Chương 5 / 17

Đi ngủ nha

Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)

Xem chỉ số nhân vật
Sở Nhiên
Chỉ số ở chương 5
Hạnh Phúc20/100
Hảo Cảm95/100
Danh Tiếng100/100

Mục tiêu

Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.

Quan hệ

Hoắc Trạm
nghi ngờ

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 21

BẠN ĐÃ CHỌN

Đẩy tay hắn ra, lắc đầu: “Anh nói dối. Nếu anh là người gửi tin nhắn, sao anh phải giả vờ không biết khi tôi gọi điện báo có người lạ?” — vạch trần mâu thuẫn trong lời kể của hắn

Tay tôi đẩy nhẹ chiếc điện thoại của hắn ra. Mắt tôi nheo lại, giọng tôi vang lên rõ ràng giữa căn phòng tĩnh lặng.

“Anh nói dối. Nếu anh là người gửi tin nhắn, sao anh phải giả vờ không biết khi tôi gọi điện báo có người lạ? Anh đã vội vàng rời cuộc họp, bảo tôi ở yên trong nhà. Nếu tất cả chỉ là kịch bản của anh, sao anh phải diễn sâu đến vậy?”

Hoắc Trạm nhìn tôi. Một tia sáng thoáng qua trong mắt hắn — không phải giận dữ, không phải phòng thủ. Mà là... tán thưởng.

“Vì người đàn ông đó không phải là người của tôi,” hắn nói chậm rãi. “Tôi nói hắn là người của tôi để em không sợ. Nhưng sự thật là — tôi không biết hắn là ai. Và điều đó làm tôi sợ hãi.”

Giọng hắn hạ xuống, gần như thì thầm. “Hắn biết em sẽ hỏi về cầu thang tầng 3. Hắn biết tôi sẽ về nhà. Hắn biết cả USB này. Điều đó có nghĩa là — có một người khác ngoài kia cũng biết về cốt truyện.”

Hảo Cảm +1Hạnh Phúc 2

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 22

BẠN ĐÃ CHỌN

Hít sâu, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Vậy chúng ta phải tìm ra hắn trước khi chương 47 đến. Anh có manh mối nào không?” — hợp tác, biến hắn thành đồng minh thực sự

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh tràn vào phổi. Quyết định đã được đưa ra — tôi chọn tin hắn, ít nhất là cho đến khi có bằng chứng ngược lại. Tôi nhìn thẳng vào mắt Hoắc Trạm, giọng bình tĩnh hơn tôi tưởng.

“Vậy chúng ta phải tìm ra hắn trước khi chương 47 đến. Anh có manh mối nào không?”

Hoắc Trạm thở ra một hơi nhẹ nhõm, như thể hắn vừa vượt qua một bài kiểm tra. Hắn bước đến bàn, mở laptop, vừa thao tác vừa nói:

“Hắn biết quá nhiều về cốt truyện, nhưng lại chọn cách tiếp cận em qua phong bì thư — một cách cổ điển, dễ bị theo dõi. Trên phong bì có logo của một nhà in cũ ở quận 3, nơi đã đóng cửa từ năm ngoái. Tôi đã cho người đến kiểm tra, nhưng chủ tiệm đã mất tích từ ba tháng trước.”

Hắn xoay laptop về phía tôi, màn hình hiển thị một bức ảnh chụp góc phố vắng, một tấm biển hiệu cũ kỹ: “Nhà in Ánh Dương.”

“Đây là nơi duy nhất tôi có,” hắn nói. “Nhưng tôi không thể đến đó một mình — nếu hệ thống phát hiện tôi đi chệch khỏi cốt truyện, nó sẽ điều chỉnh lại mọi thứ.”

Lượt 23

BẠN ĐÃ CHỌN

Đề nghị: “Để tôi đi. Tôi là nhân vật phụ, hệ thống ít để ý đến tôi hơn. Anh chỉ cho tôi đường, tôi sẽ đến nhà in đó một mình.” — liều lĩnh, nhưng có lý

Hoắc Trạm nhíu mày, tay hắn khựng lại trên bàn phím. “Để em đi một mình? Em có biết nơi đó nguy hiểm thế nào không? Nếu hệ thống phát hiện em đi chệch khỏi cốt truyện…”

“Thì nó sẽ điều chỉnh tôi, không phải anh,” tôi ngắt lời, giọng kiên quyết. “Anh là nam chính. Nếu anh đi, cốt truyện sẽ xáo trộn và mọi thứ sẽ còn tệ hơn. Còn tôi — tôi chỉ là một nhân vật phụ đáng lẽ đã chết ở chương 47. Hệ thống có để ý đến tôi đâu.”

Hoắc Trạm nhìn tôi một lúc lâu, rồi hắn thở dài, mở ngăn kéo bàn lấy ra một chiếc chìa khóa cũ kỹ và một tờ giấy ghi địa chỉ.

“Nhà in Ánh Dương, số 47 đường Nguyễn Trãi,” hắn nói, đưa cho tôi. “Cửa sau có ổ khóa số, mật mã là ngày tháng năm sinh của tác giả — 1407. Vào trong, tìm tủ hồ sơ màu xanh dương ở góc trái. Bên trong có một phong bì màu đỏ, đề tên em.”

Hắn ngừng lại, mắt nhìn tôi đầy lo lắng. “Và Sở Nhiên — cẩn thận. Trong đó có thể không chỉ có câu trả lời.”

Hảo Cảm +2Hạnh Phúc 3
Lượt 24

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn hắn, hỏi bất ngờ: “Tại sao anh lại có chìa khóa và mật mã của nhà in đó? Anh đã từng đến đó rồi, đúng không?” — nghi ngờ, không dễ dàng tin tưởng hoàn toàn

Tay tôi khựng lại giữa chừng, chưa vội cầm lấy chìa khóa. Tôi nhìn thẳng vào mắt Hoắc Trạm, không để hắn lảng tránh.

“Tại sao anh lại có chìa khóa và mật mã của nhà in đó? Anh đã từng đến đó rồi, đúng không?”

Hoắc Trạm im lặng. Một cái im lặng dài, nặng nề, khác hẳn với những lần hắn trả lời tôi trước đó. Rồi hắn gật đầu, một cái gật nhẹ đến mức gần như không nhận ra.

“Tôi đã đến đó,” hắn thừa nhận, giọng trầm. “Một tuần trước. Sau khi tôi nhận được một phong bì tương tự, cũng từ người đàn ông vest đen đó.”

Hắn mở ngăn kéo bàn, lấy ra một chiếc phong bì màu nâu khác — giống hệt cái tôi thấy lúc nãy. “Bên trong là chìa khóa, mật mã, và một dòng chữ: ‘Gặp em ấy ở cuối con đường. Hoặc mất em ấy mãi mãi.’”

Tôi rùng mình. Hắn đã đến đó trước tôi. Hắn biết thứ ở đó. Và hắn vẫn chưa nói hết cho tôi.

Hảo Cảm 4Hạnh Phúc 3
Lượt 25

BẠN ĐÃ CHỌN

Cầm lấy chìa khóa, nhưng hỏi một câu khác: “Anh có tìm thấy phong bì màu đỏ đề tên tôi không? Hay anh đã lấy nó đi rồi?” — tập trung vào mục tiêu, không để cảm xúc lấn át

Tôi cầm lấy chìa khóa, cảm nhận lớp kim loại lạnh lẽo áp vào lòng bàn tay. Nhưng mắt tôi vẫn không rời khỏi Hoắc Trạm, giọng tôi bình thản đến mức đáng sợ.

“Anh có tìm thấy phong bì màu đỏ đề tên tôi không? Hay anh đã lấy nó đi rồi?”

Hoắc Trạm nhìn tôi, ánh mắt hắn thoáng một tia dao động. Hắn đưa tay lên vuốt nhẹ sống mũi — một thói quen tôi chưa từng thấy trong nguyên tác, nhưng lại vô cùng chân thật.

“Tôi đã thấy nó,” hắn nói, giọng khẽ hơn bình thường. “Nhưng tôi không mở ra. Nó đề tên em, nên tôi nghĩ em mới là người có quyền xem nó đầu tiên.”

Hắn ngừng lại, mắt nhìn thẳng vào tôi. “Nó vẫn còn ở đó, trong tủ hồ sơ màu xanh. Tôi không động vào.”

Một câu trả lời khiến tôi không biết nên tin hay không. Nhưng ít nhất hắn thừa nhận đã đến đó, đã thấy phong bì — và để nó lại.

Hảo Cảm +2Hạnh Phúc 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.