Chương 9 / 17
Đi ngủ nha
Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Gấp tờ giấy lại, cất vào túi, nói: “Tôi sẽ đến đó. Một mình. Anh ở lại đây.” — quyết định hành động độc lập, không tin ai nữa
Tôi gấp tờ giấy A4 lại, cẩn thận cất vào túi áo khoác cùng với tấm ảnh cũ. Mắt tôi nhìn thẳng vào chiếc điện thoại đang bật loa ngoài, giọng tôi bình thản đến mức đáng sợ.
“Tôi sẽ đến đó. Một mình. Anh ở lại đây.”
“Sở Nhiên—” Giọng Hoắc Trạm vang lên gấp gáp, nhưng tôi đã cúp máy.
Căn phòng chìm vào im lặng. Tôi đứng đó, cảm nhận tờ giấy trong túi như một cục than nóng — vừa sợ hãi, vừa tò mò. “Nơi tất cả bắt đầu.” Có thể là nhà in Ánh Dương. Có thể là căn hộ của bản gốc. Có thể là một nơi nào đó tôi chưa từng biết.
Tôi mở điện thoại, tìm kiếm địa chỉ cũ của bản gốc — một căn hộ ở quận 1, nơi hắn sống trước khi mất tích. Trong nguyên tác, đó là nơi Sở Nhiên (bản sao) từng sống những năm đầu trước khi chuyển đến căn hộ hiện tại.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ở lại căn hộ, mở USB ra xem lại file “Lối thoát — Phụ lục” — có thể trong đó có thông tin về “nơi tất cả bắt đầu” mà tôi đã bỏ lỡ
Tôi kéo ghế ngồi xuống bàn, cắm USB vào laptop. Ngón tay tôi lướt qua các file — và dừng lại ở “Lối thoát — Phụ lục”. Lần trước tôi chỉ đọc lướt qua, nhưng bây giờ, với những thông tin mới, tôi cần xem lại từng chữ một.
File mở ra, hiển thị một danh sách các địa điểm và ngày tháng. Tôi kéo xuống — và tim tôi ngừng đập khi thấy một dòng được đánh dấu đỏ:
“Nơi tất cả bắt đầu: 47 đường Nguyễn Trãi — Nhà in Ánh Dương. Tầng hầm. Ngày 15/08/2016.”
Bên dưới là một dòng chữ nhỏ hơn, gần như chìm vào nền: “Cánh cửa chỉ mở khi người mang dòng máu của bản gốc chạm vào. Và người đó — là em, Sở Nhiên.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình. Nhà in Ánh Dương. Tầng hầm. Cánh cửa mà tôi đã bỏ qua. Và dòng máu của bản gốc — tôi là bản sao, nhưng tôi mang ADN của hắn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng dậy, cầm chìa khóa và áo khoác — quay lại nhà in ngay lập tức, xuống tầng hầm một mình trước khi ai đó ngăn cản
Tôi đứng dậy, tay với lấy chìa khóa và áo khoác trên móc. Không do dự, không lưỡng lự. Tôi đã chờ đợi quá lâu — bảy ngày kể từ khi tỉnh dậy trong thế giới này, và bảy năm nếu tính từ khi bản gốc mất tích. Đã đến lúc có câu trả lời.
Cánh cửa căn hộ đóng sầm sau lưng tôi. Thang máy đưa tôi xuống sảnh, và tôi bước ra đường phố Sài Gòn về đêm — những ánh đèn neon nhấp nháy, những dòng xe vội vã. Một chiếc taxi dừng lại, tôi mở cửa bước vào.
“47 đường Nguyễn Trãi,” tôi nói với tài xế.
Xe lăn bánh. Tôi nhìn ra cửa sổ, những hàng cây vụt qua, lòng tôi trống rỗng đến kỳ lạ. Không sợ hãi, không hồi hộp — chỉ có một sự bình thản lạnh lẽo.
Khi taxi dừng trước con hẻm quen thuộc, tôi trả tiền, bước xuống. Nhà in Ánh Dương hiện ra trước mắt, tối om và im lìm. Tôi vòng ra cửa sau, mở khóa, bước vào bên trong.
Lần này, tôi không dừng lại ở tầng trệt. Tôi tìm cầu thang xuống tầng hầm — và tôi thấy nó. Một cánh cửa thép lớn, hoen gỉ, trên tay nắm phủ đầy bụi. Cánh cửa mà bản gốc đã cảnh báo tôi không bao giờ được mở.
BẠN ĐÃ CHỌN
Gọi cho Hoắc Trạm lần cuối, chỉ để nói một câu: “Tôi đang ở trước cánh cửa. Nếu tôi không quay lại, hãy nhớ rằng tôi đã chọn điều này.” — tạm biệt trước khi bước vào nơi nguy hiểm
Tôi rút điện thoại ra, bấm số Hoắc Trạm. Hắn bắt máy ngay lập tức — như thể hắn đã chờ sẵn, như thể hắn biết trước tôi sẽ làm điều này.
“Tôi đang ở trước cánh cửa,” tôi nói, giọng bình thản đến lạ. “Nếu tôi không quay lại, hãy nhớ rằng tôi đã chọn điều này.”
“Sở Nhiên, đừng—” Giọng hắn vỡ ra, nhưng tôi đã cúp máy.
Tôi cất điện thoại, nhìn vào cánh cửa thép trước mặt. Hơi lạnh tỏa ra từ khe cửa, mang theo mùi ẩm mốc và một thứ gì đó kim loại, tanh nồng. Tôi đặt tay lên nắm cửa — lạnh ngắt, như chạm vào một khối băng.
Cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một cầu thang đổ xuống bóng tối vô tận.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước xuống cầu thang, từng bước một, dùng đèn pin điện thoại soi đường — đối mặt với bóng tối và những gì chờ đợi bên dưới
Tôi hít một hơi thật sâu, bước chân đầu tiên đặt lên bậc thang. Gỗ kêu cót két dưới sức nặng, âm thanh vọng vào khoảng không tối om. Ánh đèn pin từ điện thoại quét xuống, hắt lên những bức tường ẩm mốc, những mạng nhện dày đặc. Mỗi bước đi đều nặng nề, như thể có thứ gì đó đang kéo tôi xuống sâu hơn.
Mười bậc. Hai mươi bậc. Ba mươi bậc. Cầu thang dường như vô tận, xoắn xuống lòng đất. Nhiệt độ giảm dần, hơi lạnh thấm qua áo khoác.
Cuối cùng, tôi đặt chân xuống nền đất. Một căn phòng rộng mở ra trước mắt — không phải tầng hầm bình thường, mà là một không gian kỳ lạ, trần nhà cao vút, trên tường treo đầy những tấm gương với nhiều kích cỡ khác nhau. Ở giữa phòng, một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên đó đặt một cuốn sách cũ — giống hệt như Hoắc Trạm đã mô tả.
Và trước chiếc bàn, một người đàn ông ngồi trên ghế, quay lưng về phía tôi.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.