Chương 12 / 17
Đi ngủ nha
Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nhặt một mảnh gương vỡ trên sàn — giữ lại một mảnh ký ức từ căn phòng này trước khi nó biến mất hoàn toàn, rồi mới chạy
Tôi cúi xuống, tay quờ quạng trên sàn đang rung chuyển — và nhặt lên một mảnh gương vỡ, cạnh sắc cứa vào lòng bàn tay tôi. Một tia máu ấm chảy ra, nhưng tôi không quan tâm. Trong mảnh gương, tôi thấy hình ảnh cuối cùng: Hoắc Trạm đang đứng trước cửa căn hộ của tôi, tay cầm điện thoại, mặt tái nhợt.
Hắn đang đến tìm tôi.
“Chạy!” Bản gốc nắm tay tôi, kéo tôi về phía cầu thang. Tôi vừa chạy vừa nhét mảnh gương vào túi, máu từ tay thấm qua vải áo khoác.
Chúng tôi lao lên cầu thang gỗ, từng bậc thang rung chuyển dưới chân, những mảnh vữa rơi xuống từ trần nhà. Phía sau, tiếng sụp đổ vang lên như sấm — căn phòng gương đang sụp xuống, nuốt chửng mọi thứ.
Khi chúng tôi lao ra khỏi cửa sau nhà in, tôi thở hổn hển, quay lại nhìn. Tòa nhà vẫn đứng đó — nhưng từ tầng hầm, một làn khói trắng đang bốc lên, tan biến vào bầu trời đêm.
Và ở cuối con hẻm, một chiếc xe màu đen đỗ lại. Cửa mở ra — Hoắc Trạm bước xuống, mặt hắn tái nhợt dưới ánh đèn đường. Hắn nhìn tôi, rồi nhìn người đàn ông đứng cạnh tôi — bản gốc.
Mắt hắn mở to, sững sờ.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng yên, nhìn thẳng vào Hoắc Trạm, giọng bình thản: “Anh đến rồi đấy. Tôi có nhiều chuyện cần kể cho anh nghe.” — đối mặt, chọn sự thật ngay lập tức
Hoắc Trạm đứng sững giữa con hẻm, ánh mắt hắn dao động giữa tôi và bản gốc. Tay hắn siết chặt, những ngón tay trắng bệch dưới ánh đèn đường. Không khí giữa ba người nặng như chì.
“Sở Nhiên…” Giọng hắn khàn đặc, không rõ là giận dữ hay đau đớn. “Em có biết tôi đã lo lắng thế nào không? Em cúp máy, em biến mất, và giờ —” hắn chỉ vào bản gốc, tay run lên. “Hắn. Hắn còn sống. Và em đã biết điều đó.”
Bản gốc đứng sau lưng tôi, im lặng. Tôi có thể cảm nhận được hắn đang căng thẳng, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay lại nhìn bản gốc, rồi quay sang Hoắc Trạm: “Anh ấy sẽ đi ngay sau đêm nay. Như đã hứa. Cho tôi một giờ để nói chuyện với anh.” — giữ lời hứa với bản gốc, nhưng vẫn dành thời gian cho Hoắc Trạm
Bản gốc khẽ gật đầu sau lưng tôi, một sự đồng ý im lặng. Hắn lùi một bước, rồi hai bước, biến mất vào bóng tối của con hẻm — như một bóng ma cuối cùng đã được giải thoát.
Hoắc Trạm nhìn theo bóng dáng đó, hàm răng nghiến chặt, nhưng hắn không đuổi theo. Mắt hắn chuyển sang tôi — và tôi thấy trong đó hàng ngàn câu hỏi đang dồn nén.
“Một giờ,” hắn nói, giọng khản đặc. “Em có một giờ để giải thích mọi chuyện. Và tôi muốn nghe tất cả — từ đầu.”
Chúng tôi ngồi trong xe của hắn, giữa màn đêm Sài Gòn. Thành phố vẫn thức, nhưng con hẻm nhỏ này bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ. Tay tôi vẫn rỉ máu từ vết cắt mảnh gương, nhưng tôi không để ý. Tôi chỉ nhìn vào mắt Hoắc Trạm, và bắt đầu kể.
BẠN ĐÃ CHỌN
Im lặng một lúc, rồi nói: “Trước khi kể — tôi muốn hỏi anh một câu. Anh có yêu tôi không? Hay chỉ yêu hình bóng của bản gốc trong tôi?” — đặt câu hỏi thẳng thắn, muốn biết sự thật trước khi mở lòng hoàn toàn
Câu hỏi của tôi treo lơ lửng trong không gian chật hẹp của chiếc xe. Hoắc Trạm nhìn tôi, đôi mắt hắn tối lại dưới ánh đèn đường hắt qua kính lái. Khoảng lặng kéo dài đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Khi hắn nói, giọng hắn khác hẳn — không còn vẻ giận dữ hay căng thẳng, mà là một thứ gì đó vỡ vụn, yếu ớt.
“Tôi từng nghĩ mình yêu hắn,” Hoắc Trạm nói, mắt vẫn nhìn tôi. “Bảy năm qua, tôi đã dằn vặt bản thân vì không thể cứu hắn. Tôi đã nhìn em — từ ngày em xuất hiện — và tự hỏi liệu mình có đang tìm kiếm hình bóng của hắn trong em không.”
Hắn ngừng lại, hít một hơi sâu. “Nhưng em không giống hắn, Sở Nhiên. Hắn dịu dàng, cam chịu, luôn làm theo những gì được viết sẵn. Còn em — em liều lĩnh, em nghi ngờ, em dám đối đầu với tôi. Và tôi nhận ra — thứ tôi cảm thấy cho em không phải là tình yêu sót lại từ quá khứ.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng khẽ nhưng kiên định: “Tôi yêu em. Vì em là em.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Im lặng hồi lâu, rồi mỉm cười — lần đầu tiên trong suốt cuộc hành trình này — và nói: “Vậy thì để tôi kể cho anh nghe mọi chuyện. Từ đầu đến cuối.” — mở lòng, chấp nhận tình cảm và sự thật
Tôi mỉm cười — lần đầu tiên thực sự kể từ khi tỉnh dậy trong thế giới này. Một nụ cười nhẹ, mệt mỏi, nhưng chân thật. Hoắc Trạm nhìn tôi, mắt hắn khẽ động, như thể hắn vừa thấy một điều gì đó đã chờ đợi từ rất lâu.
Và tôi bắt đầu kể. Từ giấc mơ xuyên sách, đến những ngày đầu chống chọi với cốt truyện, cuộc gặp gỡ với người lạ vest đen, những dòng tin nhắn bí ẩn, cho đến đêm nay — cuộc đối đầu với bản gốc dưới tầng hầm, mảnh gương vỡ, và cánh cửa ánh sáng.
Hoắc Trạm lắng nghe không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng siết chặt tay lái khi tôi nhắc đến những khoảnh khắc nguy hiểm. Khi tôi kể xong, hắn im lặng hồi lâu, nhìn qua kính lái vào màn đêm.
“Cánh cửa ánh sáng,” hắn lặp lại, giọng trầm. “Em có muốn bước qua nó không?”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.