Chương 8 / 10
Hoàng Các Minh
Hoàng Các Minh · Cung Đấu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Thống trị thiên hạ
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hoàng Các Minh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cất mảnh ngọc vào cùng chỗ mảnh lụa, xem như bảo vật gia truyền thứ hai.
Hoàng Các Minh cầm mảnh ngọc khắc chữ "Tô", lật đi lật lại dưới ánh trăng. Mặt ngọc xanh lạnh, những đường vân chạy dài như mạch nước ngầm. Hắn quỳ xuống bên gầm giường, nhấc viên gạch lỏng lên, lấy mảnh lụa đã giấu từ trước. Hắn đặt mảnh ngọc vào cạnh mảnh lụa, rồi nhẹ nhàng đặt viên gạch lại, dùng ngón tay xoa đều đất cho kín. Đứng dậy, hắn nhìn quanh căn phòng tối om — hai thứ bảo vật của hai người khác nhau, cùng nằm dưới một viên gạch. Một từ mẹ, một từ kẻ thù của cha. Hắn ngồi xuống mép giường, tay vuốt mặt. Ngoài trời, trăng đã nghiêng về phía tây, báo hiệu sắp tàn đêm. Hắn biết mình không thể ngủ — trong đầu hắn xoay vần quá nhiều thứ: tờ giấy có chữ ký của Lý Trọng, mảnh lụa sao chép hồ sơ, mảnh ngọc của Tô Văn Kỳ, và câu nói của lão bộc về mẹ hắn. Một mớ bòng bong không lối thoát. Hắn đứng dậy, đến bên cửa sổ, nhìn ra vườn khuất trong bóng đêm. Bỗng hắn thấy một bóng người lướt nhanh qua rặng trúc, rồi biến mất về phía hồ sen. Không phải người hầu — dáng đi của kẻ ấy nhanh, gọn, không gây tiếng động. Hắn nheo mắt, cố nhìn theo, nhưng bóng tối đã nuốt gọn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ở yên trong phòng, canh chừng đến sáng, không liều mạng trong đêm tối.
Hoàng Các Minh kéo cửa sổ khép lại, chỉ chừa một khe nhỏ đủ để quan sát. Hắn kéo chiếc ghế ra góc tối, ngồi xuống, tay vẫn cầm dao găm. Mắt hắn không rời khỏi khe cửa, tai lắng nghe từng tiếng động trong đêm. Một lúc sau, tiếng bước chân rất nhẹ vọng từ xa — không phải một người, mà là hai, ba — đang di chuyển về phía hồ sen. Rồi im bặt. Hắn ngồi yên, đếm từng nhịp thở. Khi trống canh năm điểm, ánh sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu rọi qua khe cửa. Hắn đứng dậy, cất dao găm, mở cửa bước ra ngoài. Vườn vẫn còn đẫm sương đêm, không một dấu chân lạ trên lối đi. Nhưng dưới gốc trúc già, hắn thấy một mảnh vải xanh nhỏ — loại vải dùng may quan phục, bị rách và vướng lại trên cành. Hắn nhặt lên, nhìn kỹ. Màu xanh này… giống màu áo của một vị quan trong yến tiệc tối qua. Hắn gấp mảnh vải vào tay áo, lòng se lại. Có người đã theo dõi hắn — hoặc theo dõi Tô Văn Kỳ — ngay trong đêm yến tiệc. Ai? Nhị ca? Mẹ cả? Hay một kẻ khác còn chưa lộ diện?
BẠN ĐÃ CHỌN
Giấu mảnh vải đi, đến gặp Tô Văn Kỳ hỏi xem y có biết ai mặc áo màu đó không.
Hoàng Các Minh giấu mảnh vải xanh vào trong tay áo, rồi nhanh chóng rời khỏi phủ khi trời vừa hửng sáng. Hắn đi vòng qua chợ Đông, len lỏi qua những dãy hàng cá còn ướt sương, đến tiệm thuốc bắc đầu phố. Lần này, hắn gõ cửa theo ám hiệu, nhưng người mở cửa không phải ông chủ quen, mà là một người đàn bà trung niên, mặt lạnh như tiền. “Ông chủ đi vắng. Có gì để lại không?” Hắn lắc đầu, lui ra. Đứng ngoài phố, hắn chợt nhận ra mình không biết tìm Tô Văn Kỳ ở đâu ngoài nơi này. Hắn quay về phủ, lòng nặng trĩu. Khi về đến Tây các, lão bộc đã đứng đợi, mặt tái mét: “Cậu ba, vừa có người của mẹ cả sang hỏi thăm, nói muốn mời cậu qua dùng trà sáng nay.” Hoàng Các Minh siết nhẹ mảnh vải trong tay áo. Mẹ cả chưa bao giờ mời hắn dùng trà. Đây chắc chắn là một cái bẫy — hoặc một lời thăm dò sau đêm yến tiệc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhận lời mời, sang viện mẹ cả dùng trà, xem bà định nói gì.
Hoàng Các Minh thay một bộ áo gấm sạch, chỉnh lại mũ, rồi bước sang viện mẹ cả. Trời đã sáng hẳn, nắng non rọi qua tán cây, in những đốm sáng xuống lối đi lát gạch men xanh. Khi đến trước cửa viện, hắn dừng lại, hít một hơi. Tiểu đồng của mẹ cả đã đứng đợi sẵn, cúi đầu dẫn hắn vào. Bà ngồi bên khung cửa sổ, tay cầm chén trà, mắt nhìn ra vườn. Thấy hắn, bà không đứng dậy, chỉ khẽ gật đầu: “Ngồi đi.” Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cách bà một cái bàn gỗ trắc. Bà rót trà, đẩy chén về phía hắn. “Đêm qua thế nào? Ta nghe nói có chút lộn xộn.” Giọng bà đều đều, không cảm xúc. Hoàng Các Minh cầm chén trà, không uống, chỉ xoay nhẹ trong tay: “Thưa mẹ, yến tiệc rất vui. Chỉ có cha ra ngoài một lúc, chắc có việc.” Mẹ cả cười nhạt: “Phải rồi, cha con bận lắm. Nhưng ta nghe nói tối qua có người thấy bóng dáng lạ trong vườn sau. Con có biết gì không?” Câu hỏi bất ngờ, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn thẳng vào mắt bà, đáp: “Thưa mẹ, con không biết. Nhưng nếu mẹ muốn, con có thể sai người điều tra giúp.”
Mẹ cả khựng lại, tay cầm chén trà ngưng giữa không trung. Bà nhìn hắn một lúc lâu, ánh mắt sắc như dao, xoáy vào hắn như muốn moi ra điều gì đó. Rồi bà bật cười, một tiếng cười nhẹ nhưng lạnh tanh: “Tam công tử bỗng dưng tử tế quá nhỉ. Từ trước đến nay, con chẳng phải luôn tránh mặt ta sao?” Hoàng Các Minh vẫn giữ nụ cười nhẹ trên môi, mắt không lảng tránh: “Thưa mẹ, con còn nhỏ dại, trước đây có gì thất lễ xin mẹ bỏ qua. Nhưng con là con trong phủ, có việc gì cũng phải lo cho phủ.” Mẹ cả đặt chén trà xuống, ngón tay trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái — một thói quen của bà khi đang suy tính. “Tốt. Nếu con đã có lòng, thì sáng nay có một việc: trong vườn sau, dưới gốc trúc già, người ta nhặt được một chiếc khăn tay thêu chữ ‘Minh’. Con biết đó là của ai không?” Hắn lạnh người — chiếc khăn tay thêu chữ “Minh” chính là món đồ hắn đã đánh rơi từ đêm trước, lúc lẻn ra vườn sau. Bà đang giăng bẫy, và hắn vừa tự bước vào.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.