Chương 3 / 17
Đi ngủ nha
Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn Hoắc Trạm, chờ hắn ra lấy — để hắn quyết định, xem hắn có cho tôi biết nội dung hay không
Tôi khoanh tay, dựa vào khung cửa ban công, mắt nhìn thẳng vào Hoắc Trạm. Hắn hiểu ý — tôi không động vào phong bì. Tôi để hắn quyết định.
Hắn thở dài, một âm thanh nhẹ đến khó nghe, rồi bước ra mở cửa, cúi xuống nhặt phong bì. Hắn lật nó qua lại, kiểm tra niêm phong, rồi mở ra ngay trước mặt tôi — một động thái bất ngờ.
Bên trong là một tờ giấy A4 gấp tư, và một chiếc USB màu đen.
Hoắc Trạm đọc tờ giấy, mặt hắn biến sắc trong tích tắc — một biểu cảm chưa từng xuất hiện trong nguyên tác: sợ hãi. Hắn gấp giấy lại, nhét vào túi, cùng chiếc USB.
“Không có gì đâu,” hắn nói, giọng gượng gạo. “Mấy chuyện công ty thôi.”
Nói dối. Hắn nói dối trắng trợn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đột ngột hỏi: “Có phải trong USB đó là cách để tôi sống sót qua chương 47 không?” — chơi bài ngửa, xem hắn phản ứng thế nào khi bị gọi tên chính xác nỗi sợ của mình
Mặt Hoắc Trạm trắng bệch trong tích tắc. Hắn đứng sững như bị đóng băng, tay siết chặt tờ giấy và USB đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Căn phòng im lặng đến mức tôi nghe được cả tiếng kim đồng hồ tích tắc.
“Em... biết gì về chương 47?” Giọng hắn khàn đặc, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường ngày. Đôi mắt hổ phách nhìn tôi như muốn xuyên thủng mọi lớp ngụy trang.
Tôi không lùi bước. “Tôi biết mình sẽ chết ở đó. Và tôi biết anh cũng biết điều đó.”
Hoắc Trạm im lặng hồi lâu. Rồi hắn làm một điều không ai ngờ — hắn đưa USB cho tôi.
“Bên trong là hồ sơ gốc,” hắn nói, giọng thì thầm. “Bản mật của tác giả. Có ba cách thoát khỏi kết cục đó... nhưng mỗi cách đều phải trả giá.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Cầm USB nhưng hỏi một câu khác: “Tại sao anh lại giúp tôi? Trong nguyên tác, anh ghét tôi mà.” — đối đầu trực tiếp với mâu thuẫn giữa sách và thực tại
Tay tôi cầm USB, cảm nhận lớp nhựa cứng lạnh lẽo áp vào lòng bàn tay. Nhưng tôi không cắm nó vào máy. Tôi nhìn thẳng vào mắt Hoắc Trạm, không né tránh.
“Tại sao anh lại giúp tôi?” Tôi lặp lại, giọng tôi vang lên rõ ràng giữa căn phòng tĩnh lặng. “Trong nguyên tác, anh ghét tôi mà. Tôi là cái gai trong mắt anh, là kẻ luôn chen giữa anh và người yêu chính thức. Vậy tại sao bây giờ anh lại giấu file này, lại vội về khi có người lạ, lại đưa USB cho tôi?”
Hoắc Trạm nhìn tôi. Một cái nhìn dài, phức tạp, chứa đầy những điều tôi không thể đọc hết. Hắn mở miệng, rồi khựng lại. Một lần nữa. Cuối cùng, hắn nói, giọng trầm đến mức gần như thì thầm:
“Vì em đã đọc sai sách rồi, Sở Nhiên.”
Tim tôi ngừng đập trong nửa giây.
“Em nghĩ em biết toàn bộ cốt truyện,” hắn tiếp tục, mắt không rời tôi. “Nhưng em chỉ biết những gì được viết trong bản xuất bản. Còn bản gốc — bản mà tác giả viết trước khi bị chỉnh sửa — thì khác.”
Hắn bước một bước đến gần tôi. “Trong bản gốc, em không phải là pháo hôi. Em là... một nhân vật đã bị cắt mất kết cục.”
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn chằm chằm vào mắt hắn, nói chậm rãi: “Vậy thì cho tôi xem bản gốc. Cả USB này và tất cả những gì anh có.” — đặt điều kiện, không chấp nhận nửa vời
Hoắc Trạm nhìn tôi một lúc lâu, rồi bất ngờ — hắn cười. Một nụ cười nhẹ, gần như chua chát, chẳng giống chút nào với vẻ lạnh lùng trong nguyên tác.
“Được,” hắn nói. “Nhưng không phải ở đây.”
Hắn chỉ vào USB trong tay tôi. “Cắm nó vào đi. Mật khẩu là ngày sinh của em — 15/08. Xem xong rồi, em sẽ hiểu tại sao tôi không thể nói hết bằng lời.”
Tôi do dự. Một phần trong tôi muốn tin hắn. Nhưng phần khác — phần đã đọc 200 chương biết hắn thao túng giỏi thế nào — lại cảnh giác. Nếu đây là bẫy thì sao? Nếu USB này chứa thứ gì đó còn nguy hiểm hơn cả cái chết ở chương 47?
BẠN ĐÃ CHỌN
Yêu cầu hắn đưa laptop của hắn ra, dùng máy của hắn để mở — tránh nguy cơ USB chứa mã độc làm hỏng máy mình
Hoắc Trạm nhướng mày, nhưng không phản đối. Hắn quay vào phòng ngủ, mang ra chiếc laptop đen bóng — chính xác là cái tôi đã thấy file PDF trên đó. Hắn đặt nó lên bàn trà, mở ra, đẩy về phía tôi.
“Của em đấy,” hắn nói, giọng bình thản nhưng mắt vẫn dán chặt vào tôi. “Tự tay em cắm USB vào.”
Tôi nhận laptop, cảm nhận lớp vỏ kim loại mát lạnh dưới đầu ngón tay. Màn hình sáng lên, hiển thị màn hình chính với một folder duy nhất: “SỞ NHIÊN.” Tim tôi đập nhanh hơn khi tôi cắm USB vào cổng, một tiếng “tách” khô khốc vang lên trong căn phòng im ắng.
Một cửa sổ hiện ra, yêu cầu nhập mật khẩu. Tôi gõ ngày sinh của mình — 1508. Cửa sổ biến mất, thay vào đó là một thư mục chứa ba file: “Bản gốc — Chương 1-47,” “Bản xuất bản,” và một file thứ ba có tên kỳ lạ: “Lối thoát — Phụ lục.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.