Chương 8 / 17
Đi ngủ nha
Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nói: “Tôi muốn xuống đó. Có thể ở đó có câu trả lời cho tất cả những chuyện này.” — liều lĩnh, bất chấp lời cảnh báo
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Khi Hoắc Trạm nói, giọng hắn khác hẳn — không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, mà là một thứ gì đó sắc lạnh, gần như tuyệt vọng.
“Em không hiểu đâu, Sở Nhiên. Thứ ở dưới đó không phải là một cánh cửa bình thường. Nó là một vết nứt — nơi cốt truyện bị rách. Bản gốc đã mở nó vì muốn thoát khỏi thế giới này, và hắn đã chết.”
Hắn ngừng lại, giọng hạ thấp đến mức tôi phải ép tai vào loa. “Nếu em mở nó, em có thể sẽ không chết. Nhưng em sẽ thấy sự thật về thế giới này — và nó sẽ ám ảnh em suốt phần đời còn lại.”
Tôi siết chặt điện thoại. “Tôi đã sống trong sợ hãi suốt bảy ngày qua, Hoắc Trạm. Tôi xứng đáng được biết sự thật.”
Một tiếng thở dài vọng từ đầu dây. “Được rồi. Nhưng không phải tối nay. Sáng mai, tôi sẽ đi cùng em. Có một số thứ tôi cần chuẩn bị trước.”
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi một câu cuối: “Trước khi tôi quyết định — cho tôi biết, anh đã thấy gì dưới đó? Kể cho tôi nghe.” — muốn chuẩn bị tinh thần trước khi đối mặt với nó
Đầu dây bên kia im lặng đến mức tôi tưởng Hoắc Trạm đã cúp máy. Khi hắn nói, giọng hắn khác hẳn — khản đặc, như thể từng chữ phải cố gắng lắm mới thoát ra được.
“Tôi thấy một căn phòng,” hắn bắt đầu, chậm rãi. “Không lớn lắm, độ chục mét vuông. Tường toàn gương — hàng trăm mảnh gương vỡ ghép lại, phản chiếu vô số hình ảnh của chính tôi.”
Hắn ngừng lại, tôi nghe thấy tiếng hít sâu. “Nhưng không phải tôi của bây giờ. Là tôi của những dòng thời gian khác — một tôi đã giết bản gốc, một tôi đã yêu hắn, một tôi đã chết thay hắn. Và ở giữa căn phòng, một chiếc bàn nhỏ, trên đó đặt một cuốn sách — cuốn sách về cuộc đời tôi, viết dang dở.”
Giọng hắn run lên lần đầu tiên. “Và khi tôi chạm vào nó, tôi thấy tất cả. Mọi kết cục có thể xảy ra. Mọi lựa chọn tôi từng đưa ra. Và — tôi thấy em, Sở Nhiên. Em chết đi sống lại bốn lần. Lần nào cũng dưới chân cầu thang tầng 3.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi tiếp, giọng bình thản hơn tôi tưởng: “Vậy — anh có thấy kết cục nào mà cả hai chúng ta đều sống sót không?” — tìm kiếm hy vọng giữa những lời tiên tri đen tối
Đầu dây bên kia im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy từng nhịp thở của Hoắc Trạm qua loa điện thoại. Một khoảng lặng dài, nặng nề, như thể hắn đang cân nhắc giữa việc nói thật hay che giấu để bảo vệ tôi.
“Có,” hắn nói cuối cùng, giọng khẽ đến mức gần như thì thầm. “Một kết cục. Nhưng nó đòi hỏi một sự hy sinh — và tôi không chắc em sẵn sàng trả cái giá đó.”
“Hy sinh gì?” Tôi hỏi, giọng vẫn bình thản.
Hoắc Trạm thở dài. “Em phải từ bỏ ký ức về thế giới thực. Quên rằng mình từng là người đọc, từng biết về cốt truyện. Sống trọn vẹn như một nhân vật trong thế giới này — không hoài nghi, không sợ hãi, không nhớ gì về kiếp trước.”
Hắn ngừng lại, rồi nói tiếp, giọng chua chát: “Và tôi — tôi phải giữ ký ức đó. Sống với nỗi đau khi biết em từng là một người khác, nhưng không bao giờ được nói cho em biết.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi thêm: “Vậy còn anh? Sau khi tôi quên hết, anh sẽ sống thế nào khi nhìn tôi mỗi ngày mà biết tôi từng là người khác?” — quan tâm đến cảm xúc của hắn, không chỉ nghĩ cho bản thân
Đầu dây im lặng một lúc lâu. Khi Hoắc Trạm nói, giọng hắn khác hẳn — không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, mà là một thứ gì đó vỡ vụn, như thể tôi vừa chạm vào một vết thương chưa lành.
“Tôi sẽ sống với nó,” hắn nói, giọng khẽ đến mức tôi phải ép tai vào loa. “Bảy năm qua, tôi đã sống với nỗi đau mất bản gốc. Tôi đã nhìn em — bản sao thứ tư — lớn lên từng ngày, biết rằng em không phải hắn, nhưng vẫn hy vọng em sẽ trở thành một người khác, một người của riêng em.”
Hắn ngừng lại, tôi nghe thấy tiếng hít sâu. “Nếu em chọn quên, tôi sẽ ở bên em. Nhìn em cười, nhìn em sống, nhìn em yêu một ai đó — dù người đó không phải tôi. Và tôi sẽ giữ ký ức này như một lời nguyền, để ít nhất một người trong chúng ta nhớ được sự thật.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Thay đổi chủ đề, giọng trở nên quyết đoán: “Tôi sẽ mở tờ giấy A4 ngay bây giờ. Anh có muốn tôi đọc to cho anh nghe không?” — hành động, giữ nhịp câu chuyện tiếp diễn
Đầu dây im lặng một giây, rồi giọng Hoắc Trạm vang lên, pha chút bất ngờ nhưng cũng đầy dứt khoát: “Đọc đi. Tôi muốn nghe.”
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, bật loa ngoài. Ngón tay tôi hơi run khi cầm tờ giấy A4 gấp đôi lên. Tờ giấy vàng ố, gấp nếp đã mờ theo thời gian. Tôi mở nó ra — bên trong chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ viết tay, nắn nót nhưng dứt khoát:
“Sở Nhiên thân mến,
Nếu em đọc được lá thư này, nghĩa là em đã sống qua chương 8. Xin chúc mừng — em đã làm được điều mà ba người trước em không thể.
Nhưng đừng vui mừng vội. Cánh cửa tầng hầm không phải là lối thoát. Nó là cái bẫy. Và người giăng bẫy — là tôi.
Hãy đến gặp tôi. Ở nơi tất cả bắt đầu.
— Bản gốc.”
Tôi đọc xong, căn phòng chìm vào im lặng. Tờ giấy rơi nhẹ xuống bàn. Bản gốc — hắn vẫn còn sống? Và hắn tự nhận mình là người giăng bẫy?
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.