Chương 16 / 17
Đi ngủ nha
Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cầm tấm thẻ, nhìn kỹ lần nữa, rồi hỏi: “Bản gốc — hắn có để lại gì cho tôi không? Một lá thư? Một lời nhắn?” — tò mò về những gì bản gốc đã sắp xếp trước khi ra đi
Hoắc Trạm nhìn tôi một lúc, rồi đưa tay vào túi trong của áo khoác — một phong bì màu nâu, cũ kỹ, không có tên người nhận. Hắn đưa cho tôi.
“Hắn nhờ tôi đưa cho em, nếu chúng ta cùng bước qua cánh cửa,” Hoắc Trạm nói, giọng trầm. “Tôi không biết trong đó có gì — hắn bảo tôi đừng mở.”
Tôi cầm phong bì, cảm nhận độ dày mỏng của nó — chỉ có một tờ giấy bên trong. Tôi có thể mở nó ngay bây giờ, hoặc giữ lại để đọc khi thích hợp hơn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhét phong bì vào túi, gật đầu với Hoắc Trạm: “Để sau. Khi nào về nhà, tôi sẽ đọc.” — giữ lại khoảnh khắc riêng tư, không muốn chia sẻ nó giữa phố xá
Tôi nhét phong bì vào túi áo khoác, cảm nhận lớp giấy mỏng manh nằm yên bên cạnh mảnh gương vỡ — hai vật phẩm cuối cùng từ thế giới cũ, mang theo những lời hứa và bí mật chưa được hé lộ.
Hoắc Trạm nhìn tôi, không hỏi thêm. Hắn chỉ gật đầu, như thể hiểu rằng có những điều cần thời gian riêng.
Nắng đã lên cao, con hẻm nhỏ bắt đầu đông đúc hơn với tiếng người mua bán, tiếng xe máy lách qua những lối nhỏ. Sài Gòn đang thức giấc thực sự, và chúng tôi — hai con người từ hai thế giới — đang đứng giữa dòng chảy ồn ào đó, tay vẫn nắm chặt nhau.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rủ hắn đi dạo dọc sông Sài Gòn — nơi những con thuyền neo đậu, gió mát và không gian yên tĩnh giữa lòng thành phố, để có một cuộc trò chuyện dài hơn về tương lai
Tôi kéo tay Hoắc Trạm rời khỏi con hẻm, dẫn hắn đi bộ dọc theo bờ kè sông Sài Gòn. Gió từ dòng sông thổi vào mát rượi, mang theo mùi phù sa và xăng dầu từ những con tàu neo đậu xa xa. Hai hàng cây xanh hai bên bờ kè tỏa bóng mát, che chở chúng tôi khỏi cái nắng đã lên cao.
Hoắc Trạm im lặng đi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn ra dòng sông nơi những chiếc phà chở khách qua lại, những tòa nhà cao tầng mọc lên bên kia bờ. Hắn như đang ghi nhớ từng chi tiết, từng âm thanh, từng chuyển động của thế giới thực.
Chúng tôi dừng lại ở một ghế đá dưới gốc cây me già, nhìn ra dòng nước lấp lánh dưới ánh mặt trời.
"Cảm ơn em," Hoắc Trạm bỗng nói, giọng nhẹ như gió. "Vì đã kéo tôi ra khỏi đó. Vì đã cho tôi thấy thế giới này."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn hắn, mỉm cười: "Không có gì phải cảm ơn. Chúng ta đã cứu nhau — anh khỏi cốt truyện, tôi khỏi cái chết ở chương 47. Công bằng mà." — nhẹ nhàng, hài hước, coi mọi chuyện như một thương vụ công bằng giữa hai người
Hoắc Trạm bật cười — một tiếng cười nhẹ, chân thật, tan vào gió sông Sài Gòn. Hắng lắc đầu, nhìn tôi với ánh mắt vừa bất lực vừa trìu mến.
"Công bằng," hắn lặp lại, giọng pha chút hài hước. "Em tính toán từng thứ như một vụ làm ăn vậy, Sở Nhiên. Nhưng tôi chấp nhận — đây là thương vụ ngon nhất đời tôi."
Hắn ngả người ra ghế đá, ngước nhìn bầu trời xanh qua kẽ lá me. Một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa lòng thành phố ồn ào.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng dậy, chìa tay ra: "Đi thôi, tôi dẫn anh đi ăn bánh xèo. Món đó ngon lắm — đảm bảo thế giới sách không có đâu." — tiếp tục cuộc phiêu lưu ẩm thực, cho hắn trải nghiệm thêm nhiều điều mới
Hoắc Trạm nhìn bàn tay tôi chìa ra, rồi nắm lấy, đứng dậy. Một nụ cười tươi hơn tôi từng thấy trên gương mặt hắn — nụ cười của một người sẵn sàng cho mọi điều mới mẻ.
"Bánh xèo," hắn lặp lại, giọng thích thú. "Nghe như một cái tên từ thế giới khác vậy."
Tôi dẫn hắn len lỏi qua những con hẻm nhỏ, đến một quán bánh xèo nổi tiếng trong khu dân cư — một quán cóc ven đường với những chiếc bàn nhựa thấp lè tè, nơi bà chủ đổ bánh trên chiếc chảo gang nóng hổi. Mùi dầu ăn, mùi tôm, mùi bột gạo chiên giòn hòa quyện trong không khí.
Hoắc Trạm ngồi xuống chiếc ghế nhựa, nhìn quanh với vẻ tò mò. Một đứa trẻ trong thế giới mới.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.