Chương 1 / 17
Đi ngủ nha
Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyCăn hộ chung cư cao cấp của Hoắc gia im ắng đến lạ thường. Tôi mở mắt, nhận ra mình đang nằm trên sàn phòng khách, đầu đau như búa bổ. Trên bàn trà trước mặt là một tách cà phê còn bốc khói, bên cạnh là chiếc điện thoại đang hiển thị ngày tháng: 15/03, ba ngày trước thảm kịch ở chương 47.
Ký ức ùa về như thác lũ — tôi từng chửi thằng Sở Nhiên ngu ngốc suốt 200 chương, vậy mà giờ đây tôi chính là nó. Tiếng động từ phòng ngủ chính vọng ra: tiếng nước chảy, tiếng dép lê trên sàn gỗ. Hoắc Trạm đang ở đó.
Theo nguyên tác, hắn sẽ bước ra bất cứ lúc nào, và tôi — Sở Nhiên — sẽ lao vào một màn làm phiền kinh điển: giả vờ ngất xỉu để hắn đỡ. Nhưng nếu tôi làm khác đi, liệu cốt truyện có thay đổi?
BẠN ĐÃ CHỌN
Chủ động bước đến gõ cửa phòng ngủ, nói thẳng: “Hoắc tổng, tôi có chuyện muốn nói với anh”
Cánh cửa phòng ngủ mở ra trước khi tay tôi kịp chạm vào nó.
Hoắc Trạm đứng đó, tóc còn hơi ẩm, sơ mi trắng cài hờ ba nút cuối. Hắn cao hơn tôi cả cái đầu, đôi mắt màu hổ phách nhìn thẳng vào tôi với vẻ mặt không cảm xúc — chính xác như trong nguyên tác. Nhưng có gì đó khác. Một tia sáng thoáng qua đồng tử hắn khi hắn thấy tôi đứng thẳng, không ngã, không kịch.
“Có chuyện gì?” Giọng hắn trầm, đều đều.
Tôi nuốt khan. Trong đầu tôi đang quay cuồng: nếu tôi nói thật rằng tôi biết tương lai, hắn sẽ nghĩ tôi điên. Nếu tôi giả vờ như mọi khi, tôi sẽ chết ở chương 47. Nhưng nếu tôi chọn một con đường thứ ba…
BẠN ĐÃ CHỌN
Thử nghiệm: “Hoắc tổng, anh có tin vào số phận không?” — mở một cánh cửa tâm lý, xem phản ứng của hắn
Hoắc Trạm không trả lời ngay. Hắn kéo nốt cúc áo, động tác chậm rãi, từng chút một, như đang cân nhắc từng gam phản ứng.
“Số phận à?” Cuối cùng hắn lên tiếng, giọng pha chút mỉa mai nhẹ đến khó nhận ra. “Em đọc nhiều tiểu thuyết quá rồi, Sở Nhiên.”
Hắn bước qua tôi, tiến về phía bếp pha cà phê. Nhưng tôi kịp thấy — một khựng lại rất nhỏ nơi bờ vai hắn khi tôi nhắc đến hai chữ “số phận”. Trong nguyên tác, Hoắc Trạm chưa bao giờ do dự. Hắn luôn dứt khoát, lạnh lùng, không chút lay chuyển.
Còn bây giờ, hắn vừa do dự.
Tim tôi đập nhanh hơn. Có thể hắn biết nhiều hơn tôi nghĩ. Nhưng nếu tôi đẩy quá xa, hắn có thể nghi ngờ tôi. Trong khi đó, chiếc đồng hồ trên tường tích tắc điểm 7 giờ sáng — còn 72 tiếng nữa là đến chương 47.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười xòa, tự chế giễu: “Chắc do tối qua xem phim nhiều quá.” Rồi bất ngờ hỏi: “Mà này, Hoắc tổng, anh có biết tầng 3 tòa nhà công ty mình có cầu thang bộ không?” — câu hỏi tưởng vô hại nhưng đầy ẩn ý
Hoắc Trạm đang rót cà phê thì khựng tay. Một giây. Hai giây. Hắn đặt ấm phin xuống, xoay người nhìn tôi với ánh mắt sắc lạnh hơn tôi từng thấy trong nguyên tác.
“Cầu thang bộ tầng 3?” Hắn lặp lại, giọng trầm xuống một quãng. “Sao em lại hỏi cái đó?”
Tôi cười trừ, vai rụt lại theo phản xạ — nhưng mắt vẫn không rời hắn. “Thì... tối qua xem phim kinh dị, thấy cảnh ngã cầu thang ám ảnh quá. Sáng nay tự dưng nhớ công ty mình cũng có cái cầu thang bộ ở tầng 3, hoang mang tí thôi mà.”
Hắn không nói gì. Chỉ nhìn tôi chăm chú đến mỗi lông tơ trên gáy tôi đều dựng đứng. Rồi hắn cầm tách cà phê lên, uống một ngụm, đặt xuống.
“Tầng 3 không có cầu thang bộ,” hắn nói chậm rãi. “Cầu thang bộ chỉ từ tầng 4 trở lên. Tầng 3 là nhà kho, không có lối thoát hiểm.”
Tim tôi chết lặng.
Trong nguyên tác, tôi chết ở cầu thang bộ tầng 3. Nhưng Hoắc Trạm vừa nói tầng 3 không có cầu thang. Sai lệch. Một sai lệch lớn.
Hoặc hắn đang nói dối.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giả vờ ngạc nhiên: “Vậy à? Chắc tôi nhớ nhầm.” — rồi lén kiểm tra thông tin sau, nhưng giữ kín ý định
Tôi gãi đầu cười trừ, cố tỏ ra vô hại nhất có thể. “Vậy à? Chắc tôi nhớ nhầm. Tối qua xem phim nhiều quá đầu óc loạn hết lên.”
Hoắc Trạm không nói gì, chỉ nhấp thêm một ngụm cà phê. Nhưng mắt hắn vẫn dán vào tôi, như một con mèo đang rình con chuột biết nói. Tôi cảm nhận được sự nguy hiểm trong cái nhìn đó, nhưng tôi cũng biết mình vừa cắm được một cái móc câu.
Hắn đặt tách xuống, với lấy áo vest khoác lên người. “Tôi có họp ở công ty. Em ở nhà nghỉ ngơi đi, trông em hôm nay không được khỏe.”
Nói rồi hắn đi thẳng ra cửa, không ngoái lại. Nhưng tôi kịp thấy — trước khi cánh cửa đóng lại, hắn dừng nửa giây, tay nắm chặt tay nắm cửa đến trắng khớp.
Hắn biết gì đó. Và hắn đang giấu.
Tôi chờ tiếng thang máy đóng lại, rồi lao vào phòng ngủ của hắn — nơi tôi biết hắn để laptop công việc. Nhưng khi vừa chạm vào tay nắm cửa, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ:
“Đừng vào phòng đó. Có camera.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.