Chương 4 / 10

Hoàng Các Minh

Hoàng Các Minh · Cung Đấu

Xem chỉ số nhân vật
Hoàng Các Minh
Chỉ số ở chương 4
Sinh Lực70/100
Ân Sủng65/100
Thế Lực72/100

Mục tiêu

Thống trị thiên hạ

Quan hệ

Nhị ca
nghi ngờ
Mẹ cả
thù địch
Lão bộc
trung thành tuyệt đối
Lý Trọng
xa lạ
Tô Văn Kỳ
đồng minh tiềm năng
Tiểu đồng
phản bội

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Hoàng Các Minh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 16

BẠN ĐÃ CHỌN

Sai lão bộc canh chừng, viết thư báo cho Tô Văn Kỳ biết đã tìm được manh mối.

Hoàng Các Minh lui ra khỏi thư phòng, lòng vẫn còn đập thình thịch. Hắn tìm lão bộc, sai lão đứng ngoài hành lang phía đông, hễ thấy Lý Trọng trở về thì ho giả làm hiệu. Xong, hắn ngồi vào bàn, lấy giấy bút viết vội vài dòng: "Đã thấy chỗ cất. Có một ngăn kéo bên phải giá sách lớn. Trong đó có thể có thứ ngươi cần. Tối nay, nếu không có biến, ta sẽ lấy." Hắn không ký tên, chỉ vẽ một đường cong nhỏ ở góc — dấu hiệu đã thỏa thuận từ trước với Tô Văn Kỳ. Hắn gấp thư, nhét vào ống tre, đưa cho lão bộc. "Mang đến tiệm thuốc bắc đầu phố, nói: 'Thang này thiếu vị quế chi.' Nhớ, không được để ai thấy." Lão bộc gật đầu, lặng lẽ đi. Hoàng Các Minh ngồi lại trong phòng, mắt nhìn ra cửa sổ. Hắn vừa đặt cược cả mạng sống vào tay một kẻ thù của cha mình. Nếu Tô Văn Kỳ phản bội, hắn sẽ không còn đường lui. Nhưng nếu y giữ lời, hắn có thể có một vũ khí lợi hại để lay chuyển cả Lý gia.

Lượt 17

BẠN ĐÃ CHỌN

Đến gặp nhị ca, thử dò xem y có biết gì về mối quan hệ giữa Lý Trọng và Tô Văn Kỳ không.

Hoàng Các Minh đợi đến xế chiều, khi nhị ca thường ngồi uống trà trong khuê các cạnh hồ sen. Hắn sai người bưng một ấm trà ngon, tự tay mang sang. Nhị ca đang ngồi đọc sách, thấy hắn thì ngước lên, cười nhẹ — nụ cười quen thuộc không chạm tới mắt. “Tam đệ hôm nay rảnh rỗi mà ghé chơi?” Hoàng Các Minh đặt ấm trà xuống, rót hai chén, giọng thản nhiên: “Mới được người ta biếu ấm trà Bắc Kỳ, nghĩ huynh thích uống trà nên mang sang mời.” Nhị ca nhận chén, đưa lên mũi ngửi, mắt vẫn dán vào hắn. “Tam đệ có lòng quá. Mà này, hôm qua ta thấy cha vào thư phòng sớm, mặt nặng lắm. Có biết chuyện gì không?” Hoàng Các Minh khẽ lắc đầu, nhưng trong lòng thấy ngay một khe hở. Hắn cầm chén trà lên, thổi nhẹ, nói bâng quơ: “Chắc lại vụ gì đó trong triều. Nghe nói Tô Văn Kỳ gần đây được cha tin dùng lắm, hay là có liên quan?” Nhị ca khựng lại, mắt lóe lên một tia sáng rất nhanh, rồi cười lớn: “Tô Văn Kỳ? Ồ, kẻ đó trung thành lắm. Nhưng mà… cha già rồi, dễ tin người.” Y bỏ lửng câu nói, uống một ngụm trà. Hoàng Các Minh biết mình vừa chạm đúng chỗ.

Lượt 18

BẠN ĐÃ CHỌN

Giả vờ không để ý, chuyển sang chuyện khác, rồi lặng lẽ rút lui sau đó.

Hoàng Các Minh khẽ cười, nâng chén trà lên uống một ngụm, mắt nhìn ra mặt hồ gợn sóng lăn tăn. “Trà này hương vị thanh nhẹ, hợp với tiết trời tháng này.” Hắn chuyển giọng thản nhiên, kể vài chuyện vặt về giống hoa mới nở ở Tây các, về con chim khách làm tổ trước hiên. Nhị ca đáp qua loa, mắt vẫn hơi nheo lại như đang nghĩ ngợi điều gì. Uống hết chén trà, Hoàng Các Minh đứng dậy, chắp tay: “Không làm phiền huynh đọc sách nữa. Khi nào rảnh, mời huynh qua Tây các uống trà.” Nhị ca gật đầu, cười, nhưng mắt vẫn dõi theo hắn cho đến khi bóng hắn khuất sau rặng trúc. Về đến phòng, Hoàng Các Minh đóng cửa lại, lặng lẽ suy nghĩ. Câu nói lấp lửng của nhị ca — “cha già rồi, dễ tin người” — không phải vô tình. Nhị ca đang ngầm chỉ điều gì đó, hoặc là đang thử hắn. Hắn lấy ngọc bội ra, vuốt nhẹ mặt ngọc lạnh. Hắn đã có một manh mối, nhưng chưa đủ.

Lượt 19

BẠN ĐÃ CHỌN

Lén quay lại thư phòng Lý Trọng lúc đêm khuya, lục ngăn kéo đã thấy.

Đêm hôm ấy, khi tiếng trống canh ba vừa điểm, Hoàng Các Minh khoác áo đen, lẻn qua dãy hành lang phía đông. Dưới ánh trăng lọt qua kẽ lá, bóng hắn đổ dài trên nền gạch ướt sương. Hắn đến trước thư phòng Lý Trọng, tim đập mạnh. Cửa vẫn khóa — nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn một chiếc chìa khóa đúc từ hôm trước, nhờ lão bộc lấy dấu lúc dọn dẹp. Tiếng chìa xoay nhẹ, then cửa bật mở. Hắn lách vào, lần mò trong bóng tối đến giá sách lớn. Ngăn kéo bên phải — nơi Lý Trọng đã lấy phong bì sáng hôm qua. Hắn kéo nhẹ, nó mở ra dễ dàng. Bên trong là một tập hồ sơ cũ, bìa đã ố vàng, đề chữ: “Kỷ Mão — án kho vận.” Hắn giở ra, mắt lướt nhanh dưới ánh sáng leo lét từ chiếc đèn dầu nhỏ mang theo. Từng trang giấy ghi chép chi tiết vụ án — lời khai, tang vật, chữ ký của các quan. Và cuối cùng, một tờ giấy riêng, nét chữ quen thuộc — chữ của Lý Trọng — viết vội: “Xử lý xong. Không để lại dấu vết.” Hắn rùng mình. Đây chính là bằng chứng Tô Văn Kỳ cần.

Thế Lực +7
Lượt 20

BẠN ĐÃ CHỌN

Lấy tờ giấy có chữ ký của Lý Trọng, nhét vào người, để lại tập hồ sơ tại chỗ.

Hoàng Các Minh cẩn thận xé nhẹ tờ giấy có chữ ký của Lý Trọng — nét chữ quen thuộc, dứt khoát, với dòng viết vội: “Xử lý xong. Không để lại dấu vết.” Hắn gấp tờ giấy thành một miếng nhỏ, nhét sâu vào túi áo trong, sát ngực. Rồi hắn đặt lại tập hồ sơ vào ngăn kéo, đẩy nhẹ cho khớp, cố gắng giữ nguyên vị trí như cũ. Một tiếng động nhỏ vang lên từ ngoài hành lang — tiếng bước chân, rất nhẹ, nhưng rất gần. Hắn nín thở, lách người vào góc tối sau giá sách, tay siết chuôi dao găm trong tay áo. Tiếng chân dừng lại trước cửa thư phòng. Một bóng người đứng đó, không vào, chỉ đứng im như đang lắng nghe. Tim hắn đập như trống trận. Một lúc lâu sau, bóng người quay lưng bước đi, tiếng chân xa dần. Hoàng Các Minh thở ra nhẹ nhõm, nhưng không dám vội ra. Hắn đợi thêm một khắc, chắc chắn không còn ai, mới lặng lẽ luồn ra khỏi thư phòng, trở về Tây các dưới bóng đêm. Tờ giấy trong ngực hắn nóng hổi như một thanh sắt đỏ — thứ có thể thiêu rụi cả một gia tộc.

Thế Lực +2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.