Chương 2 / 17

Đi ngủ nha

Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)

Xem chỉ số nhân vật
Sở Nhiên
Chỉ số ở chương 2
Hạnh Phúc60/100
Hảo Cảm75/100
Danh Tiếng82/100

Mục tiêu

Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.

Quan hệ

Hoắc Trạm
nghi ngờ

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 6

BẠN ĐÃ CHỌN

Kệ tin nhắn, mở cửa phòng và lục tìm thông tin — liều lĩnh, vì thời gian không còn nhiều

Tôi hít sâu, nhét điện thoại vào túi và vặn tay nắm cửa. Có camera hay không thì tôi cũng phải biết hắn đang giấu gì. Thời gian không đứng về phía tôi — 72 tiếng, tôi còn 72 tiếng để sống sót.

Phòng ngủ của Hoắc Trạm rộng và tối giản, giường trải ga phẳng phiu, tủ quần áo bằng gỗ óc chó. Tôi lướt mắt quanh phòng, cuối cùng dừng lại ở chiếc laptop đặt trên bàn làm việc cạnh cửa sổ. Nó đang mở, màn hình còn sáng.

Tôi tiến lại gần. Trên màn hình là một file PDF — tiêu đề: “Sở Nhiên — Hồ sơ nhân vật. Chương 1-47.” Bên dưới là những dòng chữ được gạch đỏ: “Cái chết — cố định. Không thể thay đổi.”

Ngón tay tôi lạnh toát.

Lượt 7

BẠN ĐÃ CHỌN

Chụp ảnh màn hình bằng điện thoại, lưu lại bằng chứng rồi đóng cửa phòng lại, rời đi ngay

Tay tôi run nhẹ, nhưng tôi vẫn kịp giơ điện thoại lên, bấm chụp liên tiếp ba tấm. Tiếng “click” vang lên trong căn phòng tĩnh lặng như một tiếng súng. Tôi tắt màn hình máy tính, kéo cửa phòng lại nhẹ nhàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực khi tôi quay ra phòng khách. “Cái chết — cố định. Không thể thay đổi.” Mấy chữ đó cứ ám ảnh tôi. Nhưng nếu đã cố định, tại sao Hoắc Trạm lại có file đó? Tại sao hắn lại theo dõi tôi? Và quan trọng nhất — ai đã gửi tin nhắn cảnh báo tôi?

Tôi mở điện thoại, nhìn lại dãy số lạ. Đầu số 0988 — không có trong danh bạ. Tôi đang định nhắn lại thì chuông cửa bất ngờ reo vang.

Hảo Cảm +2Hạnh Phúc 2Danh Tiếng +2
Lượt 8

BẠN ĐÃ CHỌN

Không mở, lặng lẽ ra ban công xem ai đứng dưới qua khe rèm

Tôi rón rén bước ra ban công, nép mình sau rèm cửa, hé mắt nhìn xuống. Qua khe rèm mỏng, tôi thấy một người đàn ông trạc ba mươi, mặc vest đen, đeo kính râm, đứng trước cửa căn hộ. Tay phải anh ta cầm một chiếc phong bì màu nâu, tay trái đút túi quần. Anh ta không bấm chuông lần nữa, chỉ đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi.

Tôi nín thở. Anh ta không phải người của Hoắc Trạm — tôi biết tỏng tất cả nhân viên trong công ty qua nguyên tác. Vậy đây là ai? Người gửi tin nhắn? Hay một mắt xích khác trong cốt truyện đang sai lệch?

Điện thoại tôi rung lên lần nữa. Cùng số đó: “Mở cửa đi. Tôi mang thứ em cần.”

Hảo Cảm 2Hạnh Phúc 3Danh Tiếng +2
Lượt 9

BẠN ĐÃ CHỌN

Gọi điện cho Hoắc Trạm — báo rằng có người lạ trước cửa, xem hắn phản ứng thế nào

Tôi bấm số Hoắc Trạm, điện thoại đổ chuông ba hồi dài trước khi hắn bắt máy. Giọng hắn khô khốc, như đang ở giữa cuộc họp: “Gì?”

“Có người lạ đứng trước cửa nhà anh,” tôi nói nhỏ, mắt vẫn dán qua khe rèm. “Vest đen, kính râm, cầm phong bì nâu. Anh ta bảo mang thứ tôi cần.”

Im lặng. Khoảng năm giây. Đủ để tôi nghe tiếng thở của hắn thay đổi.

“Đừng mở cửa,” giọng Hoắc Trạm đột ngột trầm xuống, sắc như dao cạo. “Tôi về ngay. Ở yên trong nhà.”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng sập cửa xe — hắn đã rời cuộc họp. Tôi rùng mình. Phản ứng của hắn quá nhanh, quá dứt khoát, như thể hắn biết chính xác người đó là ai.

Và người đàn ông dưới kia vẫn đứng đó. Bất động. Như đang đợi tôi ra.

Hảo Cảm +4Hạnh Phúc 3Danh Tiếng +2
Lượt 10

BẠN ĐÃ CHỌN

Ở yên trong nhà như Hoắc Trạm dặn, nhưng tiếp tục quan sát người lạ qua rèm — chờ xem hắn làm gì khi thấy Hoắc Trạm về

Tôi nép sát vào rèm, mắt không rời người đàn ông vest đen. Hắn vẫn đứng đó, kiên nhẫn đến đáng sợ. Thỉnh thoảng hắn đưa tay lên nhìn đồng hồ, nhưng không hề có ý định rời đi. Chiếc phong bì nâu trong tay hắn càng lúc càng khiến tôi tò mò — thứ gì trong đó mà hắn nhất quyết phải đưa tận tay tôi?

Năm phút. Mười phút. Cuối cùng, một chiếc xe hơi đen bóng lướt vào bãi đỗ chung cư. Người đàn ông vest đen quay đầu, nhìn về hướng xe, rồi bất ngờ — hắn cúi đầu chào, đặt phong bì xuống bậc cửa, và lặng lẽ bước đi, biến mất vào góc khuất của hành lang.

Không một lời. Không một dấu hiệu chống cự. Hắn biết Hoắc Trạm về, và hắn chấp nhận rời đi.

Một phút sau, chìa khóa tra vào ổ, cửa mở. Hoắc Trạm bước vào, thở hơi gấp, mắt quét nhanh căn phòng. Khi thấy tôi vẫn an toàn trên ban công, hắn khẽ thở ra, nhưng gương mặt vẫn căng thẳng.

“Hắn đi rồi,” tôi nói. “Để lại cái này.”

Tôi chỉ xuống bậc cửa — nơi phong bì nâu vẫn nằm đó, chờ được nhặt lên.

Hảo Cảm +3Hạnh Phúc 2Danh Tiếng +2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.