Chương 4 / 17
Đi ngủ nha
Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Lướt qua cả ba file một lượt để xem dung lượng và đánh giá cái nào quan trọng nhất — chiến thuật, không vội vàng
Tôi lướt chuột qua từng file một, mắt đọc nhanh thông số. “Bản gốc — Chương 1-47” nặng nhất, khoảng 5MB — chắc chứa toàn bộ nội dung. “Bản xuất bản” nhẹ hơn, chỉ 3MB — đúng như dự đoán, đã bị cắt xén. Nhưng “Lối thoát — Phụ lục” chỉ vỏn vẹn 200KB, một file nhỏ xíu, như thể nó chỉ là một ghi chú vội vàng.
Tôi liếc sang Hoắc Trạm. Hắn đang đứng dựa vào tường, tay khoanh trước ngực, mắt không rời tôi. Hắn không nói gì, không thúc giục — để tôi hoàn toàn tự do quyết định.
File nhỏ nhất thường chứa thông tin cốt lõi nhất. Nhưng cũng có thể là bẫy.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mở “Bản gốc — Chương 1-47” trước — muốn hiểu toàn bộ sự thật về nhân vật của mình trước khi tìm cách thoát
Tôi nhấp đúp vào file “Bản gốc — Chương 1-47.” Một tài liệu dài hiện ra, định dạng văn bản thuần, không hình ảnh. Tôi kéo xuống, mắt lướt nhanh qua những dòng chữ.
Chương 1 — giống bản xuất bản. Sở Nhiên tỉnh dậy trong căn hộ Hoắc Trạm, làm phiền hắn. Nhưng đến chương 5, tôi thấy một đoạn hoàn toàn xa lạ:
“Sở Nhiên không phải là nhân vật phụ ngẫu nhiên. Hắn là kết quả của một thí nghiệm — một cơ thể được tạo ra để chứa linh hồn của người khác. Hoắc Trạm biết điều này từ đầu. Hắn không ghét Sở Nhiên; hắn bảo vệ hắn vì một lời hứa với người đã khuất.”
Tôi ngừng đọc. Tay tôi lạnh toát. Tôi không phải là một nhân vật pháo hôi ngẫu nhiên — tôi là một cái vỏ được tạo ra để chứa ai đó. Và Hoắc Trạm biết điều này từ đầu.
Tôi ngẩng lên nhìn hắn. Hắn vẫn đứng đó, im lặng, mắt buồn vô hạn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đóng file lại, nhìn thẳng vào Hoắc Trạm, hỏi: “Vậy tôi là cái vỏ để chứa ai? Và người đó đã chết chưa?” — đối đầu, đòi câu trả lời ngay lập tức
Tôi đóng sầm laptop lại, âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng. Mắt tôi không rời khỏi Hoắc Trạm — tôi muốn nhìn thấy từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt hắn khi tôi hỏi câu này.
“Vậy tôi là cái vỏ để chứa ai? Và người đó đã chết chưa?”
Hoắc Trạm không trả lời ngay. Hắn nhìn tôi, ánh mắt phức tạp như một mớ tơ vò. Rồi hắn làm một điều khiến tôi sững người — hắn cúi đầu, nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra. Một cái cúi đầu, như thể hắn đang xin lỗi.
“Người đó là em,” hắn nói khẽ. “Là em, Sở Nhiên. Em là bản sao. Bản gốc đã chết từ bảy năm trước, và em được tạo ra để thay thế.”
Tôi đứng như trời trồng.
“Nhưng có một vấn đề,” hắn tiếp tục, giọng đều đều nhưng tay đã siết chặt. “Bản gốc không muốn em thay thế hắn. Trước khi chết, hắn đã cài một cơ chế — nếu em sống qua chương 47, em sẽ hoàn toàn trở thành một cá thể độc lập. Còn nếu em chết... linh hồn hắn sẽ quay lại, chiếm lấy cơ thể này.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Im lặng hồi lâu, rồi hỏi: “Vậy anh muốn tôi sống hay chết? Anh đứng về phía ai?” — đối đầu lạnh lùng, buộc hắn chọn phe
Căn phòng chìm vào im lặng. Tôi đứng đó, mắt không rời khỏi Hoắc Trạm, từng cơ bắp trong người căng cứng chờ đợi câu trả lời. Hắn không né tránh ánh mắt tôi, nhưng tôi thấy một tia đau đớn thoáng qua trong đôi mắt hổ phách ấy — một cảm xúc chân thật đến mức khiến tôi nao lòng.
Hoắc Trạm hít một hơi sâu.
“Tôi đã đứng về phía em từ ngày đầu tiên em xuất hiện,” hắn nói, giọng trầm nhưng rõ ràng. “Bảy năm trước, tôi không thể cứu bản gốc. Tôi đã thất hứa với hắn một lần. Tôi sẽ không để điều đó xảy ra lần nữa.”
Hắn bước đến gần tôi, chỉ còn cách một bước chân. “Tôi muốn em sống, Sở Nhiên. Không phải vì em là bản sao, không phải vì em thay thế ai. Mà vì em — chính con người em đang đứng trước mặt tôi đây.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước lên một bước, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể nghe thấy nhịp thở của nhau: “Vậy chứng minh đi. Nói cho tôi biết — ai đã gửi tin nhắn cho tôi sáng nay? Người đàn ông vest đen là ai?” — thử thách lòng tin, đòi bằng chứng cụ thể
Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn vài centimet. Tôi có thể thấy từng tia sáng nhỏ trong mắt hắn, thấy cơ hàm hắn căng lên khi tôi hỏi câu đó. Không lùi, không né — tôi muốn nhìn thẳng vào mặt hắn khi hắn trả lời.
Hoắc Trạm im lặng một lúc lâu. Rồi hắn đưa tay vào túi áo vest, lấy ra chiếc điện thoại của hắn — một chiếc iPhone đen trầy xước — và đưa cho tôi.
“Tin nhắn sáng nay là từ tôi,” hắn nói, giọng không chút dao động. “Số 0988 là sim dự phòng của tôi. Tôi đã theo dõi em từ trong bóng tối vì tôi không thể để lộ việc mình biết trước tương lai.”
Tôi sững người, nhìn chiếc điện thoại trong tay hắn.
“Còn người đàn ông vest đen,” hắn tiếp tục, “là người của tôi. Tôi đã sai hắn mang USB đến vì tôi không thể tự tay đưa cho em — nếu làm vậy, cốt truyện sẽ phát hiện và điều chỉnh lại.”
Hắn nhìn tôi, mắt không chớp. “Tôi đã chơi ván cờ này suốt bảy năm, Sở Nhiên. Mỗi nước đi đều phải tính toán để không bị ‘hệ thống’ phát hiện.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.