khắc lên đá. Xong, hắn gấp bức thư cẩn thận, đặt lại đúng nếp cũ trong hộp, khép nắp, tra khóa. Tiếng chân đã dừng trước cửa. Hắn lách người vào góc tối sau giá sách, nín thở. Cánh cửa hé mở, ánh nến hắt vào — một bóng người đứng đó, nhìn quanh một lượt rồi khép cửa lại. Là nhị ca. Hắn nghe tiếng thở dài, tiếng sột soạt của giấy tờ được lật, rồi tiếng khóa kéo. Một lúc sau, bóng người lui ra, tiếng chân xa dần. Hoàng Các Minh chờ thêm một khắc, chắc chắn không còn ai, mới khẽ luồn ra ngoài, trở về Tây các dưới ánh trăng lạnh. Trong đầu hắn, những dòng chữ vừa đọc vẫn xoay vần — một viên quan tên Tô Văn Kỳ, một cuộc gặp bí mật vào đêm rằm tháng sau. Hắn biết mình vừa có một thứ vũ khí lợi hại: tri thức.

Lượt 7

BẠN ĐÃ CHỌN

Điều tra viên quan Tô Văn Kỳ, tìm hiểu ông ta là ai, có thù oán gì với Lý gia.

Sáng hôm sau, Hoàng Các Minh sai lão bộc mang một phong bì nhỏ đến cho người bán sách cũ ở chợ Đông — một kẻ chuyên thu thập tin tức trong giới quan trường. Chỉ vài nén bạc là đủ để mở miệng hắn ta. Chiều về, lão bộc mang theo một cuộn giấy ghi vắn tắt: Tô Văn Kỳ, chức Tả thị lang bộ Hộ, năm nay bốn mươi hai tuổi, xuất thân hàn vi nhưng nhờ kết thân với một vị đại thần mà leo lên nhanh. Điểm đáng chú ý: cha của Tô Văn Kỳ từng làm dưới trướng Lý Trọng, bị đổ tội tham ô và xử trảm năm Kỷ Mão. Tô Văn Kỳ khi ấy mới mười sáu tuổi, phải chứng kiến cảnh cha mình bị lột áo, xử chém giữa chợ. Từ đó, y nuôi chí trả thù, nhưng giấu mặt rất kỹ. Trong triều, y tỏ ra trung thành với Lý gia, thường xuyên lui tới phủ đệ. Hoàng Các Minh gấp tờ giấy lại, lòng lạnh toát. Một kẻ thù đội lốt bạn — đây chính là đồng minh mà hắn đang cần. Nhưng cũng là con dao hai lưỡi: nếu Tô Văn Kỳ phát hiện hắn biết chuyện, y có thể coi hắn là mối họa mà dứt khoát trừ khử.

Thế Lực +3
Lượt 8

BẠN ĐÃ CHỌN

Viết một bức thư kín, nhờ người chuyển đến Tô Văn Kỳ, hẹn gặp ở nơi kín đáo.

Hoàng Các Minh ngồi trước nghiên mực, ngọn đèn dầu hắt bóng lên tờ giấy trắng. Hắn viết từng nét chữ nhỏ, đều, không hoa mỹ, không ký tên — chỉ vài dòng: "Người biết chuyện cũ năm Kỷ Mão. Nếu muốn bàn việc lớn, đêm rằm tháng sau, hồ Tây, góc thạch lương." Hắn gấp lại, nhét vào một ống tre nhỏ, đưa cho lão bộc. "Cầm cái này đến tiệm thuốc bắc đầu phố, đưa cho ông chủ, nói: 'Thang này thiếu một vị.' Ông ta sẽ biết làm gì." Lão bộc gật đầu, lặng lẽ đi. Hoàng Các Minh nhìn theo bóng lão khuất sau cánh cửa, lòng không yên. Một bước đi liều — nếu Tô Văn Kỳ mang thư đến tố giác với Lý Trọng, hắn sẽ chết không kịp ngáp. Nhưng nếu y giữ lời hẹn, hắn có thể có một đồng minh trong lòng địch. Hắn vuốt ngọc bội, thì thầm: "Mẹ ơi, con sắp đánh canh bạc lớn nhất đời." Ngoài trời, mây đen kéo đến, che kín vầng trăng khuyết.

Thế Lực 3
Lượt 9

BẠN ĐÃ CHỌN

Chuẩn bị một con dao găm giấu trong người, phòng khi Tô Văn Kỳ bày trò phản bội.

Hoàng Các Minh lục trong rương gỗ cũ, tay lần tìm dưới lớp quần áo gấm. Ngón tay chạm phải một vật cứng, lạnh — con dao găm mẹ hắn để lại, lưỡi thép mỏng như lá liễu, chuôi bọc da rắn đã sờn. Hắn rút ra, ánh sáng từ khe cửa hắt lên lưỡi dao, loang loáng như nước. Hắn giấu nó vào ống tay áo trong, sát cổ tay, nơi chỉ cần hơi hạ tay là dao trượt xuống nắm đấm. Mấy ngày sau, hắn sống như chưa có gì xảy ra — vẫn thỉnh an cha mỗi sáng, vẫn cúi đầu chào nhị ca, vẫn nhận trà từ tay tiểu đồng mà không uống. Nhưng mắt hắn quan sát mọi thứ gấp đôi. Hắn thấy nhị ca cười nhiều hơn, thấy mẹ cả ít lui tới viện Tây hơn, thấy lão bộc đi về lúc chập tối với một vẻ mặt kín đáo. Đến đêm rằm, trăng tròn vằng vặc, hắn khoác áo đen, buộc dao găm vào cẳng tay, bước ra khỏi phòng. Trước khi đi, hắn nhìn quanh Tây các một lượt — nơi này có thể sẽ không còn là chốn dung thân nếu đêm nay hỏng chuyện.

Lượt 10

BẠN ĐÃ CHỌN

Sai lão bộc đứng ở đầu phố gần hồ, ra hiệu bằng đèn lồng nếu thấy động tĩnh khác thường.

Hoàng Các Minh đứng trong bóng tối sau gốc liễu già, mắt dán vào chiếc đèn lồng đỏ treo trên tay lão bộc ở đầu phố. Gió đêm thổi nhẹ, mặt hồ gợn sóng lăn tăn dưới ánh trăng. Hắn đã đến sớm, chọn vị trí khuất sau bụi trúc, nơi có thể quan sát toàn bộ khu vực thạch lương. Chiếc đèn lồng vẫn đứng yên — không có gì bất thường. Bỗng, một tiếng động nhẹ vọng từ phía tây, tiếng bước chân trên nền đất ẩm. Hắn nín thở, tay siết nhẹ chuôi dao trong tay áo. Một bóng người xuất hiện từ bóng tối, dáng cao gầy, mặc áo thâm, đội mũ thấp. Người đó dừng lại bên thạch lương, nhìn quanh. Hoàng Các Minh chưa vội ra — hắn chờ. Một lúc sau, từ phía đông, một bóng người khác lặng lẽ tiến đến, cũng áo thâm, cũng mũ thấp. Hai người đứng đối diện nhau bên cầu đá, không nói lời nào. Hắn nhận ra dáng đi của người thứ hai — chính là Tô Văn Kỳ. Người kia là ai? Trong đầu hắn xoay vần. Đèn lồng đầu phố vẫn đứng yên — vẫn an toàn. Nhưng cuộc gặp này có vẻ không chỉ có hai người.

Thế Lực 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.