Chương 9 / 10

Hoàng Các Minh

Hoàng Các Minh · Cung Đấu

Xem chỉ số nhân vật
Hoàng Các Minh
Chỉ số ở chương 9
Sinh Lực70/100
Ân Sủng62/100
Thế Lực63/100

Mục tiêu

Thống trị thiên hạ

Quan hệ

Nhị ca
nghi ngờ
Mẹ cả
thù địch
Lão bộc
trung thành tuyệt đối
Lý Trọng
xa lạ
Tô Văn Kỳ
đồng minh tạm thời
Tiểu đồng
phản bội

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Hoàng Các Minh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 41

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười nhẹ, đáp rằng chữ “Minh” ấy không phải tên mình, mà là tên một người hầu cũ.

Mẹ cả khựng lại, ngón tay đang gõ nhẹ trên mặt bàn bỗng ngừng hẳn. Bà nhìn Hoàng Các Minh, mắt hơi nheo lại, như thể đang cân nhắc từng chữ vừa nghe. “Người hầu cũ tên Minh?” Giọng bà chậm rãi, từng tiếng như rót vào không khí. “Trong phủ này, ta không nhớ có người hầu nào tên Minh cả.” Hoàng Các Minh vẫn giữ nụ cười nhẹ, tay nâng chén trà lên ngang môi, thổi nhẹ: “Thưa mẹ, đó là người hầu cũ của mẹ con, đã mất từ năm ngoái. Có lẽ chiếc khăn của cậu ta còn sót lại trong vườn.” Hắn nói một cách thản nhiên, như thể đang kể chuyện không liên quan đến mình. Mẹ cả im lặng một lúc lâu, mắt vẫn dán vào hắn. Bà không tin — hắn biết điều đó. Nhưng bà không có bằng chứng để bác bỏ. Cuối cùng, bà cầm chén trà lên, uống một ngụm, rồi đặt xuống, giọng lạnh tanh: “Vậy thì tốt. Ta chỉ sợ có kẻ trong phủ làm chuyện mờ ám, liên lụy đến thanh danh nhà họ Lý.” Hắn cúi đầu, đứng dậy cáo lui. Khi ra khỏi viện, lòng hắn vẫn đập thình thịch. Một lần nữa, hắn thoát. Nhưng mẹ cả sẽ không dừng lại ở đây.

Ân Sủng +2
Lượt 42

BẠN ĐÃ CHỌN

Về Tây các, sai lão bộc đốt ngay chiếc khăn tay thật đang giấu trong phòng.

Hoàng Các Minh rời khỏi viện mẹ cả, bước nhanh về Tây các. Vừa vào phòng, hắn đóng chặt cửa, kéo rương gỗ cũ ra, lục tìm dưới đáy. Ngón tay hắn chạm phải một miếng lụa mềm — chiếc khăn tay thêu chữ “Minh” mà hắn đã đánh rơi đêm trước. Hắn gọi lão bộc vào, đưa chiếc khăn: “Đốt ngay. Không để lại tro.” Lão bộc nhận lấy, không hỏi gì, lặng lẽ ra vườn sau. Một lúc sau, hắn thấy một làn khói mỏng bay lên từ góc vườn rồi tan vào không trung. Hắn thở ra nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn nặng. Chiếc khăn đã mất, nhưng mẹ cả đã nhìn thấy nó. Bà biết hắn nói dối. Từ giờ, bà sẽ theo dõi hắn chặt hơn. Hắn ngồi xuống ghế, nhìn ra cửa sổ. Nắng đã lên cao, trải dài trên mặt hồ sen lấp lánh. Một ngày mới bắt đầu, nhưng cuộc chiến với mẹ cả vừa bước vào giai đoạn mới — lộ diện và nguy hiểm hơn.

Lượt 43

BẠN ĐÃ CHỌN

Sai lão bộc điều tra xem mẹ cả có quan hệ với những quan nào trong triều.

Hoàng Các Minh ngồi lặng trong phòng, mắt nhìn theo làn khói mỏng tan biến ngoài vườn. Hắn biết mẹ cả không phải hạng dễ chơi — bà đã cầm quyền nội trợ trong phủ hơn hai mươi năm, từ khi mẹ hắn còn sống. Một người đàn bà như thế nhất định phải có thế lực chống lưng. Hắn gọi lão bộc vào, kéo lại gần, nói nhỏ: “Bác giúp tôi một việc. Dò xem mẹ cả thường lui tới nhà ai, gửi thư cho ai, có quan lại nào hay lai vãng viện bà không. Cẩn thận, đừng để ai biết.” Lão bộc gật đầu, mắt lộ vẻ lo lắng nhưng vẫn nhận lời. “Cậu ba yên tâm, tôi có cách.” Lão lui ra, để lại Hoàng Các Minh ngồi một mình trong căn phòng vắng. Hắn mở ngăn bí mật dưới gầm giường, nhìn mảnh lụa và mảnh ngọc nằm cạnh nhau — hai vật chứng cho hai con đường hắn đang đi. Một lát sau, hắn nghe tiếng lão bộc trở về, thở hổn hển: “Cậu ba… tôi vừa thấy người của mẹ cả mang một phong bì đến phủ viên ngoại lang họ Trần. Mà tên Trần đó… hình như có quen với Tô Văn Kỳ.”

Lượt 44

BẠN ĐÃ CHỌN

Viết thư báo cho Tô Văn Kỳ biết mẹ cả đang liên lạc với người quen của y.

Hoàng Các Minh ngồi xuống bàn, mài mực, trải giấy. Ngọn bút lông chấm đẫm mực, hắn viết nhanh, nét chữ nhỏ nhưng rõ ràng: “Mẹ cả vừa gửi thư cho Trần viên ngoại — người có quen với ông. Cẩn trọng. Đường dây của bà rộng hơn ta tưởng.” Hắn không ký tên, chỉ vẽ ký hiệu đã thỏa thuận. Gấp thư, nhét vào ống tre, đưa cho lão bộc. “Mang đến tiệm thuốc bắc, nói: ‘Thang này thiếu vị trần bì.’ Nhớ, phải đưa tận tay ông chủ.” Lão bộc gật đầu, giấu ống tre vào tay áo, lặng lẽ đi. Hoàng Các Minh ngồi lại trong phòng, tay vuốt nhẹ ngọc bội. Hắn vừa kéo Tô Văn Kỳ vào sâu hơn trong cuộc chiến với mẹ cả. Nếu Tô Văn Kỳ phản bội, hắn sẽ mất tất cả. Nhưng nếu y trung thành, hắn có thể biết được mẹ cả đang giật dây ai trong triều. Một canh bạc nữa. Hắn nhìn ra cửa sổ, thấy bóng lão bộc khuất sau rặng trúc. Ngoài trời, mây xám đang kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp trút xuống.

Lượt 45

BẠN ĐÃ CHỌN

Chuẩn bị sẵn một bộ quần áo thường dân, tính đường ra ngoài phủ nếu tình hình trở nên quá nguy hiểm.

Hoàng Các Minh kéo chiếc rương gỗ cũ ra khỏi góc phòng, lục tìm dưới đáy. Tay hắn chạm phải một bộ quần áo vải thô màu nâu đất — thứ lão bộc đã mua từ chợ Đông từ tháng trước, phòng khi cần. Hắn trải bộ đồ ra giường, nhìn ngắm. Áo ngắn tay, quần rộng, một chiếc khăn vải quấn đầu — thứ trang phục của một người lao động nghèo, không ai để ý. Hắn gấp lại, nhét vào một túi vải nhỏ, cùng với ít bạc vụn và một con dao găm nhỏ. Xong, hắn đặt túi vào góc khuất sau giá sách, nơi khó thấy nhất. Hắn đứng dậy, nhìn quanh căn phòng quen thuộc. Tây các — nơi hắn lớn lên, nơi có những kỷ niệm duy nhất về mẹ. Nếu phải bỏ nó mà đi, hắn sẽ không ngoảnh đầu lại. Hắn mở ngăn bí mật dưới gầm giường, nhìn mảnh lụa và mảnh ngọc nằm cạnh nhau. Hai thứ này, hắn sẽ mang theo nếu phải chạy. Còn lại, tất cả đều có thể bỏ lại. Hắn khép ngăn bí mật, đứng dậy, mắt nhìn ra cửa sổ. Ngoài trời, mây xám đã kéo đầy, một cơn mưa sắp đổ xuống — như một điềm báo.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.