Chương 5 / 10

Hoàng Các Minh

Hoàng Các Minh · Cung Đấu

Xem chỉ số nhân vật
Hoàng Các Minh
Chỉ số ở chương 5
Sinh Lực70/100
Ân Sủng65/100
Thế Lực68/100

Mục tiêu

Thống trị thiên hạ

Quan hệ

Nhị ca
nghi ngờ
Mẹ cả
thù địch
Lão bộc
trung thành tuyệt đối
Lý Trọng
xa lạ
Tô Văn Kỳ
đồng minh tạm thời
Tiểu đồng
phản bội

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Hoàng Các Minh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 21

BẠN ĐÃ CHỌN

Đến gặp Tô Văn Kỳ ngay trong đêm, giao tờ giấy và thương lượng điều kiện hợp tác.

Hoàng Các Minh không chần chừ. Hắn khoác áo đen, giấu tờ giấy trong ngực, lặng lẽ vượt tường phủ. Dưới ánh trăng lạnh, hắn đến thẳng tiệm thuốc bắc đầu phố — nơi Tô Văn Kỳ từng hẹn làm đầu mối liên lạc. Gõ cửa ba tiếng, một tiếng, lại hai tiếng — ám hiệu đã thỏa thuận. Cánh cửa hé mở, một người đàn ông trung niên nhìn ra, nhận ra hắn, gật đầu rồi dẫn vào phòng trong. Tô Văn Kỳ đã ở đó, ngồi bên ngọn đèn dầu, tay cầm quyển sách. Y ngước lên, mắt lóe sáng khi thấy hắn. “Cậu đến đêm thế này, chắc có tin tốt.” Hoàng Các Minh rút tờ giấy từ trong ngực, đặt lên bàn. Tô Văn Kỳ cầm lấy, mắt lướt nhanh, rồi nét mặt y biến sắc — thoáng qua, rồi trở lại lạnh lùng. Y ngồi im một lúc, nhìn tờ giấy dưới ánh đèn, không nói gì. Căn phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng tim đập. Cuối cùng, y ngước lên, giọng trầm: “Cậu muốn gì?” Hoàng Các Minh nhìn thẳng vào mắt y: “Ta muốn sống sót. Và muốn một vị trí trong thế giới sau khi Lý Trọng sụp đổ.” Tô Văn Kỳ cười nhẹ, một nụ cười lạnh: “Cậu có tham vọng đấy. Nhưng liệu cậu có đủ dũng khí để đi đến cùng?”

Thế Lực 2
Lượt 22

BẠN ĐÃ CHỌN

Đáp: “Ta không cần gì nhiều. Chỉ cần một chỗ đứng an toàn sau khi mọi chuyện kết thúc.”

Tô Văn Kỳ nhìn Hoàng Các Minh một lúc lâu, ngọn đèn dầu hắt bóng hai người lên vách đất. Y cầm tờ giấy lên, đọc lại một lần nữa, rồi cất vào ngực áo. “Một chỗ đứng an toàn?” Y khẽ nhếch mép. “Trong cái thế giới này, không có chỗ nào an toàn cả. Chỉ có người sống và người chết. Cậu chọn đứng về phía tôi, tức là cậu chấp nhận làm người sống.” Y đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn ra phố vắng. “Ba ngày nữa, Lý Trọng sẽ có một bữa yến tiệc trong phủ, mời các quan trong triều. Tôi sẽ có mặt. Cậu hãy tìm cách đưa tôi vào thư phòng của ông ta — tôi cần một bản sao hồ sơ gốc để đối chiếu. Làm được việc đó, cậu sẽ có chỗ đứng của mình.” Hoàng Các Minh gật đầu, lòng nặng trĩu. Hắn vừa đặt một cược lớn hơn cả lấy tờ giấy. Đưa kẻ thù của cha vào thư phòng riêng — nếu bị phát hiện, không chỉ hắn, mà cả lão bộc trung thành cũng sẽ chết. Hắn ra về trong đêm, tờ giấy đã trao đi, nhưng một gánh nặng mới lại đè lên vai.

Thế Lực 2
Lượt 23

BẠN ĐÃ CHỌN

Sai lão bộc dò xem có ai trong phủ có thể mở khóa thư phòng mà không gây chú ý.

Hoàng Các Minh trở về Tây các khi trời còn tối mịt. Hắn gọi lão bộc vào, kể lại ngắn gọn cuộc gặp — không giấu điều gì. Lão bộc ngồi nghe, mặt tái đi, tay run run bưng chén nước. “Cậu ba… việc này…” Lão thở dài, rồi gật đầu: “Để tôi dò. Trong phủ có một tên thợ khóa già, chuyên sửa then cửa cho các viện. Hắn ta từng làm cho mẹ cậu hồi xưa, còn nợ bà một ân tình. Nếu còn ở đây, hắn có thể giúp.” Lão bộc đi ngay trong đêm. Đến gần sáng, lão trở về, tay cầm một chiếc chìa nhỏ bằng đồng, đã cũ, đen xỉn. “Hắn đưa cái này, nói là chìa phụ của thư phòng lão gia. Hồi mẹ cậu còn sống, bà từng giữ một cái để vào dọn dẹp. Hắn giữ lại từ đó.” Hoàng Các Minh cầm chiếc chìa, lòng dâng lên một nỗi buồn xa xăm. Mẹ hắn — bà đã chuẩn bị sẵn cả con đường này cho hắn, hay chỉ là một sự tình cờ? Hắn cất kỹ chiếc chìa vào túi áo trong. Bây giờ, hắn có thể mở cánh cửa đó. Nhưng liệu hắn có dám mở không?

Lượt 24

BẠN ĐÃ CHỌN

Mang chìa khóa đến gặp Tô Văn Kỳ ngay, bàn kế hoạch cụ thể trước giờ tiệc.

Hoàng Các Minh giấu chiếc chìa khóa vào trong tay áo, lập tức lên đường đến tiệm thuốc bắc đầu phố. Trời còn tờ mờ sáng, phố xá vắng lặng. Hắn gõ cửa theo ám hiệu, lần này người mở cửa không phải ông chủ tiệm mà chính là Tô Văn Kỳ — y mặc thường phục, mắt vẫn còn nét mệt mỏi của một đêm thức trắng. Y nhìn thấy vẻ mặt hắn, liền gật đầu, dẫn vào phòng trong. Hoàng Các Minh rút chiếc chìa ra, đặt lên bàn. Tô Văn Kỳ cầm lên, xoay đi xoay lại dưới ánh đèn, mắt nheo lại. “Chìa phụ của thư phòng. Cậu lấy ở đâu?” Hắn đáp gọn: “Mẹ tôi để lại.” Tô Văn Kỳ nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu, không hỏi thêm. Hai người ngồi xuống bàn, bàn kế hoạch cụ thể. Tô Văn Kỳ sẽ đến bữa tiệc như một quan khách bình thường. Hắn sẽ mang theo một người hầu giả — chính là Hoàng Các Minh cải trang. Trong lúc yến tiệc rộn ràng, hắn sẽ lẻn vào thư phòng, sao chép hồ sơ gốc, rồi trở ra trước khi ai kịp phát hiện. “Nhưng nếu có chuyện gì bất trắc,” Tô Văn Kỳ nói, giọng trầm, “cậu phải tự lo. Tôi sẽ không thể nhận là có quen biết cậu.” Hoàng Các Minh gật đầu. Hắn biết mình đang đi trên dây, không lưới an toàn bên dưới.

Lượt 25

BẠN ĐÃ CHỌN

Tự mình vẽ sơ đồ thư phòng từ trí nhớ, tính sẵn đường thoát nếu bị phát hiện.

Hoàng Các Minh trở về Tây các, đóng chặt cửa phòng. Hắn trải một tờ giấy trắng lên bàn, lấy bút lông chấm mực, bắt đầu vẽ từ trí nhớ. Từng cánh cửa, từng giá sách, từng ngăn kéo — hắn nhắm mắt lại, tái hiện từng bước chân trong thư phòng Lý Trọng. Cánh cửa chính quay về hướng nam. Cửa sổ phía đông, hé mở một khe nhỏ, có thể chui lọt người. Phía sau giá sách lớn có một ô cửa nhỏ thông ra vườn sau — nơi hắn từng thấy lão bộc nhặt lá khô. Hắn đánh dấu vị trí ngăn kéo, vị trí bàn viết, vị trí giá nến. Rồi hắn vẽ thêm ba đường thoát: một qua cửa sổ đông, một qua ô cửa sau giá sách, một qua cửa chính nếu không còn cách nào khác. Hắn ngồi nhìn bản đồ, tay vuốt cằm. Nếu bị phát hiện, hắn sẽ lao ra cửa sổ, chạy xuyên vườn sau, trốn vào dãy nhà kho bỏ hoang cạnh tường phía bắc. Từ đó, hắn có thể trèo tường thoát ra ngoài. Nhưng nếu đường đó bị chặn, hắn sẽ phải liều — giả vờ say rượu lạc đường. Hắn gấp bản đồ lại, cất vào người. Mọi thứ đã sẵn sàng. Chỉ còn chờ đêm yến tiệc.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.