Chương 8 / 9

Bí mật của câu lạc bộ

Đoàn An Vân · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Đoàn An Vân
Chỉ số ở chương 8
Năng Lượng1/100
Học Lực90/100
Nhân Khí30/100

Mục tiêu

Tìm lại người thân thất lạc

Quan hệ

Hoàng Nam
thù địch
Minh Nguyệt
đồng minh
Thầy Tuấn
chưa rõ
Cô thủ thư
thiện cảm
Cô chủ nhiệm
nghi ngờ
Người đàn ông mặt nạ
thù địch

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Đoàn An Vân từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 36

BẠN ĐÃ CHỌN

Mở phong bì, đọc nội dung bên trong — dù có là cảnh báo, em cần biết sự thật

Em xé nhẹ phong bì, tay vẫn còn run. Bên trong là một mảnh giấy màu vàng nhạt, được gấp làm tư. Em mở ra, đọc dưới ánh trăng non hắt qua khe rèm.

Nội dung chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ, viết bằng mực đen đã phai màu:

"Người mang huy hiệu lá bạc, em đã đến đúng nơi nhưng sai thời điểm. Căn phòng số 7 không phải là điểm kết thúc — nó chỉ là cánh cửa đầu tiên. Anh trai em không mất tích. Anh ấy đã tự nguyện bước qua cánh cửa đó. Và nếu em muốn gặp lại anh ấy, em phải làm điều tương tự.

Nhưng hãy nhớ: khi bước qua, không có đường quay lại.

— Một người từng đồng hành cùng Đức Anh."

Em đọc đi đọc lại mảnh giấy, lòng bàn tay lạnh toát. "Không có đường quay lại" — câu nói đó vang vọng trong đầu em. Minh Nguyệt nhìn thấy vẻ mặt em, cô cầm lấy mảnh giấy, đọc xong mặt cũng tái mét.

"An Vân... cậu định làm gì?" Giọng cô ấy khàn đặc.

Nhân Khí 1Năng Lượng 1

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 37

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi Minh Nguyệt: "Cậu có tin vào cánh cửa này không? Đêm đó, cậu đã nhìn vào gương — cậu đã thấy gì thực sự?"

Minh Nguyệt nhìn em, đôi mắt cô như nhìn xuyên qua em vào một khoảng không xa xăm nào đó. Cô ôm chặt lấy cánh tay mình, giọng thì thầm trong bóng tối: "Tớ đã thấy... một cánh cửa. Giống hệt như cánh cửa sắt này, nhưng nó ở bên trong gương. Nó mở ra, và từ bên trong có một bàn tay vẫy gọi tớ. Không phải bàn tay đe dọa — mà như thể đang mời gọi. Và tớ nghe thấy giọng nói của một người... một người tớ không biết, nhưng rất quen thuộc."

Cô ngừng lại, nuốt nước bọt: "Tớ đã sợ hãi bỏ chạy. Nhưng từ hôm đó, tớ luôn tự hỏi — nếu tớ ở lại, nếu tớ bước qua cánh cửa đó, thì chuyện gì sẽ xảy ra?"

Ánh trăng non lướt qua mặt gương, tạo thành một vệt sáng bạc lấp lánh. Căn phòng số 7 như đang chờ đợi một quyết định.

Nhân Khí 1
Lượt 38

BẠN ĐÃ CHỌN

Bảo Minh Nguyệt đứng ngoài canh chừng, một mình em đối diện với tấm gương — không muốn cô ấy gặp nguy hiểm thêm

Minh Nguyệt nắm chặt tay em, mắt đỏ hoe: "Không, tớ không để cậu một mình đâu! Nếu có chuyện gì xảy ra..." Em nhẹ nhàng gỡ tay cô ấy ra, mỉm cười dù lòng nặng trĩu: "Tớ cần cậu ở bên ngoài để nếu tớ không quay lại, còn có người biết chuyện. Hãy canh chừng hành lang, đừng để ai vào."

Cô ấy cắn môi, gật đầu miễn cưỡng, rồi lùi ra cửa. Em quay lại đối diện với tấm gương cổ. Mặt gương phản chiếu khuôn mặt em dưới ánh trăng — nhưng có một chi tiết kỳ lạ: trong gương, phía sau lưng em, không phải là căn phòng số 7 với những tủ gỗ cũ kỹ, mà là một hành lang dài vô tận, mờ ảo như sương khói.

Cánh cửa đang mở.

Nhân Khí 2
Lượt 39

BẠN ĐÃ CHỌN

Lấy chiếc vòng bạc của mẹ ra, giơ nó lên trước gương — cuốn sổ anh trai dặn mang vật bằng bạc, có lẽ đó là chìa khóa

Em rút chiếc vòng bạc của mẹ từ trong túi áo, tay run run giơ nó lên trước mặt gương. Ánh trăng non chiếu vào mặt vòng bạc, bật ra một tia sáng lấp lánh — và ngay lập tức, mặt gương bắt đầu gợn sóng như mặt nước bị ném đá.

Từ trong gương, hành lang mờ ảo trở nên rõ nét hơn. Và từ sâu trong đó, một bóng người bắt đầu hiện ra — mờ nhạt lúc đầu, rồi dần dần đậm nét. Đó là một người con trai cao gầy, mặc áo sơ mi trắng, đeo kính, với nụ cười hiền lành em đã thấy trong hàng trăm bức ảnh gia đình.

Anh trai em. Đức Anh.

Anh ấy nhìn em qua mặt gương, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng không có âm thanh nào phát ra. Anh ấy đưa tay lên, chạm vào mặt gương từ phía bên kia — và em thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má anh.

Nhân Khí 2
Lượt 40

BẠN ĐÃ CHỌN

Chạm tay vào mặt gương, đặt lên bàn tay anh trai từ phía bên kia — bất chấp nỗi sợ, em muốn đến gần anh ấy

Em đưa bàn tay run rẩy chạm vào mặt gương lạnh ngắt. Khi đầu ngón tay em tiếp xúc với bề mặt thủy tinh, một cảm giác kỳ lạ bao trùm lấy em — như thể em vừa nhúng tay vào dòng nước ấm. Mặt gương mềm đi dưới ngón tay em, và em nhìn thấy bàn tay mình từ từ chìm vào bên trong.

Phía bên kia, anh trai em cũng làm điều tương tự. Tay chúng em chạm nhau — không qua lớp kính, mà là thực sự chạm vào da thịt. Bàn tay anh ấy lạnh, lạnh như người đã ở dưới nước lâu ngày, nhưng vẫn ấm áp trong lòng bàn tay em.

Rồi em nghe thấy giọng anh ấy — không phải từ bên ngoài, mà vang lên thẳng trong đầu em: "An Vân... em không nên đến đây. Nhưng anh mừng vì em đã tìm thấy anh. Hãy nghe anh — đừng bước qua. Chưa phải lúc. Hãy tìm người đã viết lá thư đó. Họ là người duy nhất có thể giúp em mở cánh cửa thật sự."

Bóng hình anh trai bắt đầu mờ dần, như thể sắp biến mất.

Nhân Khí 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.