Chương 14 / 17
Đi ngủ nha
Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Quay lại nhìn hắn, hỏi: “Anh có chắc không? Một khi bước qua, có thể không quay lại được.” — cho hắn cơ hội cuối cùng để chọn
Hoắc Trạm nhìn tôi, ánh sáng từ cánh cửa hắt lên gương mặt hắn, làm mờ đi những đường nét sắc sảo thường ngày. Hắn không trả lời ngay — mà nhìn tôi hồi lâu, như thể đang khắc ghi từng chi tiết trên khuôn mặt tôi vào ký ức.
“Em biết không,” hắn nói, giọng trầm ấm lạ thường, “tôi đã sống ba mươi năm trong thế giới này. Tôi có tiền bạc, quyền lực, địa vị — tất cả những thứ người ta cho là hạnh phúc. Nhưng tôi chưa bao giờ có thứ này.”
Hắn siết tay tôi, ngón cái miết nhẹ lên mu bàn tay tôi. “Một người sẵn sàng đưa tay ra, hỏi tôi có muốn đi cùng không. Một người nhìn tôi — không phải hình bóng của quá khứ, không phải kẻ thù hay đối tác — mà là chính tôi.”
Hắn mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhưng thật đến lạ. “Tôi chưa bao giờ chắc chắn về điều gì hơn thế này, Sở Nhiên. Dù có không quay lại được — tôi vẫn muốn bước qua cánh cửa đó, miễn là có em ở bên.”
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Dừng lại, ôm chặt lấy hắn trước khi bước qua — dành một khoảnh khắc cho riêng hai người trước khi bước vào thế giới mới
Tôi không nói gì thêm. Thay vào đó, tôi bước tới, vòng tay ôm chặt lấy Hoắc Trạm. Hắn khựng lại trong tích tắc — rồi vòng tay hắn siết chặt lấy tôi, áp mặt vào tóc tôi, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên đỉnh đầu.
Trong khoảnh khắc đó, không còn cốt truyện, không còn bản gốc, không còn những âm mưu và bí mật. Chỉ còn hai con người — một người từ thế giới thực, một người từ trong trang sách — đang giữ chặt lấy nhau giữa không gian trắng xóa vô tận.
“Cảm ơn em,” Hoắc Trạm thì thầm bên tai tôi, giọng khẽ đến mức tôi gần như không nghe thấy. “Cảm ơn vì đã kéo tôi ra khỏi cái lồng mà tôi không biết mình đang mắc kẹt.”
Tôi rời khỏi vòng tay hắn, nhìn vào mắt hắn — và tôi thấy trong đó không còn sự nghi ngờ hay đau đớn nữa. Chỉ có một sự bình yên mà tôi chưa từng thấy ở Hoắc Trạm trước đây.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn lại phía sau — không gian trắng xóa vẫn còn đó, nhưng xa xa, tôi thấy một bóng người mờ ảo. Bản gốc. Hắn đang đứng đó, nhìn theo chúng tôi — và khẽ gật đầu. Tôi gật đầu đáp lại, rồi quay đi, bước qua cánh cửa cùng Hoắc Trạm
Tôi gật đầu đáp lại bản gốc — một lời tạm biệt không lời, một sự giải thoát cho cả hai. Rồi tôi quay đi, tay nắm chặt tay Hoắc Trạm, cùng nhau bước qua cánh cửa ánh sáng.
Cảm giác như bước qua một làn nước ấm — toàn thân tôi chìm trong một thứ ánh sáng dịu dàng, bao bọc lấy tôi từ mọi phía. Bàn tay Hoắc Trạm vẫn ở trong tay tôi, không rời.
Rồi — tất cả dừng lại.
Tôi mở mắt. Trần nhà quen thuộc. Tiếng quạt trần quay lộp bộp. Mùi cà phê từ quán cóc dưới nhà. Căn phòng trọ nhỏ ở Sài Gòn — căn phòng của tôi, ở thế giới thực.
Tôi nằm trên giường, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Điện thoại trên bàn hiển thị: 6:47 sáng, thứ Bảy. Cùng ngày tôi đã ngủ quên và xuyên vào thế giới đó.
Một giấc mơ? Hay tất cả chỉ là ảo giác?
Rồi tôi cảm thấy — bàn tay mình vẫn nắm chặt một bàn tay khác. Một bàn tay ấm áp, quen thuộc.
Tôi quay sang bên cạnh — và Hoắc Trạm đang nằm đó, mắt vẫn nhắm, hơi thở đều đặn, tay vẫn nắm chặt tay tôi.
Hắn ở đây. Thật.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nằm im, nhìn hắn ngủ — tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi, để mọi thứ chìm vào tĩnh lặng
Tôi nằm im, không cử động. Ánh nắng ban mai từ cửa sổ hắt vào, vẽ lên khuôn mặt Hoắc Trạm những mảng sáng tối. Trong giấc ngủ, hắn không còn vẻ lạnh lùng, sắc sảo thường ngày — chỉ còn một người đàn ông trẻ tuổi, nằm yên bình cạnh tôi, hơi thở đều đều.
Tôi nhìn hắn. Từng đường nét trên gương mặt hắn — sống mũi cao, hàng lông mày rậm, khóe môi khẽ cong ngay cả khi ngủ. Tôi nhận ra mình đã quen với gương mặt này đến mức nào. Quen với cái cách hắn nhíu mày khi lo lắng, quen với giọng nói trầm ấm của hắn, quen với bàn tay luôn nắm chặt lấy tay tôi.
Khoảnh khắc này — không có cốt truyện, không có bản gốc, không có âm mưu — chỉ có tôi và hắn, trong một thế giới mới, nơi không ai viết sẵn số phận cho chúng tôi.
Một cảm giác bình yên lạ thường lan tỏa trong lồng ngực.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vẫn nằm im, nhưng khẽ nghiêng người, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán hắn — đánh thức hắn bằng một cử chỉ dịu dàng, bắt đầu ngày đầu tiên của phần đời còn lại
Tôi khẽ nghiêng người, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán hắn. Môi tôi chạm vào làn da ấm áp, thoang thoảng mùi hương quen thuộc — mùi xà phòng, mùi của một người thật, không phải từ trang sách.
Hoắc Trạm động đậy, hàng mi khẽ rung. Mắt hắn từ từ mở ra, lúc đầu còn mơ hồ, rồi dần dần nhận ra khuôn mặt tôi đang ở ngay trước mắt.
Một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn — nụ cười đầu tiên của hắn ở thế giới này.
“Chào buổi sáng,” hắn thì thầm, giọng còn ngái ngủ.
“Chào buổi sáng,” tôi đáp, lòng ấm áp lạ thường. “Chào mừng đến với thế giới thực.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.