Chương 3 / 9
Bí mật của câu lạc bộ
Đoàn An Vân · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm lại người thân thất lạc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Đoàn An Vân từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Về nhà, nghỉ ngơi lấy sức — sáng mai em sẽ tìm hiểu chiếc chìa khóa này mở cánh cửa nào
Căn phòng tối om khi em lẻn về nhà. Em khóa trái cửa, thả mình xuống giường, tay vẫn nắm chặt chiếc chìa khóa sắt lạnh ngắt. Mệt mỏi ập đến, nhưng giấc ngủ chập chờn, đầy những mảnh ghép ký ức — nụ cười của anh trai, đôi mắt của người đàn ông mặt nạ, bóng người lặng lẽ dưới gốc phượng.
Ánh nắng ban mai len qua khe rèm đánh thức em dậy. Đồng hồ điểm 7 giờ sáng. Em ngồi bật dậy, chiếc chìa khóa vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay. Dưới ánh sáng ban ngày, em mới thấy rõ trên thân chìa khóa có khắc một dòng chữ nhỏ: "PT.712" — có lẽ là số tủ hoặc số phòng nào đó trong trường. Em nhìn lịch: hôm nay là thứ Năm, còn hai ngày nữa đến bữa tiệc từ thiện.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đến trường sớm, lén vào phòng giáo vụ để tra số "PT.712" — biết đâu đó là số tủ cá nhân của một giáo viên
Trời tờ mờ sáng, em đã có mặt trước cổng trường Bách Hoa. Chỉ vài học sinh đến sớm lác đác, đa số là đội cờ đỏ trực nhật. Em len lỏi qua hành lang vắng vẻ, tiến thẳng về phía phòng giáo vụ nằm ở tầng một dãy nhà A. Cánh cửa phòng giáo vụ đóng kín, nhưng em biết cô lao công thường mở cửa từ rất sớm. Và đúng như dự đoán, cánh cửa đã hé mở.
Em rón rén bước vào, lòng đập thình thịch. Phòng giáo vụ rộng với dãy tủ hồ sơ kim loại xám xịt. Trên tường là bảng phân công giảng dạy và một kệ sổ sách. Em lướt mắt tìm kiếm bất kỳ ký hiệu nào liên quan đến "PT.712". Bỗng, ở góc phòng, một tủ sắt nhỏ dán nhãn "Phương tiện — Khoá 7-12" lọt vào tầm mắt em. Số 7 và 12 — có thể "PT.712" là mã của tủ này? Nhưng tủ đã khóa.
Cùng lúc, tiếng bước chân ngoài hành lang vang lên, kèm theo giọng nói quen thuộc của cô chủ nhiệm lớp em: "Ai đó trong phòng giáo vụ đấy à?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Nấp nhanh vào gầm bàn giáo viên, chờ cô vào rồi lấy đồ rồi đi ra, sẽ không ai biết
Em vội vàng chui tọt vào gầm bàn giáo viên, nép mình trong bóng tối. Tim em đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy trong không gian tĩnh lặng. Cánh cửa mở ra, tiếng giày cao gót của cô chủ nhiệm vang lên từng nhịp trên nền gạch. Cô dừng lại ngay trước bàn — chỉ cách em vài chục centimet.
Em nín thở. Cô mở ngăn kéo, lấy ra một xấp giấy tờ, rồi bỗng dừng tay. Một hồi chuông điện thoại reo vang. Cô bắt máy, giọng hạ thấp: "Alo? Tôi nghe đây... Ừ, tôi biết rồi. Nhưng mà thằng nhỏ đó là học sinh của tôi, tôi không thể để nó gặp chuyện được... Không, tôi không muốn dây vào chuyện này nữa, nó nguy hiểm quá..."
Cô im lặng lắng nghe đầu dây bên kia, rồi thở dài: "Được rồi, tôi sẽ giữ im lặng. Nhưng nếu nó hỏi tôi bất cứ điều gì, tôi sẽ nói thật. Tôi không chịu trách nhiệm nếu có chuyện gì xảy ra với nó."
Cô cúp máy, xếp giấy tờ vào cặp rồi bước ra ngoài. Cánh cửa khép lại. Em thở phào, từ từ chui ra khỏi gầm bàn. Nhưng điện thoại của cô — người ở đầu dây bên kia là ai? Và "thằng nhỏ" cô nhắc đến, có phải là em không?
BẠN ĐÃ CHỌN
Lục soát ngăn kéo bàn của cô chủ nhiệm xem có tài liệu nào về CLB Huyền Thoại Vọng Cổ không
Tay em run run kéo ngăn kéo bàn cô chủ nhiệm. Nó không khóa. Bên trong là một mớ hỗn độn: bút, sổ điểm danh, vài phong bì thư và một tập tài liệu cũ đã ố vàng. Em lật nhanh từng trang — phần lớn là giấy tờ hành chính của trường. Nhưng ở tận cùng ngăn kéo, ngón tay em chạm phải một phong bì màu nâu, không đề tên người gửi.
Em mở ra. Bên trong là một tấm ảnh chụp đêm — mờ mờ, nhưng đủ để thấy ba bóng người đang đứng trước khu nhà thực hành cũ. Một người mặc vest, đeo mặt nạ trắng. Một người mặc đồng phục Bách Hoa, dáng đứng quen thuộc đến nghẹt thở — giống hệt dáng đứng của Hoàng Nam. Và người thứ ba, khoác áo khoác dài, quay lưng về phía ống kính.
Phía sau tấm ảnh, viết bằng mực đỏ: "Huyền Thoại Vọng Cổ — 3 năm trước. Đừng quên lời thề."
Em đang chăm chú nhìn thì nghe tiếng chìa khóa tra vào ổ cửa phòng giáo vụ từ bên ngoài. Ai đó sắp vào!
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhét vội tấm ảnh vào túi áo, đóng ngăn kéo lại và chui nhanh ra cửa sổ phía sau
Em hành động nhanh như một cơn chớp. Nhét tấm ảnh vào túi áo khoác, đóng ngăn kéo bàn cô chủ nhiệm lại, rồi lao đến khung cửa sổ phía sau. Cánh cửa phòng giáo vụ bật mở ngay khi em vừa nhảy ra ngoài, đáp xuống bồn cây bên dưới. Đám lá khô xào xạc dưới chân, nhưng tiếng ồn bị át bởi tiếng chuông báo hiệu giờ học đầu tiên vang lên từ loa trường.
Em nấp sau bụi cây, thở hổn hển. Qua khe lá, em thấy cô lao công bước vào phòng giáo vụ, tay cầm xô nước. Cô không để ý gì đến cửa sổ đang mở. Em thở phào nhẹ nhõm, lôi tấm ảnh ra xem lại dưới ánh sáng ban ngày. Bóng người quay lưng trong ảnh có một chi tiết nhỏ nhưng rất đặc biệt — trên cổ tay áo khoác có thêu một chữ "Đ" màu bạc.
Chữ "Đ" — Đức Anh. Anh trai em.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.