Chương 6 / 9

Bí mật của câu lạc bộ

Đoàn An Vân · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Đoàn An Vân
Chỉ số ở chương 6
Năng Lượng10/100
Học Lực90/100
Nhân Khí46/100

Mục tiêu

Tìm lại người thân thất lạc

Quan hệ

Hoàng Nam
thù địch
Minh Nguyệt
đồng minh
Thầy Tuấn
chưa rõ
Cô thủ thư
thiện cảm
Cô chủ nhiệm
nghi ngờ
Người đàn ông mặt nạ
thù địch

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Đoàn An Vân từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 26

BẠN ĐÃ CHỌN

Chụp lại toàn bộ nội dung cuốn sổ vào điện thoại phòng trường hợp bị mất, rồi mới rời nhà

Em nhanh chóng dùng điện thoại chụp từng trang sổ của anh trai, từng nét chữ nguệch ngoạc, từng sơ đồ và lời cảnh báo. Từng tiếng "tách" nhẹ của ống kính vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Khi đã chụp hết, em kiểm tra lại — tất cả đã rõ ràng. Em cất cuốn sổ vào ngăn kéo bàn, khóa lại, chỉ mang theo điện thoại và chiếc vòng bạc.

Trời đã tối hẳn. Em mặc áo khoác đen, đeo balo nhỏ, bước ra khỏi nhà. Đường phố vắng tanh, chỉ có vài ngọn đèn đường vàng vọt hắt bóng. Đến cổng sau trường, em thấy Minh Nguyệt đã đứng đó từ lúc nào, tay cầm đèn pin, áo khoác kéo kín, mặt tái nhợt dưới ánh trăng.

Cô ấy nhìn em, thì thầm: "Sẵn sàng chưa? Có một điều tớ chưa nói với cậu — cửa sau khu nhà thực hành có một ổ khóa thứ hai. Tớ chỉ có chìa khóa ổ thứ nhất. Ổ thứ hai... tớ không biết mở bằng cách nào."

Nhân Khí 1Năng Lượng 2

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 27

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi Minh Nguyệt xem có lối vào nào khác không — có thể có đường hầm hay lỗ thông gió nào đó

Minh Nguyệt nhíu mày suy nghĩ, đèn pin trong tay cô quét một vòng quanh khuôn viên tối mịt. "Có một lối thoát nước cũ dưới tầng hầm, hồi xưa tụi tớ từng khám phá ra. Nó thông từ sân sau vào phòng chứa đồ dưới tầng hầm. Nhưng mà..." Cô cắn môi, giọng hạ thấp hơn: "Lối đó nhỏ lắm, phải bò mới qua được. Và tớ không biết bên trong có gì đang chờ đợi."

Gió đêm lạnh buốt thổi qua, làm những tán cây xào xạc như thì thầm điều gì đó. Từ phía khu nhà thực hành cũ, một ánh sáng le lói lướt qua cửa sổ tầng hai — rất nhanh, như một bóng ma. Minh Nguyệt cũng thấy, mặt cô tái đi: "Có người ở trong đó rồi!"

Nhân Khí 2Năng Lượng 2
Lượt 28

BẠN ĐÃ CHỌN

Kéo Minh Nguyệt lùi vào bụi cây, quan sát thêm xem ai đang ở trong khu nhà trước khi quyết định

Em kéo tay Minh Nguyệt lùi nhanh vào lùm cây dại ven tường. Hai đứa nép sát vào nhau, nín thở quan sát khu nhà thực hành cũ. Ánh sáng le lói lướt qua cửa sổ tầng hai một lần nữa, rồi dừng lại — ai đó đang đứng đó, nhìn xuống sân trường vắng vẻ.

Qua lớp kính mờ, em thấy một bóng người cao gầy, mặc áo khoác dài. Không phải Hoàng Nam — dáng người đó cao hơn, gầy hơn. Người đó đứng yên một lúc lâu, như thể đang quan sát thứ gì đó phía dưới. Rồi bóng người biến mất khỏi khung cửa sổ, ánh sáng cũng tắt.

Minh Nguyệt run lên, giọng khàn đặc: "Đó... đó là thầy Tuấn. Tớ nhận ra cái áo khoác thầy hay mặc. Thầy ấy vào đó từ lúc nào vậy?"

Nhân Khí 1Năng Lượng 2
Lượt 29

BẠN ĐÃ CHỌN

Rủ Minh Nguyệt vào bằng lối thoát nước cũ — tránh đối đầu trực tiếp với thầy Tuấn, và có thể bất ngờ phát hiện điều gì đó từ phía dưới

Minh Nguyệt gật đầu, môi mím chặt. Cô kéo tay em lần theo bức tường rêu phía sau khu nhà, đến một góc khuất bị cây dại che phủ. Một tấm lưới sắt cũ kỹ nằm dưới đất, bám đầy lá mục — lối thoát nước năm xưa. Cô nhẹ nhàng nhấc tấm lưới lên, một lỗ đen ngòm hiện ra, mùi đất ẩm và mốc tỏa ra nồng nặc.

"Tớ đi trước." Minh Nguyệt thò chân xuống, rồi chui vào. Em theo sau, cảm giác lạnh lẽo và ẩm ướt bao trùm lấy cơ thể. Đường hầm thấp đến mức phải bò bằng tay và đầu gối, đèn pin chỉ chiếu được một khoảng nhỏ phía trước. Nước đọng dưới nền lạnh buốt thấm qua quần áo.

Bỗng Minh Nguyệt dừng lại. "Có một ngã ba." Cô thì thầm, đèn pin rọi vào hai hướng: một bên rẽ trái dẫn sâu hơn vào lòng đất, một bên rẽ phải có một cầu thang sắt đổ nát dẫn lên trên. "Bên trái là đi đâu tớ cũng không biết. Bên phải là lên tầng hầm, gần căn phòng số 7."

Nhân Khí 2Năng Lượng 2
Lượt 30

BẠN ĐÃ CHỌN

Dừng lại, lắng nghe — em nghe thấy tiếng thì thầm rất nhỏ từ phía bên trái, như tiếng ai đó đang nói chuyện

Em đặt tay lên vai Minh Nguyệt ra hiệu dừng lại. Cả hai cùng nín thở, lắng nghe. Từ phía đường hầm bên trái, một âm thanh vọng ra — rất nhỏ, rất xa, nhưng rõ ràng là tiếng người thì thầm. Không thể phân biệt được từ ngữ, chỉ là những âm tiết rời rạc, đều đều như một lời nguyền hay một bài tụng.

Minh Nguyệt siết chặt tay em, mặt cô tái nhợt trong ánh đèn pin. Cô thì thầm: "Âm thanh đó... tớ nghe rồi. Đêm hôm đó, trước khi tớ nhìn vào gương, tớ cũng nghe thấy tiếng thì thầm giống hệt như vậy từ phía dưới sàn nhà."

Tiếng thì thầm vẫn tiếp tục, đều đều, không ngừng nghỉ. Dường như nó đang gọi ai đó.

Nhân Khí 1Năng Lượng 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.