Chương 4 / 9

Bí mật của câu lạc bộ

Đoàn An Vân · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Đoàn An Vân
Chỉ số ở chương 4
Năng Lượng28/100
Học Lực88/100
Nhân Khí55/100

Mục tiêu

Tìm lại người thân thất lạc

Quan hệ

Hoàng Nam
thù địch
Minh Nguyệt
đồng minh
Cô thủ thư
thiện cảm
Cô chủ nhiệm
nghi ngờ
Người đàn ông mặt nạ
thù địch

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Đoàn An Vân từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 16

BẠN ĐÃ CHỌN

Tìm đến thư viện trường, tra cứu báo cũ hoặc sổ lưu niệm về CLB Huyền Thoại Vọng Cổ từ 3 năm trước

Em cất tấm ảnh vào túi, lẻn vào trường qua lối cửa sau thư viện. Thư viện trường Bách Hoa rộng nhưng cũ kỹ, mùi giấy mốc phảng phất trong không khí. Cô thủ thư già đang ngồi gục đầu trên bàn, ngủ gật. Em nhẹ nhàng lướt qua các kệ sách, tìm đến góc lưu trữ báo cũ và sổ lưu niệm.

Sau một hồi lục lọi, em tìm thấy một tập sổ lưu niệm bìa da màu nâu, đề năm học 3 năm trước. Em lật giở từng trang, mỗi trang là một câu lạc bộ chụp ảnh kỷ niệm. Tim em đập nhanh khi đến trang cuối cùng — một trang trắng tinh, không có ảnh, không có chữ, chỉ có một dòng ghi chú nguệch ngoạc ở góc dưới cùng: "Huyền Thoại Vọng Cổ — Tồn tại trong bóng tối. Hội viên: 4 người. Đã giải tán."

Bốn người. Anh trai em, Minh Nguyệt, Hoàng Nam và cô gái lạ trong tấm ảnh cũ. Vậy người thứ tư là ai? Và tại sao họ lại giải tán?

Cùng lúc, cô thủ thư giật mình tỉnh giấc, thấy em đứng đó, cô hỏi bằng giọng ngái ngủ: "Cháu tìm gì thế? Sổ đó cũ lắm rồi, không ai đọc đâu."

Học Lực +2Nhân Khí 1Năng Lượng 2

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 17

BẠN ĐÃ CHỌN

Chỉ vào dòng chữ, hỏi cô thủ thư: "Cô có biết ai tên Đức Anh không? Học sinh cũ của trường mình?"

Cô thủ thư nheo mắt nhìn dòng chữ trong sổ lưu niệm, rồi ngước lên nhìn em với ánh mắt đầy suy tư. Bà đẩy nhẹ gọng kính, giọng trầm xuống: "Đức Anh... Nguyễn Đức Anh phải không? Cậu học trò cao cao, hay ngồi ở góc thư viện này đọc mấy cuốn sách về huyền học ấy mà."

Tim em như ngừng đập. Cô thủ thư nhớ anh trai em!

"Cháu là em gái nó đúng không? Giống lắm." Bà thở dài, nhìn quanh rồi hạ giọng: "Ba năm trước, có một nhóm học sinh hay tụ tập ở đây. Họ tự gọi mình là Huyền Thoại Vọng Cổ. Đức Anh là một trong số đó. Nhưng rồi có chuyện gì đó xảy ra... Một đêm, ta thấy nó chạy ra khỏi thư viện với khuôn mặt trắng bệch, tay cầm một cuốn sổ. Hôm sau, nó xin chuyển trường. Từ đó không ai thấy nó nữa."

Bà ngừng lại, như thể đang cân nhắc điều gì đó. "Cuốn sổ đó... nó để quên ở đây. Ta đã cất giữ nó suốt ba năm nay."

Học Lực +2Nhân Khí 1Năng Lượng 2
Lượt 18

BẠN ĐÃ CHỌN

Hỏi cô thủ thư xem có thể cho em mượn cuốn sổ đó không — đó có thể là manh mối quan trọng nhất

Cô thủ thư nhìn em một lúc lâu, đôi mắt già nua như đang cân nhắc điều gì đó. Bà thở dài, đứng dậy lặng lẽ bước vào phòng trong cùng của thư viện. Vài phút sau, bà trở ra, tay cầm một cuốn sổ bìa đen đã cũ nát, góc sổ bị cháy xém một phần.

"Đây là cuốn sổ Đức Anh để lại. Ta đã giữ nó vì nghĩ một ngày nào đó sẽ có người đến tìm." Bà đặt cuốn sổ vào tay em, giọng thì thầm: "Nhưng hãy cẩn thận. Cuốn sổ này đã khiến anh trai cháu gặp chuyện không hay. Và nếu có ai hỏi, đừng nói ta đưa cho cháu."

Em cầm cuốn sổ, tay hơi run. Bìa sổ không đề tên, chỉ có một ký hiệu lạ — một vòng tròn với ba đường chéo cắt ngang. Em mở ra, những trang giấy ố vàng hiện ra với nét chữ nguệch ngoạc quen thuộc của anh trai. Trang đầu tiên chỉ vẻn vẹn một câu:

"Nếu em đọc được điều này, có nghĩa là em đã đi quá xa rồi, An Vân à. Đừng tin bất kỳ ai mang huy hiệu lá bạc. Và trên hết — đừng bao giờ đến khu nhà thực hành cũ sau nửa đêm."

Học Lực +2Nhân Khí 2Năng Lượng 2
Lượt 19

BẠN ĐÃ CHỌN

Lật ngay đến trang cuối cùng của cuốn sổ — nơi thường ghi những bí mật quan trọng nhất

Em lật nhanh cuốn sổ đến trang cuối cùng. Những trang giấy đã ngả màu, nhưng nét chữ của anh trai vẫn rõ ràng. Trang cuối không phải là chữ — mà là một bản vẽ sơ đồ. Đó là bản đồ tầng hầm của khu nhà thực hành cũ, với một phòng được khoanh tròn đỏ, bên cạnh ghi chú: "Căn phòng số 7 — Nơi mọi chuyện bắt đầu. Chìa khóa mở cánh cửa sắt cuối hành lang."

Bên dưới sơ đồ, một dòng chữ nguệch ngoạc vội: "An Vân, nếu em đọc được dòng này, đừng đến đó một mình. Nhưng nếu em phải đi, hãy nhớ: mang theo một vật bằng bạc. Và đừng bao giờ quay đầu lại khi nghe tiếng gọi tên mình."

Em rùng mình. Có vẻ anh trai em đã biết trước em sẽ tìm đến đây. Và căn phòng số 7 — đó là nơi có câu trả lời. Nhưng làm sao để vào được khu nhà thực hành cũ, vốn đã bị khóa và niêm phong?

Nhân Khí 2Năng Lượng 2
Lượt 20

BẠN ĐÃ CHỌN

Tìm đến Minh Nguyệt, rủ cô ấy cùng khám phá khu nhà thực hành cũ vào tối nay — hai người sẽ an toàn hơn

Em rời thư viện, tay nắm chặt cuốn sổ, lòng quyết tâm. Em tìm đến lớp 11A3, nhưng Minh Nguyệt không có ở đó. Một bạn học cho biết cô ấy đang ở căn tin. Em chạy xuống đó, thấy Minh Nguyệt đang ngồi một mình, ly trà sữa còn nguyên, mắt nhìn xa xăm. Khi thấy em, cô ấy giật mình, rồi thở phào nhẹ nhõm.

"An Vân! Cậu không đến quán trà sữa hôm qua... tớ lo quá." Minh Nguyệt kéo em ngồi xuống, giọng thì thầm: "Tớ biết cậu đã gặp Hoàng Nam rồi phải không? Mặt cậu tái thế kia."

Em kể vắn tắt cho Minh Nguyệt về cuốn sổ của anh trai, về căn phòng số 7 và lời cảnh báo. Mặt cô ấy biến sắc khi nghe đến "khu nhà thực hành cũ sau nửa đêm". Cô cắn môi, nhìn quanh rồi nói: "Tớ... tớ có một chiếc chìa khóa mở cửa sau khu nhà đó. Nhưng tớ sợ lắm. Từ sau chuyện năm đó, tớ chưa bao giờ dám bén mảng tới gần."

Nhân Khí +1Năng Lượng 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.