Chương 11 / 17

Đi ngủ nha

Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)

Xem chỉ số nhân vật
Sở Nhiên
Chỉ số ở chương 11
Hạnh Phúc1/100
Hảo Cảm93/100
Danh Tiếng100/100

Mục tiêu

Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.

Quan hệ

Bản gốc
hợp tác
Hoắc Trạm
rối bời

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 51

BẠN ĐÃ CHỌN

Gỡ tay hắn ra khỏi vai mình, giọng lạnh lùng nhưng không còn mỉa mai: “Được. Tôi sẽ giúp anh. Nhưng với một điều kiện — sau khi thoát khỏi đây, anh và tôi không còn liên quan gì đến nhau nữa.” — chấp nhận hợp tác nhưng đặt ranh giới rõ ràng

Bản gốc nhìn tôi, đôi mắt hắn thoáng chút gì đó — có thể là thất vọng, có thể là hiểu chuyện. Hắn gật đầu, buông tay khỏi vai tôi, lùi lại một bước.

“Được,” hắn nói, giọng khản đặc nhưng kiên định. “Sau khi thoát khỏi đây, anh sẽ biến mất khỏi cuộc đời em. Em sẽ không bao giờ thấy anh nữa.”

Hắn quay lại bàn, cầm cuốn sách lên, mở ra trang cuối cùng. Tôi thấy những dòng chữ — cốt truyện đã viết sẵn cái chết của tôi ở chương 47. Nhưng bên cạnh đó, có một dòng chữ khác, viết bằng mực đỏ, nguệch ngoạc như thể vội vàng: “Lối thoát duy nhất — cả hai cùng xé trang này, cùng chịu hình phạt, cùng sống sót.”

Hắn nhìn tôi, đưa cuốn sách về phía tôi. “Em đã sẵn sàng chưa?”

Hạnh Phúc +1

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 52

BẠN ĐÃ CHỌN

Không động vào sách, nhìn hắn hỏi: “Khoan đã — trước khi làm, tôi cần biết một điều. Hoắc Trạm có biết anh còn sống không?” — kiểm tra lòng tin lần cuối trước khi hành động

Bản gốc khựng lại, tay vẫn giữ cuốn sách. Mắt hắn nhìn tôi, một tia gì đó phức tạp lướt qua — rồi hắn cười, một nụ cười đắng chát.

“Hoắc Trạm,” hắn lặp lại tên đó, như thể nó nặng trĩu trên lưỡi. “Hắn không biết. Và đó là lý do tại sao em vẫn còn sống.”

Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Hoắc Trạm nghĩ anh đã chết. Hắn đã khóc trên xác anh — một cái xác giả mà anh đã sắp xếp. Nếu hắn biết anh còn sống, hắn sẽ không bao giờ để em đến đây. Hắn sẽ làm mọi cách để bảo vệ em khỏi sự thật này.”

Giọng hắn trầm xuống. “Và em biết không, Sở Nhiên? Hắn yêu em. Không phải vì em là bản sao của anh — mà vì em là chính em. Một người dám cãi lời hắn, dám nghi ngờ hắn, dám sống theo cách của mình.”

Hảo Cảm 2Hạnh Phúc 1
Lượt 53

BẠN ĐÃ CHỌN

Im lặng một lúc, rồi nói: “Vậy thì sau khi xé trang này, tôi sẽ nói cho hắn biết sự thật. Về anh. Về tất cả.” — chọn trung thực, dù có thể làm tổn thương Hoắc Trạm

Bản gốc nhìn tôi, một thoáng ngạc nhiên hiện lên trong đôi mắt hốc hác. Rồi hắn gật đầu, khẽ thở dài.

“Em dũng cảm hơn anh nhiều,” hắn nói, giọng pha chút ngưỡng mộ. “Anh đã trốn tránh sự thật suốt bảy năm. Còn em — em sẵn sàng đối mặt với hậu quả ngay lập tức.”

Hắn đưa cuốn sách về phía tôi lần nữa, trang cuối cùng mở ra sẵn. Những dòng chữ đen trên giấy vàng — cốt truyện đã định sẵn cái chết của tôi — và bên cạnh, dòng mực đỏ nguệch ngoạc chỉ dẫn về lối thoát.

“Vậy thì — cùng nhau?” hắn hỏi, giọng khẽ như thì thầm.

Hạnh Phúc +2
Lượt 54

BẠN ĐÃ CHỌN

Cầm lấy cuốn sách, nhưng kéo nó về phía mình — xé một mình, chấp nhận toàn bộ hình phạt để hắn được tự do, giữ lời hứa sẽ kể sự thật cho Hoắc Trạm

Tôi giật cuốn sách khỏi tay bản gốc, kéo nó về phía mình. Hắn mở to mắt, định giữ lại — nhưng tay tôi đã nắm chặt trang cuối cùng, xé nó ra khỏi cuốn sách.

Một tiếng xé to, khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Cùng lúc đó, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng tôi, như thể có thứ gì đó vừa bị phá vỡ trong lồng ngực. Tôi loạng choạng, suýt ngã — nhưng bản gốc đã đỡ lấy tôi.

“Sở Nhiên!” Hắn kêu lên, giọng đầy hoảng hốt.

Tôi nhìn xuống trang giấy trong tay — những dòng chữ đen đang nhòe đi, mực chảy ra như nước mắt, biến mất khỏi mặt giấy. Cùng lúc đó, tôi cảm thấy có thứ gì đó đang rời khỏi tôi — những ký ức về thế giới thực? Hay chính cốt truyện đang buông tay?

Trần nhà bắt đầu rung nhẹ. Bụi từ trên rơi xuống. Căn phòng gương — nơi này đang sụp đổ.

Hảo Cảm +2Hạnh Phúc 4
Lượt 55

BẠN ĐÃ CHỌN

Dừng lại, nhìn quanh căn phòng gương — cố ghi nhớ từng chi tiết trước khi nó biến mất, thu thập thêm manh mối trong những giây cuối cùng

Tôi đứng chôn chân giữa căn phòng đang rung chuyển. Những mảnh gương trên tường bắt đầu nứt, từng vết rạn lan ra như mạng nhện. Nhưng tôi không thể rời mắt khỏi chúng — bởi vì qua mỗi mảnh gương vỡ, tôi thấy những hình ảnh khác nhau.

Một mảnh gương — tôi thấy Hoắc Trạm trẻ, đang khóc trước một nấm mồ. Mảnh khác — tôi thấy bản gốc đang viết cuốn sách này, tay run lên từng nét chữ. Mảnh thứ ba — tôi thấy chính mình, trong một thế giới khác, không phải Sở Nhiên, không phải bản sao — mà là một người hoàn toàn xa lạ.

Và ở mảnh gương cuối cùng, trung tâm căn phòng — tôi thấy một cánh cửa. Không phải cửa thép dẫn lên trên, mà là một cánh cửa ánh sáng, mở ra một không gian trắng xóa vô tận.

“Đó là lối thoát thật sự,” giọng bản gốc vang lên sau lưng tôi, khẩn trương. “Cánh cửa đó — nó dẫn ra khỏi thế giới này. Nhưng em phải chọn nhanh — căn phòng sắp sụp rồi!”

Hạnh Phúc 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.