Chương 3 / 10
Hoàng Các Minh
Hoàng Các Minh · Cung Đấu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Thống trị thiên hạ
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hoàng Các Minh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Tiến ra khỏi bụi trúc, bước thẳng đến thạch lương, gia nhập cuộc nói chuyện.
Hoàng Các Minh hít một hơi sâu, rồi bước ra khỏi bụi trúc. Tiếng dép trên nền đất ẩm vang lên rõ trong đêm vắng. Cả hai bóng người bên thạch lương đều khựng lại, quay đầu nhìn về phía hắn. Tô Văn Kỳ đưa tay lên, nhưng không phải để rút dao — y hạ thấp vành mũ, nói nhỏ: “Có người theo.” Người lạ bên cạnh y — một người đàn ông trạc ba mươi, mặt chữ điền, mắt sắc — nhìn Hoàng Các Minh từ đầu đến chân, không nói lời nào. Hắn đứng lại cách họ ba bước, tay để trong tay áo, sẵn sàng rút dao găm nếu cần. “Ta là người viết thư,” hắn nói thẳng, không vòng vo. “Ngươi là Tô Văn Kỳ, cha ngươi chết dưới tay Lý Trọng năm Kỷ Mão.” Người lạ kia khẽ nhếch mép, nhưng Tô Văn Kỳ đưa tay ngăn lại. Y nhìn hắn một lúc lâu, rồi cất giọng trầm: “Cậu là con trai của Lý Trọng, sao lại biết chuyện này?” Không khí giữa ba người đặc quánh, chỉ còn tiếng gió thổi qua mặt hồ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đáp: “Ngươi không cần biết ta biết thế nào. Chỉ cần biết ta có thể giúp ngươi.”
Tô Văn Kỳ im lặng, mắt nhìn Hoàng Các Minh như muốn xuyên thấu lớp áo đen. Người lạ bên cạnh y khẽ nghiêng đầu, thì thầm điều gì đó vào tai y. Một lúc sau, Tô Văn Kỳ gật nhẹ, rồi nói: “Cậu biết nhiều hơn tôi tưởng. Nhưng lời nói của một đứa con rơi trong phủ Lý Trọng có giá trị gì?” Giọng y pha chút mỉa mai, nhưng mắt lại không cười. Hoàng Các Minh đáp: “Giá trị là tôi đang đứng đây, giữa đêm, nói chuyện với kẻ thù của cha mình. Đủ chứng minh tôi không còn đường lui.” Người lạ kia bật cười khẽ, một tiếng cười lạnh: “Không đường lui? Hay là cậu đang bày trò cho Lý Trọng?” Tô Văn Kỳ đưa tay ngăn lại, nhìn thẳng vào Hoàng Các Minh: “Được. Nếu cậu thực lòng muốn hợp tác, hãy chứng minh. Trong vòng ba ngày, mang cho tôi một thứ mà chỉ người trong phủ Lý mới có — một vật chứng về vụ án cha tôi.” Nói xong, y quay lưng, cùng người lạ lẫn vào bóng tối, để lại Hoàng Các Minh đứng một mình bên thạch lương dưới trăng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi lão bộc, người từng hầu mẹ hắn, về ký ức cũ năm ấy.
Hoàng Các Minh trở về Tây các khi trăng đã nghiêng về phía tây. Hắn gọi lão bộc vào phòng riêng, đóng chặt cửa. Lão bộc đứng dưới ánh đèn dầu, mặt hốc hác, tay run run. “Bác là người duy nhất còn nhớ mẹ tôi. Bác có nhớ năm Kỷ Mão, vụ án của Tô Văn Kỳ không?” Lão bộc khựng lại, mắt nhìn xuống nền gạch một lúc lâu, rồi thở dài: “Cậu ba… chuyện đó không nên động vào. Năm ấy, lão gia còn là phó tướng, dưới trướng có một viên quan coi kho tên Tô… Tô gì ấy. Bị vu oan tham ô, xử chém ngay giữa chợ. Mẹ cậu khi ấy có lần nói với tôi: ‘Cái chết ấy oan lắm, nhưng kẻ ra tay lại là người mình không thể chống.’ Bà không nói rõ hơn, chỉ lắc đầu.” Hoàng Các Minh siết chặt ngọc bội: “Vậy mẹ tôi biết sự thật?” Lão bộc ngước lên, mắt đỏ hoe: “Cậu ba, xin cậu đừng truy nữa. Có những chuyện biết rõ cũng chẳng thay đổi được gì, chỉ thêm đau lòng.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Im lặng, cất kỹ lời nói của lão bộc vào lòng, rồi tự mình tìm đến thư phòng Lý Trọng.
Hoàng Các Minh gật đầu với lão bộc, không nói thêm lời nào. Hắn cất kỹ từng chữ của lão vào sâu trong trí nhớ, như cất một thanh gươm vào vỏ. Đêm ấy, hắn không ngủ. Hắn ngồi bên cửa sổ, nhìn ra vườn khuất trong bóng tối, tay vuốt nhẹ ngọc bội. Mẹ hắn biết sự thật, nhưng bà không nói ra. Bà đã chết vì biết quá nhiều chăng? Hay vì bà không chịu im lặng? Những câu hỏi cứ xoay vần trong đầu hắn như bánh xe nước. Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, hắn khoác áo ngoài, lẻn qua dãy hành lang phía đông, nơi có thư phòng của Lý Trọng. Căn phòng rộng, tối om, mùi giấy cũ và mực khô phảng phất. Hắn lần mò đến giá sách lớn cạnh bàn, nơi cha hắn thường để những cuộn giấy quan trọng. Tay hắn run nhẹ khi kéo một ngăn kéo — bên trong là những tập hồ sơ cũ, bụi phủ mờ chữ. Hắn lướt tìm, tim đập thình thịch. Bỗng, tiếng mở cửa vang lên sau lưng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giả vờ đang dọn dẹp thư phòng, cầm một cuộn giấy lên như thể đang sắp xếp.
Hoàng Các Minh nhanh như cắt, tay vơ lấy một cuộn giấy trên bàn, giơ lên trước ngực, mắt cúi xuống như đang chăm chú xem xét. Cánh cửa mở rộng, ánh sáng ban mai hắt vào, in bóng một người đàn ông cao lớn đứng ở ngưỡng cửa. Là Lý Trọng. Ông ta mặc triều phục, tay cầm mũ cánh chuồn, đôi mắt sâu hoắm nhìn thẳng vào hắn. Không khí như ngưng đọng. “Con làm gì ở đây?” Giọng Lý Trọng trầm, đều, không cảm xúc. Hoàng Các Minh cúi đầu, giọng nhu mì: “Thưa cha, con thấy thư phòng hơi bừn, định sắp xếp lại mấy cuộn giấy cho ngay ngắn. Sợ cha tìm tài liệu không thấy.” Lý Trọng bước vào, đi ngang qua hắn, đến bên giá sách. Ông ta kéo một ngăn kéo, lấy ra một phong bì, rồi quay lại nhìn hắn — lần đầu tiên, ông ta nhìn thẳng vào mắt hắn, một cái nhìn dài, lạnh lẽo. “Từ nay không cần con dọn dẹp thư phòng nữa. Ra ngoài.” Hắn cúi đầu lui ra, nhưng trong lòng đã kịp thấy một tia sáng — ngăn kéo ông ta vừa kéo, nằm ngay cạnh chỗ hắn đang đứng, là nơi cất giấu thứ hắn cần.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.