Chương 10 / 17
Đi ngủ nha
Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Dừng lại, quan sát căn phòng qua những tấm gương — nhìn hình ảnh phản chiếu của người đó trước khi đối mặt trực tiếp
Tôi dừng lại, không tiến thêm bước nào nữa. Thay vào đó, tôi từ từ lia đèn pin qua những tấm gương trên tường — và tôi thấy hắn.
Hình ảnh phản chiếu của người đàn ông ngồi ở bàn hiện ra trong nhiều mảnh gương khác nhau, vỡ vụn như một bức tranh ghép. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng đã ngả màu, tóc hơi dài, khuôn mặt gầy gò, hốc hác — nhưng vẫn có thể nhận ra ngay: đó là khuôn mặt của tôi. Một phiên bản già hơn, mệt mỏi hơn, với đôi mắt đã nhìn thấu quá nhiều thứ.
Bản gốc.
Hắn không quay lại, nhưng giọng hắn vang lên, khàn đặc như thể đã không nói chuyện với ai trong nhiều năm:
“Em đến rồi. Anh biết em sẽ đến. Em luôn đến — dù là lần thứ nhất, thứ hai, hay thứ tư.”
Tôi rùng mình. “Anh biết tôi là bản sao thứ tư?”
“Anh tạo ra em,” hắn nói, giọng không cảm xúc. “Anh biết từng chi tiết trên cơ thể em, từng ký ức đã được cấy ghép vào tâm trí em. Anh biết em sẽ đến đây, và anh biết em sẽ chọn gì.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn vào cuốn sách trên bàn, hỏi một câu khác: “Cuốn sách đó — nó ghi lại những gì? Tương lai của tôi? Hay quá khứ của anh?” — tập trung vào vật thể trung tâm, coi nó như chìa khóa của mọi bí ẩn
Bản gốc không quay lại, nhưng tôi thấy qua những mảnh gương phản chiếu — khóe môi hắn cong lên một nụ cười nhạt, vừa cay đắng vừa mệt mỏi.
“Cả hai,” hắn nói, giọng khản đặc. “Nó ghi lại tương lai của em — và quá khứ của anh. Nhưng em biết không, Sở Nhiên? Khi anh viết nó, anh tưởng mình đang tạo ra một lối thoát. Nhưng thực ra, anh chỉ đang viết lại cái bẫy của chính mình.”
Hắn xoay nhẹ người trên ghế, đủ để tôi thấy một phần khuôn mặt hốc hác của hắn trong ánh đèn pin. “Cuốn sách đó là cốt truyện gốc. Bản thảo đầu tiên của thế giới này. Và trang cuối cùng — trang em chết ở chương 47 — đã được viết từ trước khi em được sinh ra.”
Tôi nhìn cuốn sách, bìa da đã bong tróc, gáy sách nứt nẻ. Một cuốn sách đã viết xong số phận của tôi từ trước khi tôi tồn tại.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn thẳng vào bản gốc, hỏi: “Vậy tại sao anh lại để tôi sống sót đến tận bây giờ? Anh muốn gì ở tôi?” — đối đầu, đòi hỏi động cơ thực sự của hắn
Bản gốc từ từ xoay ghế lại, lần đầu tiên đối diện trực tiếp với tôi. Khuôn mặt hắn hốc hác, quầng thâm sâu dưới mắt, nhưng ánh nhìn lại sắc bén đến kỳ lạ. Hắn nhìn tôi — không phải như nhìn một bản sao, mà như nhìn một người đã chờ đợi suốt bảy năm.
“Anh muốn em sống,” hắn nói, giọng khản đặc nhưng dứt khoát. “Không phải vì em là bản sao hoàn hảo nhất. Mà vì em là người duy nhất dám làm khác đi.”
Hắn đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía tôi. “Ba người trước em — họ đều làm theo kịch bản. Họ yêu Hoắc Trạm, họ ghen tuông, họ chết đúng chương 47. Nhưng em — em nghi ngờ hắn. Em không chịu yêu hắn theo cách được viết sẵn. Em đã phá vỡ cốt truyện.”
Hắn dừng lại trước mặt tôi, cách chưa đầy một mét. “Và anh cần em phá vỡ nó thêm một lần nữa. Để cứu cả hai chúng ta.”
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chỉ vào cuốn sách trên bàn: “Nếu tôi xé trang cuối cùng — chuyện gì sẽ xảy ra?” — tìm cách hành động trực tiếp, không cần kế hoạch phức tạp
Bản gốc nhìn tôi, ánh mắt hắn thoáng một tia gì đó rất khẽ — có thể là kinh ngạc, có thể là sợ hãi. Hắn nhìn cuốn sách trên bàn, rồi nhìn lại tôi.
“Nếu em xé nó,” hắn nói chậm rãi, “em sẽ xóa bỏ kết cục đã được viết sẵn cho em. Nhưng em cũng sẽ phá vỡ cấu trúc của thế giới này. Cốt truyện sẽ sụp đổ — và không ai biết điều gì sẽ thay thế nó.”
Hắn bước đến bàn, đặt tay lên cuốn sách. “Anh đã từng thử, Sở Nhiên. Anh đã xé một trang — trang về cái chết của Hoắc Trạm. Và kết quả là —” hắn kéo tay áo lên, để lộ một vết sẹo dài, sâu hoắm chạy từ cổ tay đến khuỷu tay, như thể da thịt đã bị xé toạc ra rồi lành lại một cách quái dị.
“Thế giới này tự chữa lành. Và nó trừng phạt kẻ dám chống lại nó.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Lắc đầu, giọng mỉa mai: “Anh sợ. Anh đã thử một lần và thất bại, nên anh trốn ở đây suốt bảy năm, để mặc ba bản sao chết thay mình.” — công kích, chạm vào nỗi đau của hắn để thấy phản ứng
Lời nói của tôi như một nhát dao găm thẳng vào bản gốc. Mắt hắn co rút lại, khuôn mặt hốc hác thoáng chốc trắng bệch. Hắn đứng im như tượng đá, tay vẫn đặt trên cuốn sách — nhưng tôi thấy những ngón tay hắn run lên.
“Em nghĩ anh không biết sao?” Giọng hắn vỡ vụn, không còn vẻ bình thản giả tạo nữa. “Em nghĩ anh không ám ảnh bởi khuôn mặt của từng người trong số họ? Người thứ nhất — chết dưới tay Hoắc Trạm vì hiểu lầm. Người thứ hai — tự sát vì không chịu nổi áp lực. Người thứ ba — bị chính Hoắc gia xử tử vì tội gián điệp.”
Hắn ngước mắt nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe. “Và em — người thứ tư — là người duy nhất anh dám hy vọng. Vì em khác họ. Em không yêu Hoắc Trạm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Em nghi ngờ hắn, em đấu tranh với hắn, em không để cốt truyện điều khiển mình.”
Hắn bước tới, nắm lấy vai tôi, đôi tay run rẩy. “Anh không trốn, Sở Nhiên. Anh chờ. Chờ một người đủ mạnh để cùng anh phá vỡ cái vòng lặp chết chóc này.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.