Chương 15 / 17
Đi ngủ nha
Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn hắn, hỏi một câu nửa đùa nửa thật: “Vậy — anh có muốn tôi kể cho anh nghe về thế giới này không? Hay để anh tự khám phá?” — mở ra cánh cửa cho cuộc phiêu lưu mới, lần này là cùng nhau
Hoắc Trạm nhìn tôi, mắt hắn lấp lánh một tia tinh nghịch mà tôi chưa từng thấy ở hắn trước đây. Hắn chống tay ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng trọ nhỏ — bức tường sơn vàng ố, chiếc quạt trần cũ kỹ, chồng sách chất trên bàn học.
“Tôi muốn tự khám phá,” hắn nói, giọng pha chút hào hứng. “Nhưng có một điều — em phải làm hướng dẫn viên. Chỉ đường, không giải thích. Để tôi tự tìm hiểu mọi thứ.”
Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang len lỏi qua khe rèm. “Thế giới này — nó có mùi gì? Có vị gì? Có những góc nào mà chỉ người thực sự sống ở đây mới biết?”
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa hắn lên xe máy, chạy vòng quanh thành phố — gió, nắng, tiếng còi xe, và những con hẻm nhỏ mà chỉ người địa phương mới biết — để hắn cảm nhận nhịp sống thật sự
Tôi kéo Hoắc Trạm ra khỏi căn phòng trọ, xỏ đại dép tổ ong và quăng cho hắn cái nón bảo hiểm cũ. Hắn nhìn chiếc xe máy cà tàng của tôi — con Wave cũ kỹ, sơn tróc lở, gương chiếu hậu chỉ còn một bên — và nhướng mày.
"Xe của em đấy à?" hắn hỏi, giọng không giấu vẻ thích thú.
"Xe của tôi đấy. Lên đi, ông hoàng." Tôi vỗ vào yên sau.
Hắng cười, trèo lên ngồi sau, tay đặt nhẹ lên hông tôi. Tôi nổ máy, tiếng động cơ khàn đặc vang lên — và chúng tôi lao vào dòng xe cộ sáng thứ Bảy.
Tôi chạy qua những con đường nhỏ mà không bản đồ nào ghi — hẻm 51 Nguyễn Cư Trinh nơi bà bán hủ tiếu đã bán ba mươi năm, vòng qua chợ cũ nơi những gánh hàng rong chen nhau trên vỉa hè, rồi chạy dọc bờ kè kênh Nhiêu Lộc, gió thổi tung tóc.
Hoắc Trạm siết nhẹ tay trên hông tôi, hắn không nói gì — nhưng tôi cảm nhận được hắn đang nhìn, đang ngửi, đang hít thở từng hơi của thế giới thực.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rẽ vào một con hẻm nhỏ, dừng trước một bức tường graffiti đầy màu sắc — chỉ cho hắn thấy nghệ thuật đường phố, một thứ không tồn tại trong thế giới sách
Tôi tay lái vào một con hẻm nhỏ, nơi những dây điện chằng chịt như mạng nhện trên đầu. Cuối hẻm, một bức tường graffiti khổng lồ hiện ra — một bức tranh vẽ một cô gái với đôi cánh rực lửa, đang bay lên từ một rừng bê tông xám xịt. Màu sắc bùng nổ — đỏ, cam, xanh dương, tím — như một vụ nổ của cảm xúc.
Tôi tắt máy, dựng chân chống. Hoắc Trạm bước xuống, đứng trước bức tường, im lặng hồi lâu.
“Cái này—” hắn nói, giọng khẽ, “không có trong bất kỳ cuốn sách nào tôi từng đọc.”
Hắn bước tới, đưa tay chạm nhẹ vào lớp sơn còn tươi trên tường, như thể muốn kiểm tra xem nó có thật không. Rồi hắn quay lại nhìn tôi, mắt sáng lên một thứ ánh sáng mà tôi chưa từng thấy — sự ngạc nhiên thuần khiết của một người vừa khám phá ra một điều mới mẻ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rút điện thoại ra, chụp một tấm ảnh chụp chung hai người trước bức tường — lưu lại khoảnh khắc đầu tiên của hắn với thế giới thực, một kỷ niệm để sau này nhìn lại
Tôi rút điện thoại ra, giơ lên chụp một tấm ảnh selfie — Hoắc Trạm đứng cạnh tôi trước bức tường graffiti rực lửa, nắng sáng chiếu nghiêng, hắn hơi nghiêng đầu nhìn vào ống kính với một nụ cười nhẹ. Khoảnh khắc đó được lưu lại vĩnh viễn trong bộ nhớ điện thoại — và trong tim tôi.
"Của em đây," tôi nói, đưa cho hắn xem tấm ảnh. "Kỷ niệm đầu tiên ở thế giới thực."
Hoắc Trạm nhìn tấm ảnh, mắt hắn ánh lên điều gì đó khó tả. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi đưa tay vuốt nhẹ lên màn hình điện thoại như thể đang chạm vào một thứ gì đó quý giá.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đột nhiên nhớ ra điều gì đó: "Khoan — tôi vẫn chưa hỏi anh. Ở thế giới thực này, anh có giấy tờ tùy thân gì không? Hay tôi phải đi làm lại toàn bộ cho anh?" — nhận ra một vấn đề thực tế, bắt đầu tính toán cho cuộc sống mới
Hoắc Trạm nhướng mày, đưa tay vào túi quần — và rút ra một chiếc ví da màu đen. Hắn mở nó ra, lôi một tấm thẻ căn cước còn mới tinh, đưa cho tôi.
Trên tấm thẻ — ảnh của hắn, tên: Hoắc Trạm, ngày sinh: 15/08/1994, quê quán: TP. Hồ Chí Minh. Một tấm thẻ hoàn chỉnh, có dấu mộc đỏ, có mã vạch, y như thật.
“Của bản gốc,” hắn nói, giọng bình thản. “Hắn đã chuẩn bị mọi thứ cho tôi trước khi biến mất. Giấy tờ, tài khoản ngân hàng, thậm chí một căn hộ nhỏ ở quận 2 — tất cả đều đứng tên tôi.”
Hắn nhìn tôi, một nụ cười khó hiểu. “Có vẻ như hắn đã lên kế hoạch cho việc này từ rất lâu rồi.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.