Chương 9 / 9
Bí mật của câu lạc bộ
Đoàn An Vân · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm lại người thân thất lạc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Đoàn An Vân từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Giữ chặt tay anh, hỏi nhanh: "Ai viết lá thư? Làm sao em tìm được họ?" — trước khi anh kịp biến mất
Em siết chặt bàn tay lạnh giá của anh trai, cố giữ lấy hình bóng đang mờ dần. "Ai viết lá thư? Làm sao em tìm được họ?" — em hỏi gấp gáp, nước mắt bắt đầu lăn dài.
Khuôn mặt Đức Anh nhòe đi như bức tranh trong mưa, nhưng giọng nói anh vẫn vang lên rõ ràng trong tâm trí em: "Người viết thư... là thành viên cuối cùng của Huyền Thoại Vọng Cổ. Kẻ đã phá vỡ lời thề. Họ mang huy hiệu lá bạc nhưng không phải thật — là giả. Tìm họ ở nơi mọi thứ bắt đầu. Dưới gốc phượng già, nơi chôn giấu chìa khóa thật sự..."
Tay anh tuột khỏi tay em. Hình bóng tan biến vào màn sương trong gương, và mặt gương trở lại lạnh ngắt, phản chiếu khuôn mặt đẫm nước mắt của em. Căn phòng số 7 lại tĩnh lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Minh Nguyệt từ ngoài cửa chạy vào: "An Vân! Cậu ổn không? Tớ nghe tiếng cậu nói chuyện..."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lau nước mắt, kể cho Minh Nguyệt nghe mọi chuyện vừa xảy ra — cô ấy xứng đáng biết sự thật
Em lau vội nước mắt, kể lại cho Minh Nguyệt từng chi tiết — giọng nói của anh trai, lời cảnh báo, và manh mối về gốc phượng già. Mặt cô ấy tái đi, nhưng cô gật đầu chăm chú, không ngắt lời em lần nào. Khi em kết thúc, cô im lặng một hồi lâu, rồi nói: "Gốc phượng già... tớ nghĩ tớ biết chỗ đó. Ở góc sân sau, gần tượng phượng hoàng đá. Hồi xưa tụi tớ hay chơi ở đó."
Cô nhìn em, mắt ánh lên một tia quyết tâm: "Ngày mai sau giờ học, tớ sẽ đưa cậu đến đó. Nhưng tối nay, chúng ta cần ra khỏi đây trước khi thầy Tuấn quay lại."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi thêm Minh Nguyệt: "Cậu có biết ai từng là thành viên cuối cùng của CLB không? Người mang huy hiệu lá bạc giả?"
Minh Nguyệt trầm ngâm, mắt nhìn xa xăm qua ô cửa sổ mờ tối. "Thành viên cuối cùng..." Cô lẩm bẩm, rồi đột nhiên mắt mở to: "Có một người. Hồi đó, trước khi tớ gia nhập, CLB có một thành viên cuối cùng — tên là Hoàng Nam. Nhưng mà Hoàng Nam không phải là người viết thư. Hắn ta vẫn còn ở đây, vẫn trung thành với lời thề."
Cô cắn môi: "Nhưng có một người khác. Một người đã rời khỏi CLB trước khi tớ vào — người duy nhất sống sót sau 'sự cố' đầu tiên. Tớ không biết tên thật, chỉ biết mọi người gọi người đó là... 'Kẻ phản bội'. Người đó đã lấy đi một vật quan trọng của CLB — thứ mà họ gọi là 'chìa khóa gốc'. Và người đó đã biến mất."
Cô nhìn em, giọng thì thầm: "Có lẽ... người viết thư chính là 'Kẻ phản bội' đó."
BẠN ĐÃ CHỌN
Quyết định tối nay lui về, mai ra gốc phượng già đào tìm — manh mối từ anh trai là quan trọng nhất
Em gật đầu quyết đoán. "Tối nay lui về thôi. Mai chúng ta ra gốc phượng già — manh mối từ anh trai là quan trọng nhất." Minh Nguyệt thở phào, gật đầu đồng ý. Hai đứa nhẹ nhàng rời khỏi căn phòng số 7, men theo đường hầm thoát nước trở ra. Khi chui ra khỏi lối cống, bầu trời đã lấp lánh sao, gió đêm mát rượi.
Chia tay Minh Nguyệt ở cổng sau, em về nhà trong tâm trạng nặng trĩu nhưng có chút hy vọng. Ngày mai, dưới gốc phượng già, có thể em sẽ tìm thấy câu trả lời. Nhưng khi em mở cửa phòng, một thứ khiến em đứng sững lại — trên bàn học của em, một chiếc huy hiệu lá bạc được đặt ngay ngắn, bên cạnh là một tờ giấy nhắn: "Đừng đến gốc phượng già. Nếu không muốn mất thêm người thân. — Một người quan tâm."
BẠN ĐÃ CHỌN
Ở lại phòng, phân tích tờ giấy — so sánh nét chữ với lá thư trong phong bì, xem có phải cùng một người viết không
Em ngồi xuống bàn, bật đèn học, đặt hai mảnh giấy cạnh nhau — lá thư từ phong bì trong căn phòng số 7 và tờ giấy nhắn vừa tìm thấy. Em so sánh từng nét chữ, từng đường cong, từng khoảng cách giữa các chữ. Cả hai đều viết bằng mực đen, nhưng nét chữ hoàn toàn khác nhau.
Lá thư trong phong bì có nét chữ nghiêng đều, thanh mảnh, viết bằng bút máy — có vẻ là của một người lớn tuổi, có học thức. Tờ giấy nhắn trên bàn thì viết vội vàng, nét chữ to, cứng, dùng bút bi — như thể ai đó vừa viết vừa run, hoặc cố tình thay đổi nét chữ để không bị nhận ra.
Em cũng để ý một chi tiết: tờ giấy nhắn có mùi hương rất nhẹ — mùi thuốc lá, thoang thoảng nhưng rõ rệt. Cùng lúc, điện thoại em rung lên — một tin nhắn từ số lạ: "Em về nhà an toàn rồi à? Tốt. Đừng ra ngoài nữa." — không ký tên.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.