Chương 7 / 10
Hoàng Các Minh
Hoàng Các Minh · Cung Đấu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Thống trị thiên hạ
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hoàng Các Minh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Lẻn về Tây các trước, cất kỹ mảnh lụa rồi mới quay ra ngoài, xóa mọi dấu vết.
Hoàng Các Minh lách qua bóng tối, men theo bờ hồ sen trở về Tây các. Từng bước chân hắn đặt nhẹ như lá rụng, mắt liên tục đảo quanh kiểm tra bóng người. Vào đến phòng, hắn khép cửa, cài then, rồi rút mảnh lụa từ trong ngực áo ra. Những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng rõ từng nét — hắn đã sao chép chính xác những gì cần. Hắn mở một viên gạch lỏng dưới gầm giường, nơi đã giấu sẵn ngọc bội của mẹ, đặt mảnh lụa vào đó, rồi đặt gạch lại, xoa đất cho đều. Đứng dậy, hắn cởi bộ quần áo hầu, cuộn tròn lại, nhét vào đáy rương cũ, phủ vải lên trên. Hắn thay một bộ đồ sạch, xoa mặt cho tỉnh táo, rồi thong thả bước ra khỏi Tây các, đi về phía chính đường. Khi đến nơi, yến tiệc vẫn đang rộn rã. Tô Văn Kỳ đang ngồi bên dưới, tay nâng chén rượu, mắt lướt qua hắn không một tia nhận biết. Mọi thứ dường như vẫn yên — nhưng trong lòng Hoàng Các Minh, con nước đã chảy ngược dòng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay về bếp, bưng một đĩa điểm tâm mới ra, tạo cớ để lại gần bàn Tô Văn Kỳ lâu hơn.
Hoàng Các Minh quay vào bếp, nơi các đầu bếp và người hầu đang tất bật. Hắn nhìn thấy một đĩa bánh xu xê vừa hấp xong, còn bốc khói, liền nhanh tay bưng lên. Hắn cúi mặt, bước vào chính đường, len qua các bàn tiệc. Đến gần chỗ Tô Văn Kỳ, hắn khẽ khom lưng đặt đĩa bánh xuống, thì thầm nhanh như cắt: “Trong lụa, dưới gạch đầu tiên bên trái giường Tây các.” Tô Văn Kỳ không nhìn hắn, chỉ gắp một chiếc bánh bỏ vào chén, gật nhẹ. Hoàng Các Minh lui ra, lòng nhẹ hơn một chút. Hắn đứng nép vào góc hành lang, quan sát. Yến tiệc vẫn trôi qua trong tiếng cười nói. Đột nhiên, một người hầu từ phía đông chạy vội vào, thì thầm vào tai quản gia. Mặt quản gia biến sắc, vội vã bước đến bên Lý Trọng, cúi xuống nói nhỏ. Lý Trọng nghe xong, mắt lóe lên một tia sáng lạnh. Ông ta đặt chén rượu xuống, đứng dậy, nói với cả bàn: “Có việc gấp trong phủ, xin phép các vị một lát.” Hoàng Các Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đến cạnh Tô Văn Kỳ, giả vờ rót rượu, thì thầm bảo y chuẩn bị rút lui.
Hoàng Các Minh nhanh như cắt, tay cầm bình rượu, bước đến bên bàn Tô Văn Kỳ. Hắn khẽ nghiêng bình, rót đầy chén, miệng thì thầm vừa đủ nghe: “Có biến. Lão gia đang ra ngoài. Chuẩn bị rút.” Tô Văn Kỳ không đáp, chỉ khẽ gật đầu, tay cầm chén rượu lên uống cạn. Mắt y nhìn theo bóng Lý Trọng khuất sau cánh cửa, rồi quay sang nói chuyện với vị quan bên cạnh, giọng vẫn thản nhiên như không. Hoàng Các Minh lui ra, nhưng hắn không đi xa. Hắn đứng nép vào cột hành lang, mắt dán vào cánh cửa phía đông — nơi Lý Trọng vừa biến mất. Bên trong yến tiệc, tiếng cười nói vẫn vang lên, nhưng hắn cảm nhận được một sự căng thẳng đang lan tỏa như mực nhỏ xuống nước. Một lát sau, quản gia trở vào, mặt không biểu cảm, đến bên Tô Văn Kỳ nói nhỏ vài câu. Tô Văn Kỳ gật đầu, đứng dậy, chắp tay cáo lui với các quan. Y bước ra ngoài, lướt qua Hoàng Các Minh không một ánh nhìn. Nhưng trong tay áo y, một đầu ngón tay khẽ chỉ về phía tây — hướng Tây các. Hắn hiểu: y muốn hắn về phòng ngay.
BẠN ĐÃ CHỌN
Về Tây các ngay, kiểm tra xem mảnh lụa còn an toàn không, và chờ Tô Văn Kỳ liên lạc.
Hoàng Các Minh rời chính đường ngay khi thấy Tô Văn Kỳ đã khuất sau cánh cổng. Bước chân hắn nhanh nhưng không gấp — vẫn giữ dáng đi của một kẻ hầu đang làm việc. Vào đến Tây các, hắn khép cửa, cài then, rồi quỳ xuống bên gầm giường. Ngón tay hắn lần theo mép gạch lỏng, nhấc nhẹ lên. Mảnh lụa vẫn nằm đó, nguyên vẹn, không bị dịch chuyển. Hắn thở ra, nhưng không dám chủ quan. Hắn lấy mảnh lụa ra, cuộn nhỏ lại, rồi giấu vào trong đế giày — nơi ít ai ngờ đến nhất. Xong, hắn ngồi xuống ghế, mắt nhìn ra cửa sổ, chờ đợi. Ngoài trời, trăng đã lên cao, ánh sáng bạc trải dài trên mặt hồ sen. Hắn chờ — nhưng không có tiếng gõ cửa, không có ám hiệu nào. Chỉ có tiếng gió đêm thổi xào xạc qua rặng trúc, và tiếng côn trùng kêu rả rích. Hắn tự hỏi: Tô Văn Kỳ đã nhận được thông tin chưa? Hay y đã rời phủ mà không kịp? Một giờ trôi qua, hắn vẫn ngồi đó, không ngủ được. Bỗng, một âm thanh rất nhỏ vang lên từ phía cửa sổ — tiếng gõ hai lần, rất khẽ, như móng tay chạm vào khung gỗ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mở cửa sổ ra xem là ai, dao găm sẵn trong tay áo.
Hoàng Các Minh rút dao găm khỏi tay áo, tay siết chặt chuôi, lòng bàn tay ướt mồ hôi. Hắn bước đến bên cửa sổ, hít một hơi, rồi kéo nhẹ cánh cửa gỗ. Gió đêm ùa vào, mang theo mùi ẩm ướt của hồ sen. Bên ngoài, dưới ánh trăng, là một người đàn ông mặc áo đen, mặt che kín đến nửa mũi. Nhưng hắn nhận ra ngay dáng đứng đó — là người đã đi cùng Tô Văn Kỳ đêm ở thạch lương. Người đó đưa tay lên, trong lòng bàn tay là một mảnh ngọc nhỏ, khắc chữ “Tô” — tín vật của Tô Văn Kỳ. Hắn ta không nói, chỉ đưa mảnh ngọc cho Hoàng Các Minh, rồi bỏ đi, lẫn vào bóng tối như một bóng ma. Hoàng Các Minh cầm mảnh ngọc, nhìn kỹ dưới ánh trăng. Mặt ngọc xanh nhạt, khắc chữ “Tô” theo lối triện thư — tinh xảo nhưng cũ kỹ. Hắn nhận ra đây không phải là vật thường ngày, mà là một tín vật gia truyền. Tô Văn Kỳ gửi nó cho hắn — một lời hứa, hoặc một lời cảnh cáo. Hắn gấp mảnh ngọc vào tay, khép cửa sổ, lòng nặng trĩu. Đêm nay chưa kết thúc, và cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.