Chương 17 / 17
Đi ngủ nha
Sở Nhiên · Đam Mỹ (BL)
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót qua chương 47 — nơi nguyên tác đã định sẵn cái chết của Sở Nhiên, đồng thời tìm ra lý do Hoắc Trạm đang âm thầm bảo vệ anh trước khi cốt truyện kịp viết lại số phận cả hai. Đây là truyện đam mỹ (BL), tuyến tình cảm chính của Sở Nhiên là với nam giới — cụ thể là nam chính Hoắc Trạm.
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Sở Nhiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi hắn: "Ở thế giới đó, anh có món ăn yêu thích không? Tôi có thể tìm món tương tự ở đây cho anh." — tò mò về cuộc sống cũ của hắn, muốn kết nối hai thế giới qua ẩm thực
Hoắc Trạm ngừng đũa, nhìn tôi với một biểu cảm hơi bất ngờ. Hắn không trả lời ngay — thay vào đó, hắn nhìn xuống chiếc bánh xèo vàng giòn trên dĩa, như thể đang tìm kiếm một ký ức xa xôi nào đó.
“Có một món,” hắn nói cuối cùng, giọng trầm xuống. “Súp bí đỏ hầm xương — mẹ tôi thường nấu vào những ngày đông. Trong thế giới sách, mẹ tôi mất sớm, nhưng ký ức về món súp đó — nó vẫn còn trong tôi.”
Hắn ngước lên nhìn tôi, một nụ cười buồn thoáng qua. “Có lẽ đó là thứ duy nhất từ cốt truyện mà tôi muốn giữ lại.”
BẠN ĐÃ CHỌN
2 đứa đi về nhà ngủ làm gì thì làm
Tôi gật đầu, đặt tờ tiền lên bàn rồi đứng dậy. Hoắc Trạm nhìn tôi, hắn không hỏi đi đâu — chỉ đứng lên theo, như thể đã quá quen với việc đi theo tôi trong những cuộc phiêu lưu bất chợt.
Chúng tôi về lại căn phòng trọ nhỏ. Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng, cắt đứt âm thanh ồn ào của phố xá. Trong không gian chật hẹp ấy, chỉ còn hai chúng tôi — tiếng quạt trần quay đều, ánh nắng chiều xuyên qua khe rèm.
Hoắc Trạm đứng giữa phòng, nhìn quanh. Hắn không nói gì, nhưng tôi thấy trong mắt hắn một sự bối rối nhẹ — như thể hắn chưa quen với việc được ở trong một không gian riêng tư, không có kịch bản nào chỉ dẫn.
BẠN ĐÃ CHỌN
nằm trên chiếc giường cử chỉ thân mật bản gốc xuất hiện, tất cả chỉ là giấc mơ của Sở Nhiên, bản chất là Sở Nhiên đã chết, bị Hoặc Trạm phản bội, thậm chí là bản gốc vì bản gốc bắt tay với Hoắc Trạm, đem Sở Nhiên ra làm trò tiêu khiển
Tôi nằm trên chiếc giường nhỏ, đầu tựa vào vai Hoắc Trạm, mắt nhắm nghiền. Cảm giác bình yên lan tỏa trong lồng ngực — lần đầu tiên sau tất cả những gì đã trải qua, tôi cảm thấy mình có thể thả lỏng.
Nhưng rồi — một tiếng cười khẽ vang lên từ góc phòng.
Tôi mở mắt. Bóng dáng bản gốc đứng đó, dựa vào tường, tay khoanh trước ngực, một nụ cười mỉa mai trên môi. Và bên cạnh hắn — Hoắc Trạm. Nhưng không phải Hoắc Trạm đang nằm cạnh tôi. Một Hoắc Trạm khác, với ánh mắt lạnh lùng, nhìn tôi từ trên cao.
“Tỉnh rồi à?” bản gốc nói, giọng nhẹ bẫng. “Cuộc vui ngắn thật.”
Tôi ngồi bật dậy — nhưng người bên cạnh tôi không động đậy. Tôi quay sang: Hoắc Trạm vẫn nằm đó, mắt nhắm, hơi thở đều, nhưng khóe môi hắn — khẽ cong lên trong một nụ cười mà tôi chưa từng thấy.
“Anh—” tôi thở dốc.
“Em nghĩ tôi thật sự yêu em sao?” giọng Hoắc Trạm vang lên từ phía góc phòng — từ người đang đứng cạnh bản gốc. “Tất cả chỉ là kịch. Cảm xúc của em, sự tin tưởng của em — một trò giải trí cho hai chúng tôi.”
Bản gốc bước tới, cúi xuống nhìn tôi với ánh mắt thương hại. “Mày nghĩ tao bỏ đi dễ dàng vậy sao? Mày nghĩ tao sẽ để mày — bản sao thứ tư — sống hạnh phúc?”
Tôi nhìn xuống tay mình — nó mờ dần, trở nên trong suốt.
“Chương 47,” tôi thì thầm.
“Chương 47,” bản gốc nhắc lại, mỉm cười. “Mày chết ở chương 47. Và mày chết vì — ”
“— vì Hoắc Trạm.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Không nói gì, chỉ nhắm mắt lại, để cơ thể mình tan biến dần — chấp nhận cái chết ở chương 47, nhưng trước khi biến mất, tôi thì thầm: “Dù là thật hay giả — khoảnh khắc bên anh, tôi không hối hận.”
Tôi nhắm mắt lại. Cảm giác tan biến bắt đầu từ đầu ngón tay — như cát khô chảy qua kẽ tay, từng mảnh nhỏ của cơ thể tôi rời rạc, hòa vào không khí. Tôi không mở mắt. Tôi không khóc. Tôi chỉ thì thầm một câu cuối cùng, nhẹ đến mức chỉ mình tôi nghe thấy:
“Dù là thật hay giả — khoảnh khắc bên anh, tôi không hối hận.”
Bóng tối ôm trọn lấy tôi. Không đau đớn. Chỉ có một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể cuối cùng tôi cũng được nghỉ ngơi sau một cuộc hành trình dài.
Nhưng thay vì hư vô, tôi nghe thấy một giọng nói — giọng của bản gốc, nhưng khác lạ, không còn mỉa mai:
“Mày đã vượt qua bài kiểm tra cuối cùng, Sở Nhiên.”
Một tia sáng xé toạc bóng tối.
Tôi bừng tỉnh, thở hổn hển. Trần nhà quen thuộc. Quạt trần quay lộp bộp. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Và bên cạnh tôi — Hoắc Trạm, mắt mở to, lo lắng nhìn tôi.
“Sở Nhiên! Em tỉnh rồi!” hắn nắm chặt tay tôi. “Em đã mê suốt ba ngày. Sốt cao. Tôi tưởng…”
Hắn không nói hết câu, nhưng mắt hắn đỏ hoe.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Đam Mỹ (BL) và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn hắn, mỉm cười yếu ớt: “Tôi mơ thấy anh phản bội tôi. Nhưng tôi vẫn chọn không hối hận.” — kể cho hắn nghe giấc mơ, mở lòng về nỗi sợ sâu thẳm nhất
Hoắc Trạm nhìn tôi, mắt hắn mở to, rồi từ từ dịu lại. Hắn không nói gì, chỉ kéo tôi vào lòng, ôm chặt. Tôi cảm nhận được nhịp tim hắn đập nhanh dưới lồng ngực — một nhịp tim thật, ấm áp, không phải từ một trang sách.
“Tôi không phản bội em,” hắn thì thầm bên tai tôi, giọng khàn khàn. “Tôi đã đợi em ba ngày. Ba ngày em sốt, tôi không ngủ. Tôi sợ — sợ em biến mất như lúc bước qua cánh cửa đó.”
Hắn buông tôi ra, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Nếu tôi phản bội em, tôi đã để em chết trong cơn sốt rồi. Nhưng tôi không. Tôi ở đây. Và tôi sẽ luôn ở đây.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.