Chương 5 / 9
Bí mật của câu lạc bộ
Đoàn An Vân · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm lại người thân thất lạc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Đoàn An Vân từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi Minh Nguyệt: "Chuyện năm đó là gì? Cậu đã thấy gì ở khu nhà thực hành cũ mà khiến cậu sợ hãi đến vậy?"
Minh Nguyệt cúi gằm mặt xuống, hai tay bóp chặt ly trà sữa đến trắng bợt. Một lúc lâu sau, cô mới ngước lên, đôi mắt hoe đỏ: "Tối hôm đó... tụi tớ hẹn nhau ở khu nhà thực hành cũ để làm lễ kết nạp hội viên mới cho CLB. Lúc đó tớ là thành viên mới nhất. Anh trai cậu, Hoàng Nam, và một người nữa — người đeo mặt nạ — họ bảo đây là nghi thức cuối cùng để gia nhập Huyền Thoại Vọng Cổ thực sự."
Giọng cô run run: "Họ đưa tớ vào căn phòng số 7. Ở đó có một cái bàn, trên bàn để một tấm gương cổ và một cây nến đen. Họ bảo tớ nhìn vào gương và gọi tên mình ba lần. Tớ làm theo... và rồi tớ thấy — không, tớ không biết đó là thật hay ảo giác — nhưng tớ thấy một bóng người đứng sau lưng mình trong gương, dù trong phòng chỉ có ba người."
Nước mắt cô lăn dài: "Tớ la lên, bỏ chạy. Hôm sau thì nghe tin anh trai cậu xin chuyển trường. Tớ không bao giờ dám hỏi lại chuyện đó nữa."
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
An ủi Minh Nguyệt, nói rằng em tin cô ấy, và cùng nhau tối nay sẽ tìm ra sự thật — không để quá khứ ám ảnh mãi
Em đặt tay lên vai Minh Nguyệt, nhìn thẳng vào mắt cô ấy. "Tớ tin cậu. Và tối nay, chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật. Không để quá khứ ám ảnh mãi được."
Minh Nguyệt ngước lên, khóe môi run run rồi nở một nụ cười yếu ớt. Cô ấy gật đầu, rút từ túi áo ra một chiếc chìa khóa cũ kỹ, đưa cho em. "Đây là chìa khóa cửa sau khu nhà thực hành. Tớ sẽ đi với cậu. Nhưng phải hứa với tớ — nếu có chuyện gì bất thường, chúng ta chạy ngay, không ngoảnh đầu lại."
Em nắm chặt chiếc chìa khóa trong tay, cảm nhận sự ấm áp từ lòng bàn tay. Đồng hồ trên tường điểm 4 giờ chiều. Còn vài tiếng nữa đến tối. Thời gian trôi chậm nhưng lòng em đã quyết.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi Minh Nguyệt xem có ai khác mà cô ấy tin tưởng có thể cùng đi không — ba người sẽ an toàn hơn hai
Minh Nguyệt trầm ngâm một lúc, ngón tay cô gõ nhẹ lên ly trà sữa. "Có một người... thầy giám thị tên Tuấn. Thầy ấy làm ở trường từ lâu, từng tốt nghiệp Bách Hoa khóa trước. Hồi đó thầy cũng có tham gia một nhóm bí mật gì đó, nhưng không ai rõ. Thầy ấy từng nhắc với tớ rằng nếu có chuyện gì về khu nhà cũ, hãy tìm thầy."
Cô ngập ngừng: "Nhưng mà thầy Tuấn có vẻ hơi... kỳ lạ. Thầy hay trực đêm, và có hôm tớ thấy thầy đứng nhìn về phía khu nhà thực hành cũ rất lâu, mặt không biểu cảm. Tớ không chắc có nên tin thầy hay không."
Bầu không khí chùng xuống. Em có thêm một lựa chọn nữa, nhưng cũng thêm một ẩn số.
BẠN ĐÃ CHỌN
Từ chối lời đề nghị, chỉ cần hai người là đủ — kẻ lạ mặt thứ ba có thể là mối nguy hiểm không lường trước được
Em lắc đầu quyết đoán. "Không, chỉ hai chúng ta thôi. Thầy Tuấn có thể tốt, nhưng chúng ta không biết rõ về thầy ấy. Một người lạ có thể là mối nguy hiểm không lường trước được. Tớ tin cậu, và tớ tin chính mình — vậy là đủ."
Minh Nguyệt nhìn em một lúc, rồi gật đầu. "Được rồi, vậy tối nay 10 giờ, cổng sau trường. Nhớ mang theo vật bằng bạc, đèn pin, và... một trái tim can đảm."
Cô ấy cười nhẹ, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên nỗi lo. Em rời căn tin, lòng nặng trĩu. Vài tiếng nữa thôi, mọi bí mật sẽ được hé lộ — hoặc mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn.
Trời bắt đầu chập choạng tối. Em về nhà, chuẩn bị ba thứ: chiếc vòng bạc của mẹ để lại, đèn pin, và cuốn sổ của anh trai. Đồng hồ điểm 9 giờ tối. Còn một tiếng nữa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ôn lại toàn bộ nội dung cuốn sổ của anh trai, ghi nhớ từng chi tiết về căn phòng số 7 trước khi lên đường
Em ngồi dưới ánh đèn bàn, lật từng trang cuốn sổ của anh trai một cách cẩn thận. Trang đầu tiên là những dòng nhật ký ngắn ngủi: "Ngày 12/3 — Hôm nay CLB có thành viên mới. Minh Nguyệt nhìn có vẻ sợ hãi. Ta không biết có nên tiếp tục không." Trang tiếp theo là sơ đồ tầng hầm, với những đường vẽ nguệch ngoạc chỉ dẫn đến căn phòng số 7. Góc trang có viết bằng mực đỏ: "Nghi thức không được thực hiện dưới trăng non. Cửa sổ phòng số 7 phải mở khi mặt trăng lên đỉnh đầu."
Em lật thêm vài trang, tìm thấy một mảnh giấy kẹp giữa cuốn sổ — một bức thư chưa gửi, viết vội:
"An Vân à, nếu em đọc được lá thư này, có nghĩa là anh đã không còn ở đây nữa. Đừng tìm anh. Nhưng nếu em nhất quyết đi tìm sự thật, hãy nhớ: Căn phòng số 7 không chỉ là một căn phòng. Nó là cánh cửa. Thứ ở bên trong đó không phải là thứ em có thể đối mặt một mình. Và trên hết — đừng bao giờ nhìn vào tấm gương trong phòng đó sau khi đã thắp nến."
Em rùng mình. Đồng hồ trên tường điểm 9 giờ 45 phút.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.