Chương 6 / 10
Hoàng Các Minh
Hoàng Các Minh · Cung Đấu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Thống trị thiên hạ
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hoàng Các Minh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Ở lại phủ, tập đi đứng như người hầu, chuẩn bị tinh thần cho đêm nay.
Hoàng Các Minh đóng cửa phòng, cởi bộ áo gấm, khoác lên người bộ quần áo vải thô của người hầu mà lão bộc mang về. Hắn đứng trước tấm gương đồng cũ, nhìn bóng mình. Áo nâu, quần tối màu, tay bó gọn — không còn dáng vẻ của một công tử. Hắn tập đi: bước ngắn, lưng hơi còng, mắt cúi xuống đất. Đi như một kẻ quen nhìn dưới chân người khác. Một tiếng, hai tiếng, hắn đi đi lại lại trong phòng cho đến khi bước chân trở nên tự nhiên, không còn vẻ đường bệ. Hắn tập cầm khay, tập bưng ấm trà, tập thì thầm “dạ” mỗi khi có ai gọi. Trong đầu hắn, từng động tác đều phải thuộc như hơi thở. Đến xế chiều, lão bộc gõ cửa vào, mang theo một chiếc mũ vải nhỏ — thứ người hầu thường đội khi hầu hạ trong yến tiệc. “Cậu ba, tối nay lão gia mời mười mấy vị quan, có cả Tô Văn Kỳ. Yến tiệc bày ở chính đường, kéo dài ít nhất hai canh giờ.” Hoàng Các Minh gật đầu, đội mũ lên, cúi mặt. Trong lòng hắn, từng nhịp tim đếm ngược từng giây.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lẻn ra cổng phủ, đợi xe của Tô Văn Kỳ đến, làm người hầu đón y từ cổng.
Hoàng Các Minh đội mũ vải thấp, lẻn ra cổng phủ khi trời vừa nhập nhoạng. Hắn đứng nép vào bóng cây si già, mắt dán vào con đường đất dẫn ra phố lớn. Những chiếc xe ngựa bắt đầu lác đác kéo đến, quan khách xuống xe, người hầu trong phủ chạy ra đón. Hắn quan sát từng động tác của họ — cách cúi chào, cách dắt ngựa, cách đưa khách vào. Một lát sau, một chiếc xe sơn đen, không phô trương, chậm rãi tiến đến. Người đánh xe mặc áo nâu, nhìn quen — chính là người đã đi cùng Tô Văn Kỳ đêm ở hồ Tây. Xe dừng lại. Hoàng Các Minh bước nhanh ra, cúi đầu, giọng nhỏ nhưng đủ nghe: “Kính chào quan khách.” Y kéo rèm xe, Tô Văn Kỳ bước xuống, mặc triều phục màu xanh đậm, tay cầm một hộp quà nhỏ. Mắt y lướt qua hắn, không có dấu hiệu nhận ra — hoặc cố tình không nhận ra. Y chỉ gật nhẹ, nói: “Dẫn đường.” Hoàng Các Minh cúi đầu, bước trước dẫn y vào phủ. Hắn cảm nhận được ánh mắt của tên đánh xe dán sau lưng mình.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đi cạnh Tô Văn Kỳ, thì thầm nhanh một câu về kế hoạch đã bàn trước đó.
Hoàng Các Minh bước sát bên Tô Văn Kỳ, mắt vẫn cúi nhìn đường, giọng hắn nhỏ như tiếng gió thoảng: “Chìa khóa trong tay áo ta. Đợi hồi trống thứ hai, ta sẽ mở cửa.” Tô Văn Kỳ không đáp, chỉ khẽ gật đầu, bước chân vẫn đều đều. Hai người đi qua hành lang, tiếng cười nói từ chính đường đã vọng ra. Khi đến cửa, một tên quản gia bước ra, cúi chào Tô Văn Kỳ rồi liếc nhanh qua Hoàng Các Minh — một cái liếc dài hơn bình thường. Hắn cúi mặt thấp hơn, lùi ra sau, hòa vào dòng người hầu đang bưng trà bánh. Hắn đứng nép vào cột hành lang, tai lắng nghe từng tiếng động. Bên trong, tiếng chén đũa leng keng, tiếng chúc tụng, tiếng cười xã giao. Hồi trống thứ nhất điểm — báo hiệu yến tiệc chính thức bắt đầu. Hắn đếm thầm từng nhịp tim. Còn một hồi trống nữa. Hắn nhìn về phía dãy hành lang đông, nơi thư phòng của Lý Trọng nằm khuất trong bóng tối. Tay hắn siết nhẹ chiếc chìa khóa trong tay áo.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lặng lẽ tách khỏi đám đông, tiến về phía thư phòng trước khi hồi trống thứ hai điểm.
Hoàng Các Minh nhìn quanh một lượt, thấy đám đông người hầu đang xoay vần bên ngoài chính đường, mắt ai cũng dán vào bên trong nơi yến tiệc đang rộn rã. Hắn hạ thấp mũ, lùi dần vào bóng tối của hành lang phía đông. Bước chân hắn nhẹ như mèo, lướt qua những dãy cột, vòng qua hồ sen cạn. Đến trước cửa thư phòng, hắn dừng lại, lắng nghe — chỉ có tiếng ve kêu rả rích trong đêm. Hắn rút chiếc chìa khóa đồng từ tay áo, tra vào ổ. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Hắn đẩy cửa, lách vào trong, khép cửa lại nhẹ nhàng. Bên trong tối om, chỉ có một tia sáng yếu ớt từ khe cửa sổ hắt vào. Hắn lần mò đến giá sách lớn, kéo ngăn kéo bên phải — vẫn còn đó, tập hồ sơ vẫn nằm yên. Hắn rút ra, lật tìm tờ giấy cần sao chép. Bỗng, tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang — không phải một người, mà là hai, đang tiến dần về phía thư phòng. Giọng nói của nhị ca vọng qua cánh cửa: “Cha bảo tối nay có việc quan trọng cần bàn riêng ở thư phòng. Đợi ta một lát, ta vào lấy tài liệu.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Cuộn tròn người chui vào gầm bàn, nín thở, hy vọng nhị ca không phát hiện.
Hoàng Các Minh cuộn người, chui tọt vào gầm bàn, lưng áp sát vào ván gỗ lạnh ngắt. Hắn kéo vạt áo lại, thu chân, nín thở. Cánh cửa mở ra, ánh nến hắt vào, in bóng dài của nhị ca trên nền gạch. Y bước vào, đi thẳng đến giá sách. Hoàng Các Minh nghe tiếng ngăn kéo kéo ra, tiếng giấy sột soạt, tiếng nhị ca lẩm bẩm: “Lạ thật, hôm trước còn thấy để đây mà…” Tim hắn đập như trống giục. Nếu nhị ca mở ngăn kéo kia, y sẽ thấy tập hồ sơ đã bị xáo trộn. Nhưng y không kéo ngăn đó — y lấy một cuộn giấy khác từ ngăn trên cùng, rồi khép tủ lại. Tiếng bước chân quay ra, cửa khép, then cài. Hoàng Các Minh thở ra nhẹ nhõm, nhưng vẫn nằm im dưới gầm bàn, chờ thêm một lúc. Khi chắc chắn không còn ai, hắn mới chui ra, lấy tập hồ sơ, sao chép vội tờ giấy cần thiết vào một mảnh lụa mang theo. Xong, hắn đặt mọi thứ lại chỗ cũ, lặng lẽ ra ngoài, khép cửa. Đêm nay, hắn đã thoát. Nhưng lần sau, may mắn có thể không mỉm cười lần nữa.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.