Chương 10 / 10

Hoàng Các Minh

Hoàng Các Minh · Cung Đấu

Xem chỉ số nhân vật
Hoàng Các Minh
Chỉ số ở chương 10
Sinh Lực70/100
Ân Sủng62/100
Thế Lực66/100

Mục tiêu

Thống trị thiên hạ

Quan hệ

Nhị ca
nghi ngờ
Mẹ cả
thù địch
Lão bộc
trung thành tuyệt đối
Lý Trọng
xa lạ
Tô Văn Kỳ
đồng minh tạm thời
Tiểu đồng
phản bội

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Hoàng Các Minh từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 46

BẠN ĐÃ CHỌN

Mang túi đồ ra giấu ở một gốc cây trong vườn sau, thay vì để trong phòng, phòng khi bị lục soát.

Hoàng Các Minh nhét túi vải vào trong người, lặng lẽ ra khỏi phòng. Trời đã lất phất mưa, những hạt mưa đầu mùa rơi nhẹ trên tàu lá chuối. Hắn men theo bờ hồ sen, vòng ra phía sau vườn, nơi có một gốc đa già, rễ phụ buông xuống như những cánh tay khổng lồ. Hắn quỳ xuống, tay đào đất dưới gốc cây, nơi đất còn tơi xốp. Hắn đặt túi vải vào hố, lấp đất lại, dùng chân giẫm nhẹ cho bằng phẳng, rồi rắc mấy chiếc lá khô lên trên cho tự nhiên. Đứng dậy, hắn nhìn quanh — không một bóng người. Chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp trên lá, và tiếng ếch nhái kêu xa xa. Hắn quay về Tây các, áo đã ướt sũng. Vừa bước vào phòng, hắn thấy trên bàn có một phong bì nhỏ, không đề tên người gửi. Hắn mở ra, bên trong là một tờ giấy trắng, chỉ có một dòng chữ viết nhanh: “Tối nay, hồ Tây. Có việc gấp.” Không ký tên. Nhưng hắn nhận ra nét chữ — của Tô Văn Kỳ. Hắn vò tờ giấy, nhét vào miệng nuốt luôn. Trong bụng, tờ giấy mắc nghẹn, nhưng trong lòng, một nỗi lo mới lại trào dâng.

Lượt 47

BẠN ĐÃ CHỌN

Đến hồ Tây tối nay đúng hẹn, không mang theo ai, chỉ giấu dao găm trong người.

Đêm xuống, mưa đã tạnh nhưng trời vẫn còn u ám. Hoàng Các Minh khoác áo đen, giấu dao găm vào ống tay áo trong, rồi lặng lẽ vượt tường phủ. Đường ra hồ Tây vắng lặng, chỉ có tiếng chó sủa xa xa và tiếng gió thổi qua những rặng tre. Hắn đến nơi, đứng bên thạch lương quen thuộc, mắt dòm vào bóng tối. Một lúc sau, bóng người quen thuộc xuất hiện — Tô Văn Kỳ, vẫn áo đen, mũ thấp. Y đến gần, không chào hỏi, nói thẳng: “Mẹ cả của cậu đã gặp Trần viên ngoại hôm qua. Bà ta đang tìm cách liên hệ với một người trong cung — một thái giám có thế lực. Tôi chưa rõ bà ta định làm gì, nhưng nếu bà ta kéo được người đó về phe mình, cậu và tôi đều khó giữ được mạng.” Giọng y trầm, nhanh, nhưng có một sự căng thẳng mà hắn chưa từng thấy ở y. Hoàng Các Minh siết nhẹ dao găm trong tay áo: “Cần tôi làm gì?” Tô Văn Kỳ nhìn hắn: “Tìm ra tên thái giám đó trước khi bà ta kịp kéo ông ta về. Nếu cần, hãy chặn cuộc gặp đó bằng bất cứ giá nào.” Nói xong, y quay lưng bước đi, lẫn vào bóng tối.

Lượt 48

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi Tô Văn Kỳ tên thái giám đó là ai, rồi tự mình điều tra trong cung.

Tô Văn Kỳ đã quay lưng bước đi, nhưng nghe câu hỏi của Hoàng Các Minh, y khựng lại. Không quay đầu, y nói nhỏ, giọng phả vào bóng tối: “Tên là Triệu Công Công — Triệu Đức Hải, chức Tổng quản Thượng Thiện Cục, là một trong những thái giám có thực quyền trong cung. Hắn ta nắm việc cung phụng cho Hoàng hậu, có thể ra vào tẩm cung bất cứ lúc nào. Nếu mẹ cả cậu kéo được hắn về phe mình, thì dù cậu có chạy đến chân trời cũng không thoát.” Nói xong, y bước thẳng, không ngoảnh lại, bóng mất hút sau rặng liễu. Hoàng Các Minh đứng một mình bên hồ, gió đêm thổi làm mặt nước gợn sóng lăn tăn. Triệu Đức Hải — cái tên đó hắn chưa từng nghe trong phủ, nhưng lại là một mảnh ghép quan trọng trong ván cờ của mẹ cả. Hắn biết mình không thể vào cung dễ dàng, nhưng có những kẻ ngoài kia có thể giúp hắn — nếu hắn tìm đúng người và trả đúng giá. Hắn quay về phủ trong đêm, lòng đã định một hướng đi liều lĩnh.

Thế Lực +3
Lượt 49

BẠN ĐÃ CHỌN

Sai lão bộc mang một phong bì bạc đến cho người bán sách cũ ở chợ Đông — kẻ chuyên buôn tin tức trong giới quan trường.

Hoàng Các Minh trở về Tây các khi trời đã khuya. Hắn gọi lão bộc vào, đưa một phong bì nặng — mười nén bạc, số tiền hắn dành dụm từ lâu. “Mang cái này đến người bán sách cũ ở chợ Đông, hỏi về Triệu Đức Hải — Tổng quản Thượng Thiện Cục. Bảo ông ta tìm hiểu xem người này gần đây có gặp ai trong phủ mình không.” Lão bộc nhận phong bì, mắt thoáng lo nhưng gật đầu ngay. “Cậu ba yên tâm, tôi quen ông ta, ông ta giữ lời.” Lão đội nón, lặng lẽ ra đi trong đêm. Hoàng Các Minh ngồi lại một mình, tay vuốt ngọc bội. Hắn biết mười nén bạc là một món lớn, có thể mua được nhiều thứ — nhưng cũng có thể mua được một cái chết nếu rơi vào tay kẻ xấu. Hắn đặt cược vào người bán sách cũ, một kẻ mà hắn chưa từng gặp mặt. Một canh bạc nữa. Hắn nhìn ra ngoài trời, mây đen đã tan, trăng lấp ló sau rặng tre. Đến gần sáng, lão bộc trở về, tay cầm một mảnh giấy nhỏ, đưa cho hắn. Trên đó chỉ vẻn vẹn mấy chữ: “Triệu Đức Hải. Gặp mẹ cả. Đêm rằm tháng sau. Chùa Tây Phương.” Hoàng Các Minh gấp mảnh giấy, lòng lạnh toát. Còn mười ngày nữa là đến đêm rằm.

Thế Lực +2
Lượt 50

BẠN ĐÃ CHỌN

Đến chùa Tây Phương trước, tìm hiểu địa hình và lên kế hoạch mai phục.

Sáng hôm sau, khi trời còn tờ mờ, Hoàng Các Minh khoác áo vải thô, đội nón rách, hóa trang thành một kẻ hành khất lang thang. Hắn rời phủ, đi bộ dọc theo con đường đất dẫn về phía tây thành. Chùa Tây Phương nằm trên một ngọn đồi thấp, xung quanh là rừng trúc già. Hắn đến nơi, giả vờ ngồi nghỉ dưới gốc cây đa trước cổng chùa, mắt quan sát từng lối đi, từng bức tường, từng cánh cửa. Chùa có ba lối vào: cổng chính quay về hướng nam, một cổng phụ phía đông dẫn ra vườn sau, và một lối nhỏ phía tây thông ra cánh đồng hoang. Phía sau chùa là một khu mộ cổ, um tùm cây cối — nơi lý tưởng để ẩn nấp. Hắn đi vòng quanh, nhẩm tính từng bước. Nếu mẹ cả và Triệu Công Công gặp nhau trong chùa, chắc chắn họ sẽ chọn một gian phòng kín đáo, xa khu vực thờ tự. Hắn phát hiện một gian nhà khách nhỏ nằm khuất sau vườn tháp, cửa khóa, nhưng có thể leo qua tường từ phía sau. Hắn ghi nhớ tất cả vào trí óc, rồi lặng lẽ rời đi, không để lại dấu vết.

Thế Lực 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.