Chương 7 / 9

Bí mật của câu lạc bộ

Đoàn An Vân · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Đoàn An Vân
Chỉ số ở chương 7
Năng Lượng2/100
Học Lực90/100
Nhân Khí37/100

Mục tiêu

Tìm lại người thân thất lạc

Quan hệ

Hoàng Nam
thù địch
Minh Nguyệt
đồng minh
Thầy Tuấn
chưa rõ
Cô thủ thư
thiện cảm
Cô chủ nhiệm
nghi ngờ
Người đàn ông mặt nạ
thù địch

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Đoàn An Vân từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 31

BẠN ĐÃ CHỌN

Kéo Minh Nguyệt rẽ phải lên cầu thang sắt, đến căn phòng số 7 ngay — không để bị phân tâm bởi những âm thanh kỳ lạ

Em nắm chặt tay Minh Nguyệt, kéo cô ấy rẽ phải lên cầu thang sắt. Từng bậc thang rỉ sét kêu lên những tiếng rên rỉ dưới sức nặng của hai đứa. Tiếng thì thầm phía sau dần xa, nhưng vẫn vẳng theo như một lời nhắc nhở. Cầu thang kết thúc ở một cánh cửa gỗ mục nát, trên tay nắm phủ đầy bụi. Em đẩy nhẹ — nó mở ra.

Hai đứa bước vào một hành lang dài, tối om. Đèn pin rọi lên những tủ đồ cũ kỹ xếp dọc tường, những tấm áp phích học thuật đã ố vàng từ thập niên trước. Không khí nặng mùi ẩm mốc và hóa chất cũ. Cuối hành lang, một cánh cửa sắt lớn với số "7" sơn trắng đã bong tróc — căn phòng số 7.

Cánh cửa không khóa. Em đặt tay lên nó, cảm nhận lớp sắt lạnh ngắt. Minh Nguyệt đứng sau lưng em, thở gấp. "Chuẩn bị chưa?" — em hỏi nhỏ. Cô ấy gật đầu, tay nắm chặt chiếc vòng bạc của mình.

Nhân Khí 2Năng Lượng 2

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 32

BẠN ĐÃ CHỌN

Đẩy cửa bước vào ngay — không do dự, không sợ hãi

Em hít một hơi thật sâu, đặt tay lên cánh cửa sắt lạnh ngắt và đẩy mạnh. Bản lề kêu lên một tiếng rít dài, xé toạc không gian tĩnh mịch. Cánh cửa mở ra để lộ một căn phòng rộng, tối om, chỉ có ánh trăng non len qua tấm rèm cửa sổ rách nát.

Đèn pin em quét một vòng. Giữa phòng là một chiếc bàn gỗ tròn, trên đó đặt một tấm gương cổ viền bạc đã xỉn màu và một cây nến đen chưa từng được thắp. Tường phòng được bao phủ bởi những hình vẽ kỳ lạ — những vòng tròn đồng tâm, những ký hiệu giống hệt trên bìa cuốn sổ của anh trai. Không khí trong phòng lạnh hơn bên ngoài, lạnh đến mức em có thể thấy hơi thở của mình tan thành sương mỏng.

Minh Nguyệt đứng sau lưng em, tay bám chặt vào cánh tay em. Cô thì thầm: "Cái bàn... tấm gương... y hệt như đêm đó. Tớ không thể..."

Cô ấy không nói hết câu. Cùng lúc, từ phía hành lang vọng lại tiếng bước chân — chậm rãi, nặng nề, đang tiến dần về phía căn phòng số 7.

Nhân Khí 2Năng Lượng 2
Lượt 33

BẠN ĐÃ CHỌN

Kéo Minh Nguyệt vào góc phòng, tắt đèn pin và nín thở — chờ xem ai sắp bước vào

Em kéo Minh Nguyệt vào góc khuất sau một tủ gỗ cũ, tay bịt chặt đèn pin. Bóng tối bao trùm căn phòng, chỉ còn ánh trăng non hắt qua khe rèm tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên sàn. Hai đứa nép sát vào nhau, tim đập như trống trận.

Tiếng bước chân đến gần. Từng bước, từng bước một — chậm rãi, nặng nề, như thể người đó cố tình kéo dài thời gian. Cánh cửa sắt vẫn mở, và một bóng người xuất hiện ở ngưỡng cửa.

Qua khe hở giữa những chiếc hộp cũ, em thấy một người đàn ông cao lớn, mặc áo khoác dài màu xám. Ông ta đứng yên ở cửa, không bước vào, chỉ nhìn chăm chăm vào chiếc bàn gỗ với tấm gương và cây nến. Một lúc lâu sau, ông ta lên tiếng — giọng trầm và khàn, nhưng đầy uy lực:

"Ra đi. Ta biết các em ở trong đó."

Giọng nói đó — là thầy Tuấn.

Nhân Khí 2Năng Lượng 2
Lượt 34

BẠN ĐÃ CHỌN

Im lặng, không nhúc nhích — có thể thầy đang thử, và nếu không thấy ai, thầy sẽ rời đi

Cả hai đứa nín thở, co ro trong bóng tối. Em cảm nhận được hơi thở gấp gáp của Minh Nguyệt phả vào gáy mình, và nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Thầy Tuấn đứng yên ở ngưỡng cửa thêm vài giây nữa — dài như vô tận — rồi ông thở dài một hồi, quay lưng bước đi. Tiếng bước chân xa dần, rồi tắt hẳn.

Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, người cô run lên. "Chúng ta... chúng ta vẫn còn ở đây. Nhưng mà tại sao thầy ấy lại biết chúng ta vào?"

Em không trả lời. Mắt em đã quen với bóng tối, và em nhận ra một điều — trên mặt bàn gỗ, dưới ánh trăng, có một thứ không có ở đó khi nãy: một phong bì trắng, đặt ngay ngắn cạnh tấm gương. Ai đó đã đặt nó ở đó, hoặc nó đã ở đó từ trước mà em không thấy.

Nhân Khí 2Năng Lượng 1
Lượt 35

BẠN ĐÃ CHỌN

Cầm phong bì lên, nhưng trước khi mở, hãy lắng nghe xem có tiếng động gì bất thường không

Em nhẹ nhàng tiến đến chiếc bàn gỗ, tay run run cầm lấy phong bì trắng. Trước khi mở, em dừng lại, lắng nghe. Căn phòng tĩnh lặng đến kỳ lạ — không còn tiếng bước chân ngoài hành lang, không còn tiếng thì thầm từ đường hầm, không cả tiếng gió thổi qua khe cửa. Một sự im lặng tuyệt đối, như thể cả thế giới đã ngừng thở.

Minh Nguyệt đứng sau lưng em, thì thào: "Sao im quá vậy... kỳ quá..."

Em cầm phong bì lên. Nó mỏng, bên trong có vẻ chỉ là một tờ giấy. Không có tên người gửi, không có dấu niêm phong. Em lật nó lại — mặt sau có một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: "Gửi người mang huy hiệu lá bạc — Đừng tìm kiếm điều đã mất, nếu không muốn mất thêm."

Nhân Khí 1Năng Lượng 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.