Chương 6 / 17

Đi ngủ nha

Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)

Xem chỉ số nhân vật
Sở Nhiên
Chỉ số ở chương 6
Hạnh Phúc16/100
Hảo Cảm98/100
Danh Tiếng100/100

Mục tiêu

Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.

Quan hệ

Hoắc Trạm
đang tin tưởng

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 26

BẠN ĐÃ CHỌN

Bất ngờ hỏi một câu khác: “Trước khi tôi đi, cho tôi hỏi — trong bản gốc, kết thúc thực sự của tôi là gì? Anh đã đọc hết chưa?” — muốn biết số phận thật sự của mình trước khi đối mặt với nguy hiểm

Câu hỏi của tôi treo lơ lửng trong không khí. Hoắc Trạm nhìn tôi, đôi mắt hổ phách tối sầm lại như bầu trời trước cơn dông. Hắn không trả lời ngay — thay vào đó, hắn kéo ghế ngồi xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, một tư thế mà tôi chưa từng thấy hắn làm bao giờ: đầu hàng.

“Tôi đã đọc hết,” hắn nói, giọng khản đặc. “Bản gốc có ba cái kết cho em. Một là em chết ở chương 47 — giống bản xuất bản. Hai là em sống, nhưng trở thành một người hoàn toàn khác, mất hết ký ức về thân phận bản sao.”

Hắn ngừng lại, nuốt khan. “Và ba — là em sống, giữ được ký ức, nhưng phải đối mặt với một sự thật còn khủng khiếp hơn cả cái chết.”

“Sự thật gì?” Tôi hỏi, giọng khàn đi.

Hoắc Trạm ngước mắt nhìn tôi, ánh nhìn xoáy sâu vào tâm can tôi. “Rằng em không phải là bản sao đầu tiên. Trước em đã có ba người khác. Và tất cả đều chết trước chương 47.”

Hảo Cảm +2Hạnh Phúc 5

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 27

BẠN ĐÃ CHỌN

Im lặng hồi lâu, rồi bình thản đáp: “Cảm ơn anh đã nói thật. Tôi vẫn sẽ đi. Nếu tôi là người thứ tư, ít nhất tôi sẽ là người đầu tiên sống sót.” — chấp nhận sự thật, biến nó thành động lực

Hoắc Trạm nhìn tôi, đôi mắt hắn thoáng một tia gì đó rất khẽ — có thể là ngạc nhiên, có thể là khâm phục, có thể là một nỗi đau mà hắn không bao giờ thốt thành lời. Hắn không ngăn tôi nữa. Thay vào đó, hắn đứng dậy, bước đến tủ giày, lấy ra một chiếc áo khoác đen đưa cho tôi.

“Trời sắp mưa,” hắn nói đơn giản. “Và Sở Nhiên — nếu em không quay lại sau hai tiếng, tôi sẽ thiêu rụi cả nhà in đó để tìm em.”

Tôi nhận áo, khóe môi khẽ cong lên. Lần đầu tiên, tôi thấy một tia ấm áp trong cái cách hắn nói chuyện — dù nó được ngụy trang dưới lớp vỏ đe dọa.

Tôi mở cửa bước ra hành lang. Thang máy mở ra, đón tôi vào khoảng không lạnh lẽo. Khi cánh cửa từ từ khép lại, tôi thấy Hoắc Trạm đứng ở ngưỡng cửa, nhìn theo tôi — một cái nhìn dài, không rời.

Hảo Cảm +1Hạnh Phúc +3
Lượt 28

BẠN ĐÃ CHỌN

Gọi điện cho số lạ 0988 (sim dự phòng của Hoắc Trạm) để báo rằng mình đang đi, đồng thời thử xem hắn có nhấc máy không — kiểm tra lòng tin lần cuối

Tôi đứng trong thang máy, bấm số 0988 — cái số đã gửi tin nhắn cảnh báo cho tôi sáng nay. Một hồi chuông, hai hồi chuông. Đến hồi thứ ba, đầu dây bên kia bắt máy.

“Alo?” Giọng Hoắc Trạm vang lên, rõ ràng và gần gũi đến kỳ lạ — như thể hắn đang đứng ngay cạnh tôi.

Tôi khựng lại. Đúng là hắn thật.

“Tôi đang đi,” tôi nói ngắn gọn. “Báo cho anh biết để khỏi lo.”

Đầu dây im lặng một giây, rồi giọng hắn trầm xuống: “Cẩn thận. Và Sở Nhiên — đừng mở phong bì đỏ ở đó. Mang về nhà rồi hãy mở.”

“Sao phải về nhà mới mở?”

“Vì trong đó có thứ có thể thay đổi mọi thứ. Và em không muốn bị ai nhìn thấy khuôn mặt mình khi đọc nó đâu.”

Hạnh Phúc 2
Lượt 29

BẠN ĐÃ CHỌN

Vâng lời, đến nhà in lấy phong bì rồi mang về nhà mở — làm theo lời khuyên của Hoắc Trạm, giữ an toàn

Tôi cúp máy, cất điện thoại vào túi. Lời của Hoắc Trạm vẫn văng vẳng — “đừng để ai nhìn thấy khuôn mặt mình khi đọc nó.” Tôi không biết hắn đang bảo vệ tôi hay thao túng tôi, nhưng lần này tôi chọn nghe lời.

Xe taxi dừng trước một con hẻm nhỏ ở đường Nguyễn Trãi. Nhà in Ánh Dương hiện ra trước mắt tôi — một tòa nhà hai tầng cũ kỹ, mặt tiền phủ đầy bụi và những tờ quảng cáo đã bạc màu. Biển hiệu nghiêng lệch, chữ “Ánh Dương” đã mờ gần hết.

Tôi vòng ra cửa sau, tìm thấy ổ khóa số như Hoắc Trạm đã nói. Bàn tay tôi run nhẹ khi quay số 1407 — ngày tháng năm sinh của tác giả. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Cánh cửa hé mở.

Bên trong tối om, mùi giấy cũ và mốc hòa quyện vào nhau. Tôi bật đèn pin điện thoại, quét ánh sáng quanh căn phòng. Và ở góc trái, như lời hắn nói — một chiếc tủ hồ sơ màu xanh dương, cánh tủ khép hờ.

Lượt 30

BẠN ĐÃ CHỌN

Chụp ảnh căn phòng và tủ hồ sơ bằng điện thoại trước khi động vào bất cứ thứ gì — lưu lại hiện trường, phòng khi có biến

Tôi giơ điện thoại lên, bấm liên tiếp năm, sáu tấm ảnh — góc rộng, góc cận, tổng thể căn phòng, tủ hồ sơ xanh, ổ khóa cửa sau. Mỗi tấm đều được chụp cẩn thận, lưu lại hiện trường trước khi tôi động vào bất cứ thứ gì. Phòng khi có biến, ít nhất tôi có bằng chứng.

Ánh đèn pin quét qua căn phòng một lần nữa. Bụi bám dày trên sàn, nhưng có những vết chân — không phải của tôi. Một đôi giày nam, cỡ 42-43, đi từ cửa sau vào thẳng đến tủ hồ sơ xanh rồi quay ra. Hoắc Trạm đã nói thật — hắn đã đến đây.

Tôi hít sâu, bước đến tủ hồ sơ. Ngăn thứ hai từ trên xuống, đúng như hắn nói. Kéo nhẹ — không khóa. Bên trong, một chiếc phong bì màu đỏ tươi nằm ngay ngắn, trên mặt viết bằng bút mực đen: “SỞ NHIÊN.”

Chữ viết tay. Không phải in.

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.