Chương 13 / 17

Đi ngủ nha

Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)

Xem chỉ số nhân vật
Sở Nhiên
Chỉ số ở chương 13
Hạnh Phúc25/100
Hảo Cảm94/100
Danh Tiếng100/100

Mục tiêu

Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.

Quan hệ

Bản gốc
đã rời đi
Hoắc Trạm
thân thiết

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 61

BẠN ĐÃ CHỌN

Đưa tay ra, nắm lấy tay hắn: “Tôi sẽ chỉ bước qua nếu anh đi cùng.” — đề nghị cùng nhau đối mặt với điều chưa biết

Hoắc Trạm nhìn bàn tay tôi đang nắm lấy tay hắn — ngón tay tôi còn dính máu từ vết cắt mảnh gương, nhưng tôi không rút lại. Hắn im lặng một lúc lâu, ngón tay hắn khẽ siết lại, đáp lại cái nắm tay của tôi.

“Em biết không,” hắn nói, giọng khẽ nhưng ấm hơn tôi từng nghe, “tôi đã sống ba mươi năm trong thế giới này. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc rời bỏ nó. Nhưng nếu em muốn đi — tôi sẽ đi cùng em.”

Hắn nhìn tôi, một nụ cười hiếm hoi thoáng qua khóe môi. “Dù là thế giới thực, hay bất kỳ thế giới nào khác — tôi sẽ ở bên em.”

Chiếc xe đỗ yên giữa con hẻm tối. Thành phố Sài Gòn vẫn ồn ào đâu đó ngoài kia, nhưng trong khoảnh khắc này, chỉ còn hai chúng tôi — và một cánh cửa ánh sáng đang chờ đợi trong ký ức của tôi.

Hảo Cảm +2Hạnh Phúc +5

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 62

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi lại, giọng hơi trêu chọc: “Anh không sợ tôi đưa anh vào thế giới thực rồi bỏ anh lại đấy chứ?” — phá tan bầu không khí căng thẳng bằng một câu đùa nhẹ, nhưng vẫn giữ tay hắn thật chặt

Hoắc Trạm nhìn tôi, một thoáng ngạc nhiên rồi hắn bật cười — một tiếng cười khẽ, trầm ấm, như thể đã lâu lắm rồi hắn mới cười thật sự.

“Tôi sợ chứ,” hắn nói, ngón tay siết chặt tay tôi hơn. “Nhưng tôi còn sợ hơn nếu không đi cùng em. Với lại—” mắt hắn lấp lánh dưới ánh đèn đường, “ai nói tôi sẽ để em bỏ lại? Tôi có thể phiền phức lắm đấy.”

Tôi bật cười, và căn phòng nhỏ trong xe bỗng ấm áp hơn hẳn. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực tôi — lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy trong thế giới này, tôi cảm thấy mình không cô đơn.

Hạnh Phúc +5
Lượt 63

BẠN ĐÃ CHỌN

Đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Khoan — mảnh gương. Tôi vẫn còn nó trong túi. Có thể nó sẽ giúp chúng ta tìm ra cánh cửa.” — kiểm tra vật phẩm quan trọng vừa nhặt được

Tôi thọc tay vào túi áo khoác, ngón tay chạm phải mảnh gương vỡ — cạnh sắc vẫn còn hằn vết máu khô. Tôi rút nó ra, đưa lên dưới ánh đèn đường hắt qua kính xe. Mảnh gương nhỏ, chỉ bằng lòng bàn tay, nhưng bề mặt nó không phản chiếu khuôn mặt tôi như tôi nghĩ.

Thay vào đó, nó hiện lên một hình ảnh khác — một căn phòng trắng xóa, với một cánh cửa ánh sáng ở cuối. Và trên cánh cửa đó, có một ký hiệu: một vòng tròn với ba đường chéo, giống hệt ký hiệu tôi đã thấy trên cuốn sách trong tầng hầm.

“Cái này—” Hoắc Trạm nghiêng người nhìn vào mảnh gương, mắt hắn mở to. “Tôi đã thấy ký hiệu này trước đây. Trên một bức tường trong nhà in Ánh Dương, ở khu vực cũ — trước khi nó bị đóng cửa.”

Hạnh Phúc 3
Lượt 64

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn mảnh gương, rồi nhìn hắn: “Có thể cánh cửa không nằm ở thế giới vật chất. Có thể nó chỉ mở ra khi chúng ta cùng chạm vào mảnh gương này.” — suy luận, thử nghiệm lý thuyết

Hoắc Trạm nhìn tôi, rồi nhìn mảnh gương trong tay tôi. Hắn không hỏi lại, không chất vấn — chỉ im lặng một lúc, như đang cân nhắc.

“Cùng chạm vào nó,” hắn lặp lại, giọng trầm. “Em nghĩ nó sẽ hoạt động như một cánh cửa?”

Tôi gật đầu, lòng không chắc chắn nhưng giọng vẫn kiên định. “Trong căn phòng gương, mọi thứ đều liên kết với nhau. Những mảnh gương không chỉ phản chiếu — chúng kết nối. Và mảnh này—” tôi giơ nó lên, “nó là mảnh cuối cùng còn sót lại từ căn phòng đó. Nó phải có ý nghĩa.”

Hoắc Trạm nhìn tôi hồi lâu, rồi hắn đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên — sẵn sàng chạm vào mảnh gương cùng tôi.

Hạnh Phúc 2
Lượt 65

BẠN ĐÃ CHỌN

Cầm mảnh gương, đặt nó vào lòng bàn tay hắn, rồi đặt tay mình lên trên: “Cùng đếm đến ba. Một… hai…” — hành động có nhịp điệu, tạo nghi thức cho khoảnh khắc quyết định

Tôi đặt mảnh gương vào lòng bàn tay Hoắc Trạm, cảm nhận hơi ấm từ da thịt hắn truyền qua lớp thủy tinh lạnh. Rồi tôi đặt tay mình lên trên, ngón tay đan vào tay hắn, cả hai cùng giữ lấy mảnh gương vỡ.

“Một…” tôi thì thầm.

Hoắc Trạm nhìn tôi, mắt hắn không rời. Hắn không đếm theo, nhưng tôi cảm nhận được hơi thở hắn hòa nhịp với tôi.

“Hai…”

Mảnh gương bắt đầu ấm lên dưới lòng bàn tay chúng tôi. Một luồng sáng yếu ớt le lói từ bên trong, như một ngọn nến vừa được thắp lên trong lòng thủy tinh.

“Ba.”

Cả hai chúng tôi cùng siết tay — và thế giới tan biến.

Trong tích tắc, tôi cảm thấy mình rơi. Không phải rơi xuống dưới, mà là rơi vào bên trong — xuyên qua mảnh gương, xuyên qua ánh sáng, xuyên qua mọi ranh giới giữa các thế giới. Bàn tay Hoắc Trạm vẫn nắm chặt tay tôi, không buông.

Khi mọi thứ dừng lại, tôi đứng trên một nền đá trắng, tinh khiết. Trước mặt tôi — cánh cửa ánh sáng. Không còn là hình ảnh trong gương nữa, mà là thật, sừng sững, tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng như bình minh.

Bên cạnh tôi, Hoắc Trạm đứng đó, tay vẫn nắm chặt tay tôi.

Hảo Cảm +2Hạnh Phúc +5
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.