Chương 7 / 17

Đi ngủ nha

Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)

Xem chỉ số nhân vật
Sở Nhiên
Chỉ số ở chương 7
Hạnh Phúc8/100
Hảo Cảm98/100
Danh Tiếng100/100

Mục tiêu

Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.

Quan hệ

Hoắc Trạm
đang tin tưởng

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 31

BẠN ĐÃ CHỌN

Không động đến phong bì, thay vào đó chụp ảnh nó từ mọi góc độ trước khi cầm lên — lưu lại bằng chứng về vị trí và tình trạng ban đầu của nó

Tôi hạ điện thoại xuống, ngắm nghía chiếc phong bì đỏ từ mọi góc độ. Ánh đèn pin lướt qua từng đường nét — chữ viết tay nắn nót nhưng hơi run, góc phong bì hơi nhău, một vết gấp nhỏ ở mép dưới. Tôi bấm thêm ba tấm nữa, chụp cận cảnh con dấu niêm phong màu đỏ — vẫn nguyên vẹn, chưa ai mở ra.

Mồ hôi lấm tấm trên trán tôi. Căn phòng tối om, yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp tim mình đập trong lồng ngực. Tôi đưa tay cầm lấy phong bì — nó nhẹ một cách kỳ lạ, như thể bên trong chỉ có một tờ giấy mỏng.

Đột nhiên, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ — không phải 0988, mà là một dãy số khác: “Đừng mở nó ở đó. Mang về nhà. Và đừng tin Hoắc Trạm.”

Tim tôi chùng xuống. Lại một người nữa biết về chuyện này? Ai đang theo dõi tôi?

Hạnh Phúc 2

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 32

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhét phong bì vào túi, rời khỏi nhà in ngay lập tức — làm theo cả hai lời khuyên, mang về nhà mới mở, nhưng giữ trong đầu lời cảnh báo cuối cùng

Tôi nhét phong bì đỏ vào túi áo khoác, cảm nhận lớp giấy cứng áp vào ngực qua lớp vải. Không ngoảnh lại, tôi bước nhanh ra cửa sau, khóa lại cẩn thận, rồi rảo bước ra khỏi con hẻm tối. Không khí bên ngoài dễ chịu hơn nhiều — như thể tôi vừa thoát khỏi một cái bẫy.

Trên đường về, tôi liên tục liếc gương chiếu hậu của taxi. Không có ai theo dõi. Nhưng tin nhắn cuối cùng cứ lởn vởn trong đầu tôi: “Đừng tin Hoắc Trạm.”

Về đến căn hộ, tôi khóa trái cửa, kéo rèm kín, ngồi xuống sàn phòng khách. Phong bì đỏ nằm trên bàn trước mặt tôi, dưới ánh đèn vàng. Tay tôi run nhẹ khi cầm nó lên.

Bên trong — một tờ giấy A4 gấp đôi, và một tấm ảnh cũ đã ố vàng.

Tấm ảnh chụp hai người: một là Hoắc Trạm trẻ hơn, khoảng mười tám, mười chín tuổi. Người còn lại — là tôi. Không phải tôi bây giờ, mà là một người khác có gương mặt giống hệt, nhưng ánh mắt khác, nụ cười khác. Phía sau tấm ảnh viết nguệch ngoạc: “Sở Nhiên — bản gốc. Mất tích 15/08/2016.”

Hạnh Phúc 2
Lượt 33

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, lật đi lật lại — cố tìm thêm dấu vết, ngày tháng, bất cứ manh mối nào về bản gốc

Tôi cầm tấm ảnh cũ, lật đi lật lại dưới ánh đèn. Mặt trước — hai người, Hoắc Trạm trẻ và bản gốc, đứng trước một tòa nhà quen thuộc: chính là nhà in Ánh Dương. Cả hai đều cười, vai kề vai, thân thiết đến mức khiến tim tôi nhói lên một cảm giác kỳ lạ — ghen tị? Hay đau đớn?

Tôi lật mặt sau, soi kỹ dòng chữ viết tay. “Sở Nhiên — bản gốc. Mất tích 15/08/2016.” Bên dưới, một dòng chữ nhỏ hơn, gần như bị mờ đi vì thời gian: “Anh sẽ quay lại. Hãy đợi anh.”

Tôi nhíu mày. Dòng chữ đó — là bản gốc viết cho ai? Cho Hoắc Trạm? Hay cho tôi?

Tôi giơ tấm ảnh lên trước đèn, soi xem có lớp giấy nào bị che khuất không. Và tôi phát hiện — một góc nhỏ của tấm ảnh bị bóc ra, như thể đã từng có một tờ giấy ghi chú dán lên đó rồi bị xé đi.

Lượt 34

BẠN ĐÃ CHỌN

Soi tấm ảnh dưới đèn UV (nếu có trong điện thoại) hoặc dùng ánh sáng mạnh hơn — tìm dấu vân tay hoặc lớp viết khuất bị che đi

Tôi bật đèn flash điện thoại, áp sát tấm ảnh, chiếu ánh sáng mạnh xuyên qua lớp giấy cũ. Và đúng như tôi nghi ngờ — ở góc dưới bên phải, nơi ánh sáng xuyên qua, hiện ra một dòng chữ mờ đã bị tẩy xóa, nhưng vẫn còn sót lại:

“Nếu em đọc được dòng này, nghĩa là anh đã không thể quay lại. Hãy tìm Hoắc Trạm. Hắn là người duy nhất em có thể tin. Và đừng bao giờ — lặp lại, đừng bao giờ — mở cánh cửa tầng hầm của nhà in.”

Tim tôi đập thình thịch. Cánh cửa tầng hầm? Tôi không thấy cánh cửa nào khi ở đó. Nhưng tôi cũng không kiểm tra kỹ — tôi chỉ vào, lấy phong bì, và ra ngay.

Tôi nhìn xuống tờ giấy A4 vẫn còn gấp đôi trên bàn. Chưa mở. Hai thông điệp — một từ bản gốc, một từ người lạ — và cả hai đều cảnh báo tôi về những điều khác nhau.

Hạnh Phúc 2
Lượt 35

BẠN ĐÃ CHỌN

Gọi ngay cho Hoắc Trạm, kể cho hắn về dòng chữ ẩn và cánh cửa tầng hầm — chia sẻ thông tin, hợp tác để điều tra tiếp

Tôi bấm số Hoắc Trạm, tay vẫn cầm tấm ảnh cũ. Hắn bắt máy ngay sau hồi chuông đầu tiên — như thể hắn đang chờ sẵn.

“Em về rồi à?” Giọng hắn có vẻ nhẹ nhõm, nhưng pha chút lo lắng.

“Tôi về rồi,” tôi nói, giọng gấp gáp. “Và tôi tìm thấy thứ này — tấm ảnh chụp anh và bản gốc trước nhà in. Nhưng quan trọng hơn, ở mặt sau có một dòng chữ ẩn, viết rằng đừng bao giờ mở cánh cửa tầng hầm của nhà in.”

Đầu dây im lặng. Một sự im lặng kéo dài đến mức tôi tưởng hắn đã cúp máy.

“Hoắc Trạm?” Tôi gọi.

“Tôi biết về cánh cửa đó,” hắn nói, giọng trầm xuống. “Và tôi đã từng mở nó. Bảy năm trước, khi tôi còn trẻ và ngu ngốc. Thứ ở dưới đó — nó đã giết bản gốc.”

Hạnh Phúc 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.